Nghiệp Ác

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
51

❊ ❊ ❊

Don’t turn your back, don’t show your profile. You’ll never know when it’s your turn to go.Đừng quay lưng, đừng nhìn nghiêng. Ngươi chẳng biết khi nào thì đến lượt mình

Blue Öyster Cult,

‘Don’t Turn Your Back”’

“Chúng tôi đã có được rất nhiều phản hồi từ công chúng. Hiện thời chúng tôi đang xử lý hơn một ngàn hai trăm manh mối, trong đó có nhiều manh mối tích cực.” Thanh Tra Roy Carver phát biểu. “Chúng tôi tiếp tục kêu gọi thông tin về tung tích của chiếc xe Honda CB750 màu đỏ đã được dùng để vận chuyển một phần thi thể của Kelsey Platt. Chúng tôi vẫn muốn nói chuyện với bất kỳ ai từng ở phố Old Street vào đêm ngày 5 tháng Sáu, thời điểm Heather Smart bị sát hại.”

Tít báo CẢNH SÁT LẦN THEO MANH MỐI MỚI TRONG CUỘC SĂN ĐUỔI CON QUỶ SHACKLEWELL hơi bị quá đáng, Robin kết luận sau khi đọc bài báo ngắn gọn bên dưới. Tuy vậy cô đoán rằng Carver hẳn không muốn công bố chi tiết các diễn biến thật sự của vụ án với báo giới.

Năm bức ảnh phụ nữ được cho là nạn nhân của Con Quỷ choán gần kín mặt báo, tên tuổi và số phận nghiệt ngã của mỗi người in ngang ngực bằng mực đen.

Martina Rossi, 28, gái mại dâm, đâm đến chết, vòng cổ bị lấy mất.

Martina là một phụ nữ tóc đen, đậm người, mặc áo sát nách màu trắng. Tấm hình mờ mờ trông như ảnh selfie. Một mặt dây chuyền đàn harp hình tim lủng lẳng trên cổ.

Sadie Roach, 25, trợ lý hành chính, đâm đến chết, phanh thây, hoa tai bị cướp.

Một cô gái xinh xắn, tóc cắt kiểu bụi đời, đeo khuyên tai vòng. Những người bị cắt xóa quanh cô ta trong ảnh cho thấy đây hẳn là một tấm hình gia đình.

Kelsey Platt, học sinh, đâm đến chết, xác chặt thành nhiều phần.

Ảnh chụp gương mặt quen thuộc, nhàn nhạt, mũm mĩm, của cô gái từng viết thư cho Strike đang mỉm cười trong bộ đồng phục.

Lila Monkton, 18, gái mại dâm, bị đâm, ngón tay bị chặt đứt, sống sót.

Một tấm hình mờ mờ chụp một cô gái hốc hác, mái tóc xù nhuộm đỏ rực cắt cúp tròn, khuyên tai khuyên mũi lấp lánh phản chiếu đèn flash.

Heather Smart, 22, nhân viên tài chính, đâm đến chết, tai và mũi bị cắt rời.

Cô có gương mặt tròn, vẻ ngây thơ, tóc gợn sóng màu nâu lông chuột, mặt tàn nhang, nụ cười bẽn lẽn.

Robin ngước mắt khỏi tờ Daily Express, thở dài thườn thượt. Matthew được phân công đi kiểm toán cho một khách hàng ở High Wycombe, nên hôm nay anh không cho Robin quá giang được. Cô phải mất một giờ hai mươi phút mới đến được Catford từ Ealing trên những con tàu nhung nhúc khách du lịch và người đi làm hết thảy cùng đổ mồ hôi trong cái nóng London. Giờ đây cô rời chỗ ngồi, đi thẳng ra cửa, cả người lắc lư theo đám khách đi tàu khi tàu chậm dần rồi dừng lại, một lần nữa, ở trạm Catford Bridge.

Tuần đi làm trở lại với Strike thật lạ lùng. Rõ là Strike không hề có ý tuân theo lệnh Carver mà tránh đi chỗ khác, thế nhưng, hắn vẫn bị dằn mặt đủ để tỏ ra thận trọng hơn.

