Nghiệp Ác

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 38 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

❊ ❊ ❊

A rock through a window

never comes with a kiss.Hòn đá ném qua cửa sổ

chẳng bao giờ kèm theo nụ hôn.

Blue Öyster Cult,

Madness to the MethodCách thức điên cuồng

Robin Ellacott hai mươi sáu tuổi, đính hôn đã được hơn một năm. Đám cưới đáng ra đã xong từ ba tháng trước, nhưng mẹ chồng tương lai đột ngột qua đời, vậy là hôn lễ phải dời lại. Nhiều chuyện đã xảy ra trong ba tháng kể từ đám cưới hụt ấy. Cô tự hỏi nếu hai người đã trao thề ước, liệu cô và Matthew giờ đây có êm ấm hơn. Liệu hai người có cãi nhau ít đi nếu đã có thêm chiếc nhẫn vàng trơn nằm ngay dưới chiếc nhẫn sapphire đính hôn, mà giờ đây đã hơi lỏng lẻo trên ngón tay cô?

Chật vật đi qua đám gạch đá ở phố Tottenham Court Road trong sáng thứ Hai, Robin nhớ lại trận cãi nhau hôm qua. Mầm mống đã có sẵn trước khi cả hai đi xem rugby. Dường như lần nào đi gặp Sarah Shadlock và bạn trai Tom của cô ta, Robin và Matthew lại cãi nhau. Robin đã nói thế, vì lần này hai người cãi nhau âm ỉ từ trận bóng, kéo dài cho đến mờ sáng hôm sau.

“Sarah cố tình phá đám, rõ rành rành, anh không thấy sao? Cô ta mới là người hỏi về ổng, hỏi đi hỏi lại, đâu phải em gợi chuyện…”

Công trường xây dựng thường trực quanh ga Tottenham Court Road luôn ngáng đường Robin kể từ khi cô bắt đầu đi làm ở văn phòng thám tử tư trên phố Denmark. Tâm trạng của cô chẳng khá lên chút nào sau cú trượt chân trên đống gạch lớn; phải loạng choạng vài bước Robin mới lấy lại thăng bằng. Một tràng huýt gió, chòng ghẹo tục tĩu phát ra từ chỗ cánh đàn ông đội mũ bảo hộ mặc áo phản quang lúc nhúc đứng quanh khe nứt sâu giữa đường. Lắc mớ tóc vàng hung đỏ ra khỏi mắt, khỏi gương mặt, cô tảng lờ hết thảy, tâm trí cứ chực quay về với Sarah Shadlock và những câu hỏi thảo mai, dai dẳng về ông sếp của Robin.

“Ổng hấp dẫn kiểu lạ đời, đúng không? Kiểu hơi bầm dập, nhưng xưa giờ mình đâu có ngán kiểu đó. Ở ngoài ổng có quyến rũ vậy không? Chắc to cao lắm hả?”

Robin thấy hàm Matthew siết lại khi cô cố ra vẻ bình thản, thờ ơ đáp trả.

“Chỉ có hai người trong văn phòng thôi sao? Thật vậy sao? Không ai khác nữa à?”

Đồ quỷ cái, Robin nghĩ thầm, bản tính tốt bụng vốn có cũng không khiến Robin rộng lượng nổi với Sarah Shadlock. Robin biết thừa cô nàng đang làm gì.

“Có đúng là ổng được tặng huy chương ở Afghanistan không? Thật vậy hả? Trời, vậy hóa ra là anh hùng quân đội nữa sao?”

Robin đã cố hết sức dập tắt màn đơn ca điệp khúc tán tụng mà Sarah dành cho Cormoran Strike, nhưng vô ích: cho đến cuối trận bóng, Matthew càng lúc càng lạnh lùng với cô. Vậy mà anh vẫn đâu có quên đùa giỡn, cười nói với Sarah trên suốt hành trình từ trạm Vicarage Road, còn cái anh chàng Tom kia - Robin thấy anh này vừa chán vừa tồ tệch, cứ hô hố cười theo, không biết gì đến những con sóng ngầm bên dưới.

Chen chúc giữa những người qua đường đang dò dẫm tìm lối đi, Robin cuối cùng cũng đến được vỉa hè đối diện, băng qua bóng đổ của tòa nhà Centre Point bằng bê tông sừng sững với mặt tiền ngang dọc ô vuông. Tự dưng cô giận sôi lên khi nhớ đến những gì Matthew nói lúc nửa đêm, khi trận cãi nhau lại bùng nổ.

