Nghiệp Ác

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
32

❊ ❊ ❊

What’s that in the corner?

It’s too dark to see.Có gì trong góc kín?

Tối quá làm sao thấy.

Blue Öyster Cult

After DarkKhi đém buông

Suốt cả ngày ở giữa xe cộ ồn ào, tiếng người nói xô bồ, Robin không có cơ hội để gọi Noel Brockbank, cho mãi đến năm giờ chiều hôm đó. Sau khi thấy Bạch Kim đi làm như thường lệ, cô rẽ vào nhà hàng Nhật Bản bên cạnh câu lạc bộ nhảy khiêu dâm, rồi mang tách trà xanh ra bàn trong góc yên tĩnh. Tại đó, cô đợi năm phút, để chắc rằng mọi tiếng động nền mà Brockbank có thể nghe được trên điện thoại đều nghe giống như tiếng trong văn phòng trên đường chính. Robin bấm số gọi, tim đập thình thịch.

Số vẫn đổ chuông. Robin nghe chuông đổ hai mươi giây. Ngay lúc cô đoán sẽ chẳng có ai bắt máy thì có người trả lời.

Có tiếng thở nặng nhọc ở đầu dây bên kia. Robin ngồi im, điện thoại áp chặt vào tai. Rồi cô giật nẩy người khi có giọng trẻ con eo éo vang lên:

“A NHÔ!”

“A lô?” Robin đáp lại thận trọng.

Bên kia đầu kia một giọng nữ nghe không rõ cất lên:

“Con có cái gì vậy, Zahara?”

Có tiếng sột soạt, rồi giọng nữ lớn hẳn lên:

“Cái đó của Noel, ổng đi kiếm…”

Đường dây bị ngắt. Robin chầm chậm hạ điện thoại xuống, tim vẫn đập rộn. Cô gần như mường tượng ra ngón tay bé xíu dính nhớp vừa vô tình ngắt cuộc gọi.

Điện thoại bắt đầu rung lên trong tay cô: số của Brockbank, gọi lại. Cô hít một hơi sâu rồi trả lời.

“A lô, Venetia Hall nghe.”

“Gì hở?” giọng nữ hỏi lại.

“Venetia Hall - Hardacre và Hall,” Robin đáp.

“Gì hở?” giọng nữ hỏi lại. “Cô vừa gọi số này hả?”

Cô ta nói giọng London. Miệng Robin bỗng khô khốc.

“Vâng, tôi gọi,” Robin trong vai Venetia đáp. “Tôi tìm ông Noel Brockbank.”

“Tại sao?”

Sau một thoáng im lặng rất chóng vánh, Robin đáp:

“Làm ơn cho biết tôi đang nói chuyện với ai vậy?”

“Mắc gì?” Người phụ nữ nghe giọng càng lúc càng hung hăng. “Cô là ai?”

“Tên tôi là Venetia Hall,” Robin đáp, “tôi là luật sư chuyên về các vụ bồi thường thương tích.”

Một cặp vừa ngồi xuống ngay trước mắt cô, bắt đầu lớn giọng nói chuyện bằng tiếng Ý.

“Cái gì hở?” người đàn bà bên kia đầu dây lại hỏi tiếp.

Thầm rủa hai kẻ ngồi gần, Robin cố nói lớn, xào lại câu chuyện mà cô đã kể cho Holly ở Barrow.

“Tiền cho ổng á?” người phụ nữ lạ mặt nói, giọng đỡ gây sự hơn một chút.

“Vâng, nếu hồ sơ thành công,” Robin hỏi. “Tôi có thể hỏi…?”

“Cô làm sao biết chuyện ổng?”

“Chúng tôi tình cờ tiếp cận hồ sơ của ông Brockbank khi đang nghiên cứu các trường hợp…”

“Bao nhiêu tiền?”

“Cái đó còn tùy.” Robin hít một hơi sâu. “Ông Brockbank đang ở đâu?”

“Đi làm rồi.”

“Tôi có thể biết ông ấy làm ở…?”

“Tôi sẽ nói ổng điện cho cô. Số này hả?”

“Vâng, phiền chị,” Robin đáp. “Tôi sẽ ở văn phòng ngày mai từ chín giờ.”

“Vene… Ven… tên cô là gì kia?”

Robin đánh vần chữ Venetia.

“Được rồi, để đó. Tôi sẽ nói ổng gọi. Bai nghe.”

Robin gọi cho Strike báo chuyện vừa xong khi đi về ga tàu, nhưng số hắn bận.