“Nếu hắn ta chứng tỏ được rằng chúng ta cản trở điều tra của cảnh sát thì coi như dẹp tiệm,” Strike nói. “Và ta biết hắn sẽ cố nói rằng chính tôi đã làm hư bột hư đường, đúng sai mặc kệ.”

“Vậy tại sao ta vẫn tiếp tục?”

Robin cố ý thử nói ngược với Strike bởi nếu Strike tuyên bố không điều tra nữa, cô đã thấy vô cùng buồn chán và bực tức.

“Bởi vì Carver nghĩ đám nghi can của tôi toàn nhảm nhí nhăng nhít, còn tôi nghĩ hắn ta là loại rởm rít như kít.”

Tiếng cười của Robin chớm tắt khi Strike nói hắn muốn cô trở lại Catford để bám theo bạn gái của Whittaker.

“Vẫn bám?” cô hỏi. “Tại sao?”

“Cô biết tại sao mà. Tôi muốn xem liệu Stephanie có thể cung cấp chứng cứ ngoại phạm cho hắn ta trong những ngày quan trọng không.”

“Anh biết sao không?” Robin đáp, lấy hết can đảm. “Tôi đã ở Catford khá nhiều rồi. Nếu đằng nào cũng vậy thì tôi thà đi lo chỗ Brockbank. Tại sao lại không cố khai thác Alyssa?”

“Còn Laing nữa, nếu cô muốn đổi gió,” Strike nói.

“Hắn ta thấy mặt tôi ở rất gần khi tôi bị ngã,” Robin cãi ngay. “Anh không nghĩ anh lo phần Laing sẽ tốt hơn sao?”

“Tôi đã theo dõi căn hộ của hắn khi cô về quê,” Strike nói.

“Rồi sao?”

“Hắn gần như toàn ở trong nhà, trừ những lúc đi ra ngoài mua đồ rồi quay lại.”

“Anh không nghĩ hắn ta là thủ phạm, đúng không?”

“Tôi vẫn chưa loại được hắn,” Strike nói. “Tại sao cô hăng hái làm vụ Brockbank quá vậy?”

“Là vì,” Robin mạnh miệng, “tôi cảm thấy tôi đã điều tra được khá nhiều về hắn ta. Tôi lấy được địa chỉ Market Harborough từ Holly rồi địa chỉ phố Blondin từ nhà trẻ…”

“Và cô lo cho những đứa trẻ đang sống cùng hắn,” Strike nói.

Robin nhớ lại cô bé da đen với tóc thắt bím đã vấp ngã khi mải nhìn mình ở Catford Broadway.

“Nếu vậy thì đã sao?”

“Tôi thấy cô cứ bám Stephanie là hơn,” Strike nói.

Khi đó cô đã rất bực mình, bực đến nỗi ngay lập tức cộc lốc xin nghỉ hai tuần, thật chẳng giống cô gì cả.

“Nghỉ hai tuần?” hắn nói, ngước lên ngạc nhiên. Hắn đã quen với việc cô nài nỉ được đi làm chứ làm gì có chuyện xin nghỉ.

“Để đi trăng mật.”

“À,” hắn đáp. “Được thôi. Ô kê. Vậy chắc là gần rồi nhỉ?”

“Thì vậy. Đám cưới ngày hai mà.”

“Lạy Chúa, như vậy chỉ có… chỉ có… ba tuần nữa hay sao?”

Cô thấy bực vì hắn còn không nhận ra đám cưới đã gần đến vậy.

“Đúng thế,” cô nói, đứng dậy, với tay lấy áo khoác. “Nếu đến dự, phiền anh phúc đáp thư mời luôn được không?”

Vậy là cô trở lại Catford với những quầy hàng chợ bận rộn, với mùi trầm hương và mùi cá tươi, với những giờ đằng đẵng công cốc đứng dưới tượng những con gấu bằng đá trên cửa nhà hát Broadway.

