I’ve been stripped, the insulation’s gone.Ta bị lột trán, không còn chắn che.
Blue Öyster Cult,
Lips in the Hills
Lần đầu Robin đến văn phòng của Strike là buổi sáng đầu tiên sau khi đính hôn. Hôm nay mở khóa cánh cửa gương, cô nhớ lại cảm giác thấy viên sapphire trên ngón tay sẫm màu lại, ngay sau đó Strike từ văn phòng chạy xộc ra, thiếu chút nữa đã xô cô xuống cầu thang mất mạng.
Trên ngón tay cô giờ không còn chiếc nhẫn nào. Chỗ chiếc nhẫn đã từng yên vị nhiều tháng giờ đây nhạy cảm lạ kỳ, như một dấu sắt nung. Cô mang theo túi đi đường đựng một bộ quần áo và vài món đồ cá nhân.
Mày không thể khóc ở đây. Mày không được khóc ở đây.
Như một cái máy, cô làm những việc đầu ngày thông thường: cởi áo khoác, treo áo và túi xách lên móc cạnh cửa, châm nước, bật ấm đun rồi cất túi đi đường dưới bàn, nơi Strike sẽ không nhìn thấy. Cô cứ quay lưng lại, xem thử mình đã làm những việc định làm chưa, thấy rã rời, như mình là một bóng ma với những ngón tay lạnh lẽo trượt qua quai xách, qua quai ấm đun.
Mất bốn ngày để chấm dứt một mối quan hệ kéo dài chín năm. Bốn ngày ngùn ngụt hiềm khích, bốn ngày phơi bày hết những hờn giận, lời qua tiếng lại lên án lẫn nhau. Nghĩ lại, nhiều chuyện dường như thật vụn vặt. Chiếc Land Rover, giải đua ngựa Grand National, chuyện cô đem máy tính về nhà. Chủ Nhật cãi vặt chuyện cha mẹ ai trả tiền xe cưới, rồi lần nữa nhắc lại chuyện lương hướng chẳng ra gì của Robin. Đến sáng thứ Hai, chui vào chiếc Land Rover về nhà, cả hai gần như không nói gì với nhau.
Rồi đêm trước, trong nhà ở West Ealing, vụ cãi vã lớn nhất nổ ra, khiến những bất hòa vụn vặt trước đó trở nên nhỏ nhật, như những cơn địa chấn cảnh báo cho trận động đất sẽ tàn phá tất cả.
Strike sẽ sớm xuất hiện. Cô nghe tiếng hắn đi lại trong căn hộ trên gác. Robin biết mình phải tỏ ra cứng rắn, không được mất bình tĩnh hay tuyệt vọng. Giờ cô chỉ còn công việc. Cô sẽ phải tìm phòng thuê trong căn hộ của một người khác, với mức lương còm cõi Strike trả, cô chỉ có thể liệu chừng đó. Cô cố hình dung ra những người bạn cùng nhà trong tương lai. Sẽ lại như thời ở ký túc xá.
Khoan nghĩ tới việc đó lúc này đã.
Khi pha trà cô nhớ ra mình đã quên mang hộp trà Bettys mua sau khi thử áo cưới lần cuối. Suy nghĩ đó suýt nữa khiến cô suy sụp, nhưng bằng một nỗ lực ý chí mạnh mẽ, cô cố kìm lại, không khóc, cầm tách ra bàn máy tính, bắt đầu quét qua đám email chưa trả lời trong suốt một tuần hai người phải rời văn phòng.
Cô biết Strike chỉ vừa trở về từ Scotland: hắn đã đi tàu đêm. Cô sẽ hỏi chuyện đó khi hắn xuất hiện, để hắn không để ý đôi mắt sưng đỏ của cô. Trước khi rời căn hộ sáng hôm nay cô đã cố cải thiện tình hình bằng nước đá và nước lạnh, nhưng không ăn thua gì.
Matthew đã cố chặn đường khi cô ra khỏi nhà. Mặt mày anh cũng thất thần chẳng kém.