“Cô không thể thôi nói về thằng chả, phải vậy không? Tôi nghe cô, nói với Sarah…”

“Em không hề khơi chuyện, mà chính cô ta, anh không chịu nghe gì cả…”

Nhưng Matthew đã giả giọng cô, dùng cái giọng the thé, khờ khạo mà người ta thường gán cho đàn bà: “ Ôi, tóc của anh ấy mới đẹp làm sao…

“Trời đất, anh hoang tưởng toàn tập rồi!” Robin hét lên. “Sarah cứ ra rả về tóc tai của Jacques Burger, chứ đâu phải tóc Cormoran, em chỉ có nói…”

“Đâu phải tóc Cormoran,” anh đã lặp lại bằng cái giọng eo éo đần độn đó. Khi Robin đi quanh góc đường đến phố Denmark, cô thấy tức tối, y như tám tiếng trước, khi cô đùng đùng ôm gối ra xô-pha ngủ một mình.

Sarah Shadlock, Sarah Shadlock khốn kiếp, bạn đại học của Matthew, kẻ đã cố hết sức giành anh từ tay Robin - cô gái anh bỏ lại ở Yorkshire… Nếu cạch mặt được Sarah cả đời Robin sẽ sung sướng vô cùng, nhưng Sarah sẽ đến dự đám cưới vào tháng Bảy, Sarah chắc chắn sẽ còn trù ám cuộc sống hôn nhân của hai người, rồi biết đâu một ngày nào đó sẽ tìm cách chui vào văn phòng Robin để gặp Strike, nếu cô ta quan tâm tới tay thám tử thật sự, chứ không phải chỉ mượn hắn để phá đám Robin và Matthew.

Mình sẽ không bao giờ giới thiệu cô ta với Cormoran, Robin lạnh lùng nghĩ, bước đến chỗ người giao bưu kiện đang đứng trước cửa văn phòng. Một tay đeo găng cầm bìa kẹp, tay kia cầm một bưu kiện hình chữ nhật dài.

“Phải gởi cho Ellacott không?” Robin hỏi khi tới gần. Cô đang đợi giao lô máy ảnh dùng một lần bằng giấy bìa màu trắng ngà, sẽ dùng làm quà tặng khách ở tiệc cưới. Dạo này giờ giấc làm việc của cô thất thường đến nỗi Robin phải cho gởi thẳng hàng mua trên mạng đến văn phòng cho tiện.

Nhân viên chuyển phát gật đầu rồi chìa bìa kẹp ra, không buồn cởi mũ bảo hiểm. Robin ký nhận, đón lấy hộp bưu kiện dài, nó nặng hơn cô tưởng; khi kẹp dưới cánh tay cô cảm giác như có một vật gì lớn trượt bên trong hộp.

“Cảm ơn,” cô nói, nhưng nhân viên giao nhận đã quay đi, quàng chân qua xe mô tô. Cô mở cửa vào văn phòng, nghe tiếng xe rồ máy rời đi.

Robin cất bước lên cầu thang sắt dễ vọng tiếng quấn quanh chiếc thang máy lồng chim đã hỏng, gót giầy đánh loang choang. Cánh cửa gương lóe sáng khi cô mở khóa, đẩy cửa, dòng chữ khắc CB. STRIKE, Thám Tử Tư màu đen nổi bật trên cửa.

Cô đã cố ý đi làm sớm. Công việc đang ngập đầu, cô muốn giải quyết cho xong ít sổ sách giấy tờ trước khi tiếp tục đi theo dõi một vũ nữ Nga như mọi ngày. Có tiếng bước chân nặng nề ở trên đầu, cô đoán là Strike vẫn còn ở trong căn hộ của hắn.

Robin đặt bưu kiện hình thuôn trên bàn, cởi áo khoác, treo áo và túi xách lên móc phía sau cửa, bật đèn, đổ nước vào ấm, bật ấm lên rồi với tay lấy con dao mở thư. Nhớ lại lúc Matthew cứ khăng khăng không chịu tin rằng cô khen mái tóc xoăn của tiền vệ cánh Jacques Burger, chứ chẳng phải mớ tóc ngắn ngủn, nói thẳng ra là xoăn tít như lông của Strike, cô tức tối đâm một nhát vào cuối hộp, rạch một đường rồi xé hộp ra.

Một cái cẳng chân phụ nữ được nhét theo chiều dọc cái hộp, ngón chân bẻ cong lại cho vừa.

òn nhìn cái chân. Giờ hắn để ý thấy bên dưới có một tờ giấy đánh máy. Vốn được đào tạo nghiệp vụ điều tra trong quân đội Anh quốc, Strike cố kìm ham muốn kéo tờ giấy ra đọc; hắn không thể can thiệp vào bằng chứng pháp y. Thay vì đó, hắn loạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.