Hôm nay Robin giấu tóc dưới chiếc mũ lát, mang kính râm, nhưng cô vẫn phân vân tự hỏi phải chăng mình vừa thấy một thoáng ngờ ngợ nhận ra người quen trong mắt của các chủ sạp hàng khi một lần nữa lại đến đây, thập thò đối diện khung cửa sổ ba cánh ở căn hộ của Whittaker và Stephanie. Cô chỉ mới thoáng thấy cô gái đó đôi lần kể từ khi đi điều tra trở lại, mà cả hai lần đều không hề có cơ hội bắt chuyện. Còn phần Whittaker thì chẳng có tí tăm hơi gì. Robin đứng dựa vào bức tường đá mát mẻ ở nhà hát, chuẩn bị tinh thần cho một ngày đằng đẵng tẻ nhạt, ngáp vặt.

Cuối giờ chiều cô thấy nóng nực, mệt mỏi, cố không bực mình với mẹ. Cả ngày hôm đó bà cứ nhắn tin cho cô, hỏi chuyện đám cưới. Tin nhắn cuối cùng nhắc cô gọi điện cho chủ hàng hoa cưới để trả lời một thắc mắc vớ vẩn nữa. Tin nhắn đến ngay lúc Robin định đi mua đồ uống. Cô tự hỏi bà Linda sẽ phản ứng ra sao nếu cô nhắn trả lời, nói rằng cô đã quyết sẽ dùng hoa nhựa ở mọi nơi – đội đầu, cầm tay, trang trí nhà thờ – gì cũng được, miễn là không phải lựa chọn nữa. Vừa nghĩ cô vừa qua đường sang hàng khoai tây chiên, nơi có bán nước ngọt có ga ướp lạnh.

Cô chưa kịp chạm tay vào nắm cửa thì có người đâm sầm vào mình, cũng đang với tay về phía cửa.

“Xin lỗi,” Robin tự động bật ra, rồi cô tiếp, “Ôi lạy Chúa.”

Gương mặt Stephanie sưng húp, bầm tím, một bên mắt gần như nhắm chặt.

Cú va chạm không mạnh lắm, nhưng cô gái nhỏ con bị dội ngược lại. Robin với tay ra đỡ lấy cô gái.

“Lạy Chúa… có chuyện gì vậy?”

Cô nói như thể mình quen biết Stephanie. Trong chừng mực nào đó, cô cảm thấy thế thật. Việc quan sát cô gái ra vào mỗi ngày, quen mắt với cử chỉ dáng vẻ, áo quần, sở thích uống cô-ca, đã dần dần nuôi dưỡng mối quan hệ đơn phương mà gần gũi đó. Giờ đây Robin thấy tự nhiên và dễ dàng khi hỏi cái câu hỏi mà những người Anh không quen biết hẳn gần như không bao giờ hỏi nhau. “Cô có sao không?”

Robin không biết mình đã làm điều đó như thế nào, nhưng hai phút sau, cô đã dìu được Stephanie ngồi vào ghế trong bóng mát dễ chịu của quán Stage Door Café, cách hàng khoai tây chiên vài căn. Stephanie rõ là đang đau đớn và xấu hổ với vẻ bề ngoài của mình, nhưng cùng lúc quá đói khát, không thể ở lì trong nhà được nữa. Giờ đây cô đã nương theo một ý chí mạnh mẽ hơn mình, hoàn toàn choáng váng trước sự chu đáo ân cần của người phụ nữ lớn tuổi hơn, trước một bữa ăn miễn phí. Robin lảm nhảm liên hồi, vừa nói vừa dìu Stephanie qua đường, khăng khăng mời ăn bánh mì vì quá áy náy sau cú va chạm vừa rồi.

Stephanie nhận lon Fanta lạnh và bánh mì kẹp cá ngừ, lẩm bẩm cảm ơn, nhưng chỉ vừa được vài miếng cô đã lại đặt tay lên má, như thể đau đớn lắm, rồi để cái bánh xuống.

“Đau răng hả?” Robin ân cần hỏi.

Cô gái gật đầu. Một giọt nước mắt nhỏ ra từ con mắt nhắm nghiền.

“Ai làm vậy?” Robin khẩn thiết hỏi, tay với qua bên kia bàn nắm lấy tay Stephanie.