Tinh thần Robin sụt hẳn khi cô đi xuống nhà ga tàu điện. Matthew giờ này hẳn đã ở nhà. Cô cảm giác như đã lâu rồi vẫn chưa gặp anh chàng cựu hôn phu. Robin ngán ngẩm nghĩ đến cảnh đoàn tụ. Tâm trạng cô tồi tệ hơn khi đi về nhà, vừa đi vừa ước có cớ chính đáng để đi đâu xa, nhưng cô đành miễn cưỡng tuân theo lời hứa với Strike, không ở ngoài đường lúc trời tối.

Bốn mươi phút sau Robin đến ga West Ealing. Cô bước về căn hộ mà lòng nặng trĩu, lần thứ hai gọi Strike thì thành công.

“Cô cừ quá!” hắn nói khi cô kể là đã liên lạc được với điện thoại của Brockbank. “Cô nói người này nói giọng London?”

“Tôi nghĩ vậy,” Robin đáp, cảm giác như Strike đang bỏ lỡ một điểm quan trọng hơn, “và có con gái nhỏ, như tôi nghe được.”

“Ừ. Chắc vì vậy mà Brockbank mò tới đó.”

Cô đã nghĩ hắn sẽ tỏ ra lo lắng cho đứa nhỏ đang ở gần một người đàn ông mà hắn đã biết vốn là kẻ hiếp dâm trẻ em, nhưng không; hắn nhanh chóng đổi để tài.

“Tôi vừa nói chuyện điện thoại với Hazel Furley.”

“Ai kia?”

“Chị gái của Kelsey, nhớ không? Người muốn gặp tôi đó? Tôi sẽ gặp cô ta thứ Bảy này.”

“Ồ,” Robin đáp.

“Không thể gặp sớm hơn. Bố Già Chập Mạch vừa từ Chicago về. Đúng lúc thật. Mọc Sừng sẽ không nuôi ta mãi được.”

Robin không đáp. Cô vẫn còn nghĩ đến đứa bé chập chững đã nhấc máy. Phản ứng của Strike trước thông tin đó khiến cô thấy thất vọng.

“Cô ổn chứ?” Strike hỏi.

“Vâng,” Robin đáp.

Cô đã đến cuối đường Hastings.

“Vậy gặp anh ngày mai nhé,” cô nói.

Hắn đồng ý rồi dập máy. Nói chuyện với Strike xong, cô còn thấy chán đời hơn, cô đi thẳng tới cửa trước mà lòng rối reng quá đỗi.

Nhưng Robin chẳng cần lo lắng làm gì. Matthew trở về từ Masham không còn là người đàn ông cứ mỗi tiếng đồng hồ lại năn nỉ Robin nói chuyện với mình. Anh ngủ trên ghế xô-pha. Trong ba ngày sau đó, hai người vô cùng cẩn thận với nhau, Robin lịch sự lạnh lùng còn anh chàng thì trìu mến ra mặt, có lúc đến nực cười. Matthew nhanh tay rửa tách ngay khi cô vừa uống xong, sáng thứ Năm còn nền nã hỏi thăm công việc của cô ra sao.

“Thôi, làm ơn cho,” Robin chỉ đáp có vậy khi lướt qua mặt anh bước ra cửa trước.

Gia đình của Matthew, cô đoán, hẳn đã khuyên anh nên đấu dịu, cho cô thời gian. Hai người vẫn chưa nói chuyện sẽ thông báo vụ hủy đám cưới ra sao: Matthew rõ là không muốn nói chuyện đó nữa. Ngày qua ngày, Robin vừa định mở lời lại thôi. Đôi khi cô tự hỏi liệu sự hèn nhát đó có cho thấy rằng cô muốn đeo chiếc nhẫn trở lại chăng. Có những lúc cô chắc chắn rằng sự lưỡng lự đó thực ra là do mệt mỏi, do cô không muốn phải đối mặt với cuộc chạm trán tồi tệ nhất, đau đớn nhất, và rằng cô cần phải tập trung hết sức lực trước đổ vỡ cuối cùng. Mặc dù cô không khuyến khích mẹ đến thăm, Robin thầm hi vọng rằng nhờ có bà Linda, cô sẽ thấy an ủi, sẽ thấy đủ mạnh mẽ để làm việc phải làm.

Đám hoa hồng trên bàn chầm chậm khô héo. Không ai thèm thay nước cắm hoa, vậy là chúng lặng lẽ chết úa trong giấy gói ban đầu, nhưng Robin không có mặt để vứt chúng đi, còn Strike, vẫn thi thoảng ghé xuống văn phòng để lấy đồ, thì lại cảm thấy thật không phải phép nếu hắn đi vứt hoa, hay tấm thiệp vẫn còn chưa mở.

