… love is like a gun
And in the hands of someone like you I think it’d kill…… tình yêu như khẩu súng.
Và trong tay kẻ như ngươi, ta nghĩ sẽ có án mạng…
Blue Öyster Cult,
Searchin for Celine
Robin trẻ hơn Strike mười tuổi. Cô đến với văn phòng, ban đầu là thư ký tạm thời, không được mời mọc chào đón gì, đúng ngay thời điểm tệ hại nhất trong sự nghiệp của Strike. Khi đó hắn định chỉ giữ cô lại một tuần, chỉ vì xém chút nữa hắn đã đẩy cô ngã toi mạng xuống cầu thang, nên hắn thấy mắc nợ cô. Vậy mà bằng cách nào đó cô đã thuyết phục hắn để cô ở lại làm, ban đầu là thêm một tuần nữa, rồi một tháng, rồi cuối cùng là ở luôn. Trong khi vừa làm vừa học việc, cô đã giúp hắn lồm cồm bò lên khỏi núi nợ nần. Giờ đây cô đâu có đòi gì hơn là cùng gánh vác với hắn, cố mà cứu vãn tình hình khi cơ ngơi sắp sụp đổ trở lại.
Ai cũng thích Robin. Chính hắn cũng thích Robin. Làm sao có thể không thích được, sau mọi chuyện hai người đã trải qua? Tuy nhiên, ngay từ ban đầu, hắn đã tự nhủ: chỉ chừng đó thôi, không đi xa hơn. Phải giữ khoảng cách. Phải có ranh giới.
Cô đã xuất hiện trong đời hắn ngay đúng cái ngày hắn chia tay vĩnh viễn với Charlotte, sau mười sáu năm tình cảm khi có khi không mà đến tận bây giờ hắn vẫn không thể nói là hạnh phúc hay đau khổ nhiều hơn. Robin chu đáo, cẩn thận, quan tâm tới việc hắn làm, rồi cả sự ngưỡng mộ cô dành cho hắn nữa (nếu đã quyết thành thật với chính mình thì hắn thành thật luôn cho trót)… tất cả như thứ thuốc xoa dịu những vết thương mà Charlotte đã gây ra, những vết thương lòng dai dẳng hơn cả con mắt tím bầm và mấy vết trầy trụa mà Charlotte tặng hắn trước khi chia tay.
Viên sapphire trên ngón áp út của Robin đã từng là một điểm cộng: một thứ lá chắn bảo vệ và một dấu chấm hết. Để ngăn ngừa khả năng có gì đó xa xôi hơn, để nhờ đó mà hắn có thể thoải mái… làm gì mới được kia chứ? Dựa vào cô? Kết bạn với cô? Cho phép ranh giới bị xói mòn từ lúc nào không hay biết, để bây giờ khi nhìn lại, hắn mới thấy rằng cả hai từng chia sẻ những chuyện riêng tư mà hầu như không ai khác biết được. Robin là một trong chỉ ba người (hắn ngờ thế) biết về đứa bé giả định mà Charlotte từng thề thốt đã không may bị sảy, nhưng thực tế có thể đã chưa bao giờ từng tồn tại, hoặc đã bị phá thai. Hắn là một trong số rất ít người biết rằng Matthew từng phản bội cô. Dù quyết tâm giữ khoảng cách nọ kia nhưng hai người từng dựa vào nhau theo nghĩa đen. Hắn còn nhớ rõ cảm giác vòng cánh tay qua eo cô khi cả hai thả bộ về phía khách sạn Hazlitt. Cô khá cao nên hắn ôm dễ dàng. Hắn không phải cúi người xuống. Hắn chưa bao giờ thích phụ nữ nhỏ con.
Matthew sẽ không thích chuyện này chút nào, cô đã nói thế.
Anh ta sẽ còn thích ít hơn nữa nếu biết Strike thích vụ đó nhiều ra sao.
Robin không thể nào bì với sắc đẹp của Charlotte. Charlotte có thứ sắc đẹp khiến cho đàn ông phải bỏ lửng câu nói, phải choáng váng sững sờ. Robin, như hắn không thể không nhận ra mỗi khi cô cúi xuống tắt máy tính kê sát tường, là một cô nàng rất gợi cảm, nhưng đàn ông không bị sững sờ cứng họng khi cô xuất hiện. Thực ra, nhớ lại Wardle, dường như Robin khiến đàn ông trở nên ba hoa mồm mép hơn.
Nhưng hắn thích gương mặt cô. Hắn thích giọng nói của cô. Hắn thích được ở gần cô.
Hắn không muốn được gần cô kiểu kia… có mà điên chắc. Hai người không thể vừa cùng làm việc vừa cặp kè được. Với lại, Robin không phải là loại phụ nữ ưa phiêu lưu tình cảm. Từ lúc hắn biết cô, Robin hoặc là đã đính hôn, hoặc đang đau khổ tột cùng vì hôn ước bị hủy, nên hắn thấy cô thuộc loại coi hôn nhân là chuyện sớm muộn phải có.