Robin đang nhập vai, đang tùy cơ ứng biến. Chiếc mũ lát và bộ đầm mùa hè dài làm người ta nghĩ đến một cô nàng dân hippie tốt bụng, thể loại dám nghĩ rằng mình có thể cứu được Stephanie. Robin cảm nhận được cô gái siết nhè nhẹ ngón tay mình, ngay cả khi Stephanie lắc đầu, ra ý không muốn khai hung thủ.

“Một người mà cô biết sao?” Robin thì thầm.

Nước mắt lại chảy dài trên gương mặt Stephanie. Cô rút bàn tay lại, nhấp Fanta, nhăn mặt khi dòng nước lạnh chạm vào cái răng mẻ, Robin đoán.

“Cha của cô hả?” Robin thì thầm.

Cũng dễ nghĩ thế. Stephanie hẳn không quá mười bảy tuổi. Cô bé gầy đến gần như không có ngực. Nước mặt đã làm trôi đi dấu vết của phấn đánh viền mắt như thường lệ. Gương mặt lấm lem của cô gái trông như trẻ con, hơi hô, nhưng nhìn vào chỉ thấy toàn vết thâm tím tái. Whittaker đã hạ đòn liên tục với cô cho đến khi vỡ mạch máu trong mắt phải: rãnh mắt rực màu đỏ tươi.

“Không,” Stephanie thì thầm. “Bạn trai.”

“Anh ta đâu rồi?” Robin hỏi, lại với lấy tay của Stephanie, giờ đây lạnh cóng do cầm lon Fanta.

“Đi rồi,” Stephanie đáp.

“Anh ta có sống cùng cô không?”

Stephanie gật đầu, cố uống thêm Fanta, giữ dòng nước lạnh tránh khỏi bên miệng bị thương.

“Tui không muốn ảnh đi,” Stephanie nói.

Khi Robin rướn người tới, sự dè dặt ở Stephanie đột nhiên tan biến trước lòng tốt và nước đường.

“Tui đòi đi với ảnh nhưng ảnh không cho. Tui biết đi chơi gái mờ. Biết mờ. Có người khác mờ, nghe Banjo nói mờ. Có đứa khác ở đâu đó rồi mờ.”

Robin sửng sốt. Nguồn cơn đau khổ của Stephanie, còn tệ hại hơn cái răng mẻ và gương mặt bầm dập, lại là cái ý nghĩ rằng Whittaker dơ bẩn, tay buôn thuốc giờ đây đang ở đâu đó, ngủ nghê với một người đàn bà khác.

“Tui chỉ có muốn đi với ảnh thôi mờ,” Stephanie lặp lại, nước mắt ràn rụa trên mặt, khiến rãnh mắt đau rát, đỏ gay gắt hơn.

Robin biết đến đoạn này, nhân vật cô gái tốt bụng hơi gàn mà mình đang đóng sẽ thống thiết cầu khẩn Stephanie hãy bỏ người đàn ông đã đánh đập mình tệ hại. Vấn đề ở chỗ, Robin biết rằng nếu cô làm vậy Stephanie chắc chắn sẽ bỏ đi một mạch.

“Anh ta giận vì cô muốn đi với anh ta sao?” cô lặp lại. “Anh ta đi đâu vậy?”

“Nói là đi với Cult nhưng lần trước… là ban nhạc đó,” Stephanie lẩm bẩm, đưa mu bàn tay lên quẹt mũi. “Ảnh lo máy móc cho ban đó… nhưng chỉ là viện cớ,” cô nói, khóc nấc lên, “để đi đây đó tìm gái. Tui nói để tui đi rồi… tại vì lần trước ảnh muốn tui đi… nên tui làm hết cả ban cho ảnh.”

Robin cố hết sức không tỏ ra là mình hiểu Stephanie vừa nói gì. Tuy nhiên, một thoáng giận dữ và kinh tởm có lẽ đã len vào vẻ tốt bụng thuần khiết mà cô đang cố thể hiện, bởi Stephanie đột nhiên tỏ vẻ dè dặt. Cô ta không muốn bị phán xét. Ngày nào cô ta cũng phải chịu đựng điều đó rồi.

“Cô đã đi bác sĩ chưa?” Robin khẽ hỏi.