Sau tuần trước gặp gỡ thường xuyên, Robin và Strike đã trở lại với nhịp làm việc thông thường, đồng nghĩa với việc hiếm khi gặp nhau. Hai người thay phiên nhau theo dõi Bạch Kim và Bố Già Chập Mạch, tay này vừa từ Mỹ về, ngay lập tức đi rình mò mấy đứa con trai trở lại. Chiều thứ Năm, qua điện thoại hai người bàn chuyện liệu Robin có nên gọi cho Brockbank một lần nữa, vì gã vẫn chưa gọi lại cho cô. Sau khi nghĩ ngợi, Strike nói rằng Venetia Hall, vốn là luật sư bận rộn, hẳn còn phải làm nhiều việc khác.

“Nếu ngày mai mà hắn vẫn chưa gọi thì cô có thể thử lần nữa. Cũng vừa đủ một tuần. Đương nhiên, cũng có khả năng là cô bồ đã làm mất số.”

Khi Strike đã gác máy, Robin trở lại lang thang trên phố Edge ở Kensington, là nơi gia đình Bố Già Chập Mạch sinh sống. Địa điểm này không hề khiến Robin phấn chấn hơn. Cô đã bắt đầu tìm nhà thuê trên mạng, nhưng những chỗ có thể thuê được với đồng lương Strike trả còn tệ hơn cô từng tưởng, cùng lắm chỉ được phòng đơn trong nhà thuê chung.

Những căn nhà trong hẻm kiểu chuồng ngựa Victoria quanh đó, với cửa trước bóng loáng, cây leo rợp lá, bồn hoa bên cửa sổ và kính cửa chia ô sáng sủa gợi lên cuộc sống giàu có, thoải mái mà Matthew vẫn ao ước, từ cái thời mà Robin dường như sẵn lòng dấn thân vào công việc nhiều tiền hơn. Từ lâu cô đã nói với anh rằng cô không quan tâm đến tiền bạc, ít ra là không quan tâm nhiều như anh, và điều đó đến giờ vẫn đúng, nhưng phải là người lạ lùng lắm, cô nghĩ thầm, thì mới có thể lang thang quanh những ngôi nhà xinh xắn, yên tĩnh này mà lại không chạnh lòng so sánh, nghĩ đến phòng nhỏ trong nhà, tuyệt đối chay tịnh, chấp nhận điện thoại di động nếu chỉ dùng trong phòng ngủ - vừa suýt soát khả năng chi trả của cô, hay căn phòng bé như hộp diêm

Ở Hackney trong nhà thân thiện và tôn trọng lẫn nhau sẵn sàng ĐÓN BẠN NHẬP HỘI.

Điện thoại lại đổ chuông. Robin rút máy từ túi áo khoác, đoán Strike điện, rồi ruột gan cô xoắn lại: Brockbank. Hít một hơi sâu, cô bấm máy trả lời.

“Venetia Hall.”

“Luật sư hở?”

Cô không biết mình đã hình dung giọng của Brockbank ra sao. Trong tâm trí cô Brockbank đã kịp định hình quỷ dữ, một kẻ hiếp dâm trẻ em, một tay côn đồ cằm bạnh với cái chai vỡ và bệnh mất trí nhớ mà Strike khăng khăng là giả vờ. Giọng gã thật trầm, và mặc dù không đặc sệt như em gái sinh đôi, vẫn dễ nhận ra là người Barrow.

“Vâng,” Robin đáp. “Có phải ông Brockbank đó không?”

“Ừa, phải.”

Sự kín tiếng của gã có gì đó đầy đe dọa. Robin vội vã xào lại câu chuyện bịa về món bồi thường nếu gã chịu gặp cô. Khi Robin kể xong, gã không nói gì. Robin cố giữ bình tĩnh, bởi vì Venetia Hall hẳn là người tự tin, không dễ gì hấp tấp tìm cách lấp sự im lặng, nhưng tiếng rột roạt trên đường dây trống rỗng giữa hai người khiến cô thấy bất an.

“Đâu ra mà biết vụ tui vậy hở?”

“Chúng tôi tình cờ thấy hồ sơ của anh khi đang điều tra…”

“Điều tra cái gì?”

Tại sao cô lại có cảm giác rờn rợn thế này? Gã rõ ràng đâu thể ở gần đó, nhưng cô vẫn quét mắt nhìn quanh. Con phố lịch lãm rực nắng không một bóng người.