Gần như giận dữ, hắn gom lại những thứ đã biết và quan sát được, những khác biệt sâu sắc giữa hai người. Robin tượng trưng cho một thế giới nề nếp gia giáo, kín cổng cao tường, bình yên. Từ thời trung học đến giờ Robin chỉ có mỗi một cậu bạn trai hợm hĩnh (mặc dù bây giờ hẳn ít nhiều đã hiểu được cớ sự). Robin có một gia đình trung lưu tử tế ở Yorkshire, có cha mẹ chung sống hàng chục năm vẫn có vẻ hạnh phúc, một con chó Labrador, một chiếc Land Rover rồi cả một con ngựa lùn, Strike tự nhắc mình. Ngựa với chả nghiếc!
Thế rồi những ký ức khác lần đến và một Robin khác hẳn hiện lên từ bức tranh quá khứ bình an nề nếp đó: trước mắt hắn là một người phụ nữ hẳn đã rất hợp với môi trường của Cục điều tra đặc biệt. Một Robin từng đi học lái xe nâng cao, từng bị đánh bất tỉnh khi đuổi theo sát thủ, từng bình tĩnh dùng áo khoác băng bó cánh tay máu me của hắn sau khi hắn bị đâm rồi đưa hắn vào bệnh viện. Một Robin từng tùy cơ ứng biến xuất sắc khi đi phỏng vấn nghi can, từng moi được thông tin mà đến cảnh sát cũng đầu hàng, từng dựng lên và đóng thành công vai Venetia Hall, từng thuyết phục được một thanh niên hoảng loạn muốn chặt chân mở lòng tâm sự, từng cho hắn vô vàn những ví dụ về sự nhanh trí, chu đáo và can đảm, những thứ đủ để biến cô trở thành một cảnh sát mặc thường phục, nếu ngày đó cô đã không bước vào cầu thang tối nơi có kẻ khốn nạn đeo mặt nạ đứng sẵn, rình rập.
Và người phụ nữ đó sẽ lấy Matthew làm chồng! Matthew, kẻ chỉ trông chờ cô làm công việc nhân sự, với mức lương tử tế để bổ sung vào lương của anh ta, kẻ đã giận lẫy rồi càm ràm vì cô phải làm việc quá giờ đột xuất, vì lương cô quá tệ… chẳng lẽ Robin không thấy mình đang dại dột nhường nào hay sao? Cơn cớ gì mà cô đi đeo cái nhẫn chết dịch trở lại? Chẳng lẽ cô quên mất mùi vị của tự do trên chuyến xe lên Barrow rồi sao, cái chuyến đi mà mỗi lần nhớ lại Strike vẫn thấy ấm áp muốn tan chảy cả lòng mề ấy?
Cô ấy đang phạm một sai lầm khủng khiếp, thế thôi.
Thế thôi. Không có gì phải lăn tăn nữa. Dù cô có đính hôn, lấy chồng hay độc thân, thì chút yếu lòng nơi hắn cũng không thể và sẽ không trở thành cái gì hơn được nữa. Hắn sẽ thiết lập lại cái khoảng cách đồng nghiệp thuần túy dường như đã bị rút ngắn sau lần Robin trút bầu tâm sự khi quá chén và chuyến đi lên miền bắc thân ái của hai người. Rồi hắn tạm không nghĩ đến ý định sẽ cắt đứt với Elin. Giờ đây hắn thấy an toàn hơn khi có một người đàn bà trong tầm tay, một người đẹp nữa là đằng khác, sự nhiệt tình và kỹ năng trên giường của nàng hẳn phải đủ để bù lại chuyện hai người rõ ràng chẳng có gì chung ở ngoài.
Hắn lại nghĩ đến Robin sẽ tiếp tục làm cho hắn bao lâu nữa, sau khi trở thành Cunliffe phu nhân. Matthew chắc chắn sẽ dùng mọi quyền lực của đấng ông chồng để đẩy cô ra xa cái nghề nghiệp vừa nguy hiểm vừa ít tiền này. Thôi thì, tiền đồ của cô là vậy: tự cô chọn lấy kia mà.
Nhưng ngặt nỗi một khi đã từng chia tay thì rất dễ chia lần nữa. Hơn ai hết hắn biết điều đó. Đã bao lần hắn và Charlotte chia tay? Đã bao lần hai người đổ vỡ tan nát, rồi đã bao lần họ cố hàn gắn? Cuối cùng nhìn đâu cũng thấy rạn nứt: họ đã sống trong một thứ mạng nhện của những lầm lỗi, níu kéo nhau bằng hi vọng, đau khổ và ảo tưởng.
Robin và Matthew chỉ còn hai tháng nữa là đám cưới.
Vẫn còn thời gian.