“Gì hở? Không,” Stephanie nói, hai cánh tay ốm o ôm lấy thân mình.

“Khi nào bạn trai cô quay lại?”

Stephanie chỉ lắc đầu, nhún vai. Chút cảm thông mà Robin đã nhen nhóm giữa hai người dường như đã kịp nguội đi.

“Ban Cult,” Robin nói, nhanh trí đổi hướng, miệng khô khốc, “phải là ban Death Cult không?”

“Phải,” Stephanie đáp, hơi ngạc nhiên.

“Sô nào vậy? Hôm nọ tôi có đi xem!”

Lạy trời đừng hỏi tôi đã xem ở đâu…

“Hôm đó ở trong quán gọi là… Green Fiddle, hay gì gì đó. Ở Enfield.”

“À không, vậy không phải sô đó rồi,” Robin nói. “Sô cô đi là khi nào?”

“Mắc tè,” Stephanie lẩm bẩm, nhìn quanh quán cà phê.

Cô cun cút đi về phía nhà vệ sinh. Khi cánh cửa đóng lại sau lưng Stephanie, Robin lia lịa nhấn phím tìm kiếm trên điện thoại. Phải mất mấy lần thử cô mới tìm ra được: Death Cult đã chơi tại một quán tên là Fiddlers Green ở Enfield hôm thứ Bảy ngày bốn tháng Sáu, tức hôm trước khi Heather Smart bị giết.

Bóng đổ đã dài ra bên ngoài quán cà phê, quán đã vắng hết khách, chỉ trừ hai người. Màn đêm đang buông xuống. Quán hẳn sắp đóng cửa.

“Cảm ơn vụ bánh mì này kia,” Stephanie nói, cô ta vừa xuất hiện ngay cạnh Robin. “Tui sẽ…”

“Ăn thêm gì nữa đi. Sô-cô-la hay gì đó,” Robin giục cô gái, mặc dù cô nhân viên đang lau mặt bàn mặt mày như muốn tống cô hai người ra.

“Tại sao?” Stephanie hỏi, lần đầu tiên thể hiện sự nghi ngờ.

“Bởi vì tôi rất muốn nói chuyện với cô về bạn trai cô,” Robin nói.

“Tại sao?” cô gái lặp lại, lần này hơi căng thẳng.

“Cô ngồi xuống đi. Không có gì xấu cả,” Robin vỗ về.

“Tôi chỉ lo lắng cho cô thôi.”

Stephanie ngập ngừng, rồi chầm chậm thả người xuống chiếc ghế vừa đi khỏi lúc nãy. Lần đầu tiên, Robin để ý thấy vết đỏ sậm quanh cổ cô gái.

“Anh ta không… không bóp cổ cô đó chứ?” cô hỏi.

“Gì hở?”

Stephanie đưa tay sờ cần cổ gầy guộc, đôi mắt ầng ậng nước trở lại.

“À, cái đó… đó là cái dây chuyền của tui. Ảnh cho tui rồi ảnh… vì tui không kiếm đủ tiền,” cô nói, rồi bắt đầu thống thiết khóc. “Ảnh bán mất tiêu.”

Không nghĩ được phải làm gì nữa, Robin duỗi bàn tay còn lại qua bên kia bàn, hai tay nắm lấy tay Stephanie, giữ thật chặt, như thể Stephanie đang dần trôi về xa.

“Cô nói là anh ta bắt cô… với cả ban nhạc hay sao?” Robin khẽ hỏi.

“Cái đó miễn phí,” Stephanie nghẹn ngào đáp, và Robin hiểu rằng cô gái vẫn còn nghĩ về khả năng kiếm tiền của mình. “Tôi chỉ làm miệng cho họ thôi.”

“Sau sô diễn à?” Robin hỏi, rút một tay lấy khăn giấy, ấn vào tay Stephanie.

“Không,” Stephanie nói, chùi mũi, “đêm sau đó kia. Tụi tui ở trong xe tải đậu ngoài nhà ca sĩ chính. Tay đó ở Enfield.”

Robin không ngờ mình có thể cùng lúc vừa cảm thấy gớm ghiếc vừa vui mừng. Nếu Stephanie đã ở với Whittaker vào đêm ngày năm tháng Sáu, Whittaker không thể là kẻ giết Heather Smart được.