“Điều tra những vụ thương tật không liên quan đến chiến đấu của các quân nhân khác,” cô nói, ước gì giọng mình không tự dưng cao lên vậy.

Lại im lặng. Một chiếc xe vừa trờ tới từ góc phố.

Khỉ thật, cô ngán ngẩm nghĩ thầm khi nhận ra tài xế chính là ông bố bệnh hoạn mà cô đáng ra phải kín đáo theo dõi. Ông ta nhìn thẳng vào mặt Robin khi cô quay về phía xe. Cô thụt đầu xuống, chầm chậm tránh xa trường học.

“Vậy tui phải làm chi?” giọng Noel Brockbank vang lên bên tai Robin.

“Ta có thể gặp và bàn câu chuyện của ông được không?” Robin hỏi, thấy tức ngực thật sự, tim đập thình thịch liên hồi.

“Tui tưởng cô đọc câu chuyện của tui rồi chứ?” gã nói, tóc gáy Robin dựng hết cả lên. “Một thằng chó tên Cameron Strike khiến tui bị chấn thương sọ não.”

“Vâng, tôi có thấy chi tiết đó trong hồ sơ,” Robin hụt hơi, “nhưng quan trọng là phải có lời khai để chúng tôi…”

“Lời khai?”

Thoáng im lặng đột ngột, đẩy đe dọa.

“Có chắc cô không phải là ong iếc gì không?”

Robin Ellacott, người miền Bắc, hiểu ngay: Venetia Hall, dân London, không dễ hiểu được. Ong là tiếng lóng xứ Crumbrian chỉ cảnh sát.

“Không phải là gì kia… xin lỗi?” cô đáp, cố hết sức ra vẻ lúng túng một cách lịch sự.

Bố Già Chập Mạch vừa đậu xe ngoài nhà của bà vợ cũ. Mấy đứa con trai có thể đi ra ngoài với cô trông trẻ bất cứ lúc nào. Nếu ông ta đón đường họ, Robin cần phải chụp ảnh cuộc chạm trán. Cô đang chới với không làm nổi công việc chính, việc kiếm cơm: đáng ra cô phải đang chụp hình nhất cử nhất động của Bố Già Chập Mạch.

“Cảnh sát,” Brockbank hằm hè giải thích.

“Cảnh sát?” cô hỏi lại, vẫn cố ra giọng nửa tức cười nửa không tin nổi. “Đương nhiên là không.”

“Chắc không đó hả?”

Cửa trước nhà vợ Bố Già Chập Mạch đã mở. Robin thấy mái tóc đỏ của cô trông trẻ và nghe có tiếng mở cửa xe. Cô cố ép giọng, tỏ ra vừa bối rối vừa bực mình.

“Đương nhiên tôi chắc chứ. Ông Brockbank, nếu ông không hứng thú…”

Tay cô hơi âm ẩm trên điện thoại. Rồi, thật bất ngờ, gã đáp.

“Được rồi, tui sẽ gặp cô.”

“Tuyệt vời,” Robin nói, vừa lúc cô trông trẻ dẫn hai cậu bé ra vỉa hè. “Ông ở đâu?”

“Shoreditch,” Brockbank đáp.

Robin thấy gai cả người. Gã ở ngay London.

“Vậy, chỗ nào thì tiện…”

“Tiếng gì vậy?”

Cô trông trẻ đang gào vào mặt Bố Già Chập Mạch, tay này lăm le tiếng về phía cô ta và hai đứa nhỏ. Một đứa bắt đầu khóc ré.

“À, tôi đang… hôm nay đến lượt tôi đón con trai ở trường,” Robin lớn giọng át đi tiếng la hét gào khóc.

Đầu dây bên kia lại im lặng. Rõ ràng lúc này Venetia Hall sẽ tiếp tục lên tiếng, nhưng Robin thấy mình như tê liệt, cô tự nhủ mình chỉ sợ hãi vô cớ.

Rồi gã cất giọng, nghe vô cùng dọa dẫm, nhất là khi gã gần như rù rì, gần ngay ống nghe, khiến Robin có cảm giác như Brockbank đang thổi vào tai mình.

“Bé này có quen không ta?”

Robin cố nói, nhưng cứng họng. Đường dây ngắt hoàn toàn.

òn nhìn cái chân. Giờ hắn để ý thấy bên dưới có một tờ giấy đánh máy. Vốn được đào tạo nghiệp vụ điều tra trong quân đội Anh quốc, Strike cố kìm ham muốn kéo tờ giấy ra đọc; hắn không thể can thiệp vào bằng chứng pháp y. Thay vì đó, hắn loạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.