“Vậy anh ta… bạn trai của cô… anh ta có ở đó không?” Robin khẽ hỏi. “Suốt buổi đó, khi cô đang…?”

“Cái đếch gì thế này?”

Robin nhìn lên. Stephanie rụt bắn tay lại, mặt mày hoảng sợ.

Whittaker đứng lù lù ở đó. Robin nhận ra gã ngay lập tức từ những bức hình đã xem trên mạng. Gã cao, vai rộng, nhưng ốm o. Áo thun đen cũ sờn gần như ngả xám. Cặp mắt ánh vàng của tay giáo sĩ tà đạo chăm chú đến lạ kỳ. Mặc cho mái tóc tết, gương mặt gãy vàng vọt, mặc cho gã khiến cô thấy ghê tởm, Robin vẫn có thể cảm nhận cái hơi hướm kỳ lạ, dài dại quanh gã, một thứ sức hút mạnh mẽ, như mùi hôi của xác chết. Whittaker khơi gợi một ham muốn truy xét, như khi đứng trước những thứ thối tha bẩn thỉu, càng nhục nhã lại càng thôi thúc.

“Mày là ai?” gã hỏi, không hung hăng, nhưng có gì đó như tiếng rù rì trong giọng nói. Gã đang trơ mặt nhìn thẳng xuống cổ áo đầm của Robin.

“Tôi tình cờ gặp bạn gái của ông bên ngoài hàng khoai,” Robin đáp. “Tôi mời cô ấy uống nước.”

“Thật sao?”

“Quán chuẩn bị đóng,” nữ nhân viên phục vụ lớn tiếng.

Whittaker xuất hiện khiến cô ta hết kiên nhẫn được, Robin thấy rõ. Mớ thịt nhão, hình xăm, cặp mắt man dại, mùi hôi thối của gã khó mà vừa lòng hàng quán nào nổi.

Stephanie mặt mày vẫn kinh hãi, mặc dù Whittaker làm như cô ta không có ở đó. Gã tập trung hoàn toàn vào Robin, cô thấy sơ hở kỳ lạ khi trả tiền, đứng dậy rồi bước đi, Whittake bám theo sau, ra đến đường.

“Thôi thì… chào cô,” cô yếu ớt nói với Stephanie.

Cô ước gì mình có được sự can đảm của Strike. Hắn đã giục Stephanie bỏ đi cùng mình ngay trước mũi Whittaker, nhưng miệng Robin tự dưng khô khốc. Whittaker nhìn cô chằm chằm, như thể vừa nhận ra một thứ gì thú vị hiếm có trên bãi phân. Sau lưng họ, cô nhân viên quán đang chốt cửa lại. Mặt trời đang lặn, hắt những cái bóng lạnh lẽo ngang con phố mà Robin luôn nghĩ là nóng nực và nặng mùi.

“Chỉ tử tế thôi hả, cưng?” Whittaker khẽ hỏi, và Robin không biết giọng nói đó ác hay ngọt nhiều hơn.

“Tôi thấy lo lắng,” Robin nói, cố ép mình nhìn thẳng vào cặp mắt cách xa nhau đó, “vì vết thương của Stephanie trông khá nghiêm trọng.”

“Cái đó à?” Whittaker nói, đặt một bàn tay lên gương mặt bầm tím nhợt nhạt của Stephanie. “Bị ngã xe đạp, đúng không hả Steph? Con dở người vụng về.”

Robin tự dưng hiểu được nỗi căm tức tận xương tủy của Strike đối với người đàn ông này. Cô cũng muốn tẩn gã.

“Tôi hi vọng sẽ lại gặp cô nữa, Stephanie,” cô nói.

Cô không dám đưa số điện thoại cho cô gái trước mặt Whittaker. Robin quay lưng, bắt đầu bước đi, thấy mình thật hèn nhát tệ hại. Stephanie chuẩn bị bước lên gác với gã. Đáng ra cô phải làm nhiều hơn, nhưng làm gì mới được? Cô đã có thể nói được gì để thay đổi tình thế? Cô báo với cảnh sát vụ hành hung được chăng? Như thế thì có tính là nhúng tay vào vụ án của Carver không?

Chỉ khi đã dứt khoát ra khỏi tầm nhìn của Whittaker, Robin mới thôi có cảm giác đàn kiến vô hình đang bò trên xương sống. Cô rút điện thoại ra gọi cho Strike.

“Tôi biết,” cô nói, trước khi Strike kịp quở trách mình, “trời đang tối nhưng tôi đang đi thẳng ra nhà ga đây, với lại khi nghe hết đầu đuôi, anh sẽ hiểu.”

Cô bước nhanh giữa buổi tối càng lúc càng lành lạnh, kể lại cho hắn hết thảy những gì Stephanie đã nói.

“Vậy hắn có chứng cứ ngoại phạm?” Strike chậm rãi nói.

“Cho vụ Heather, đúng vậy, nếu Stephanie nói thật, và tôi thực lòng tin cô ấy. Cô ấy ở với hắn lúc đó… với cả ban nhạc Death Cult, như tôi đã nói.”

“Chắc chắn cô ta nói rằng Whittaker có ở đó khi cô ta phục vụ cả ban nhạc?”

“Tôi nghĩ thế. Cô ấy vừa định nói thì Whittaker xuất hiện và… đợi chút.”

Robin dừng lại, nhìn quanh. Mải nói chuyện, cô đã rẽ sai đường. Mặt trời đang lặn. Loáng thoáng, cô cảm giác như mình vừa thấy một cái bóng di chuyển phía sau tường.

"Cormoran?"

“Tôi đây.”

Có lẽ cô đã tưởng tượng ra cái bóng. Robin đang ở một đoạn đường lạ lẫm trong khu dân cư, nhưng quanh đó có cửa sổ sáng đèn, xa xa có một cặp đang bước đi. Mình vẫn an toàn, Robin tự nhủ. Mọi việc ổn cả. Cô chỉ cần đi ngược trở lại.

“Mọi thứ ổn không?” Strike hỏi ngay.

“Ổn,” cô đáp. “Tôi vừa rẽ nhầm đường, có vậy thôi.”

“Chính xác là cô đang ở đâu?”

“Gần ga Catford Bridge,” cô đáp, “tôi không biết đi kiểu gì mà ra tới đây.”

Cô không muốn nhắc đến cái bóng. Cẩn thận, cô băng sang con đường đang tối dần, tránh xa bức tường mà khi nãy cô đã nhác thấy cái bóng. Robin đổi điện thoại sang tay trái, nắm thật chặt lấy máy báo động trong tay phải.

“Tôi sẽ đi ngược trở lại,” cô nói với Strike, để hắn biết cô đang ở đâu.

“Cô có thấy gì lạ không?” hắn hỏi.

“Tôi không biết… có thể…” cô thú nhận.

Nhưng đến khoảng cách giữa mấy căn nhà nơi cô tưởng mình đã nhác thấy bóng người thì không có ai cả.

“Tôi chỉ lo lắng,” cô nói, bước nhanh hơn. “Gặp Whittaker chẳng hay ho gì. Ở hắn ta có gì đó rất… ghê tởm…”

“Cô đang ở đâu vậy?”

“Cách chỗ lúc nãy chừng hai mươi bước. Đợi chút, tôi thấy có bảng tên đường. Tôi quay ngược lại đây, tôi biết lúc nãy đi nhầm sao rồi, đáng ra tôi phải…”

Cô chỉ nghe thấy tiếng bước chân khi chúng ở ngay sau lưng. Hai cánh tay bọc vải đen to khủng ôm lấy cô, ép không khí khỏi buồng phổi cô. Điện thoại tuột ra khỏi tay, rơi xuống vỉa hè, vỡ nứt.

òn nhìn cái chân. Giờ hắn để ý thấy bên dưới có một tờ giấy đánh máy. Vốn được đào tạo nghiệp vụ điều tra trong quân đội Anh quốc, Strike cố kìm ham muốn kéo tờ giấy ra đọc; hắn không thể can thiệp vào bằng chứng pháp y. Thay vì đó, hắn loạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.