“Em, mình phải nói chuyện. Mình phải nói.”
Không nói năng gì nữa, Robin nghĩ thầm, đôi tay cô run rẩy khi nâng tách trà nóng lên môi. Mình sẽ không phải làm việc gì trái ý nữa.
Ý nghĩ mạnh mẽ đó thoáng lung lay bởi giọt nước mắt ấm nóng tự dưng lăn xuống má cô. Hoảng hốt, cô đưa tay quẹt ngay; cô không nghĩ mình còn nước mắt mà khóc. Quay nhìn màn hình, cô bắt đầu viết thư hồi âm cho khách hàng có thắc mắc hóa đơn, gần như trong vô thức.
Tiếng bước chân vang ngoài cầu thang khiến Robin gồng mình. Cửa mở. Robin nhìn lên. Người đàn ông đứng đó không phải là Strike.
Phản xạ sợ hãi bản năng chạy như điện xẹt qua người cô. Không có thời gian để phân tích tại sao người lạ mặt này lại gây ấn tượng như thế với cô, cô chỉ biết đây là một người nguy hiểm. Trong chớp mắt cô tính nhẩm rằng mình không đủ thời gian chạy ra cửa, máy báo động lại ở trong túi áo khoác, vũ khí tốt nhất hiện có là con dao mở thư nằm đó, cách tay trái cô vài inch.
Người đàn ông trông hốc hác, nhợt nhạt, đầu trọc, mũi bè lấm tấm tàn nhang, miệng rộng, môi dày. Hình xăm phủ đầy hai cổ tay, đốt ngón tay và cổ. Một chiếc răng vàng ánh lên nơi khóe miệng đang cười nhe. Một vết sẹo sâu chạy từ giữa môi trên ra xương gò má, kéo khuôn miệng xệch lên như lúc nào cũng cười đểu kiểu Elvis Presley. Gã mặc quần jeans lụng thụng, áo thể thao, người nồng nặc mùi thuốc lá và cần sa.
“Phẻ hông?” gã lên tiếng. Gã cứ liên tục bẻ khớp ngón, hai tay buông lững thững hai bên người khi bước vào phòng. Rắc, rắc, rắc. “Cô ở đây có một mình à?”
“Không,” cô đáp, miệng khô khốc. Cô muốn chụp lấy dao mở thư trước khi gã tiến lại gần hơn. Rắc, rắc, rắc. “Sếp tôi chuẩn bị…”
“Shanker!” giọng Strike vang lên từ trước cửa.
Gã lạ mặt quay lại.
“Bunsen,” gã đáp rồi thôi bẻ khớp ngón tay, chìa tay ra, bỗ bã chào hỏi Strike. “Phẻ hông chú em?”
Lạy Chúa, Robin nghĩ thầm, thở phào nhẹ nhõm đến nhũn cả người. Tại sao Strike không nói trước với cô là anh ta sẽ tới? Cô quay đi, tiếp tục viết email để Strike khỏi thấy gương mặt mình. Khi Strike dẫn Shanker vào văn phòng trong và đóng cửa lại, cô thoáng nghe từ “Whittaker.”
Thường thì cô đã muốn vào trong đó, cùng lắng nghe. Cô viết xong email, nghĩ nên đi mời cà phê. Đầu tiên cô đi ra nhà vệ sinh bé tí ở ngoài cầu thang, rảy thêm nước lạnh lên mặt, ở đây có mùi gắt như mùi cống, mặc dù Robin đã mua không biết bao nhiêu chai xịt khử mùi bằng tiền chi vặt của văn phòng.
Trong khi đó, Strike đã kịp nhìn mặt Robin, đủ để thấy sốc. Hắn chưa bao giờ thấy cô nhợt nhạt đến vậy, chưa bao giờ thấy mắt cô đỏ và sưng như thế. Ngay cả khi ngồi xuống sau bàn làm việc, háo hức muốn nghe xem Shanker đã mang đến thông tin gì về Whittaker, tâm trí hắn vẫn lởn vởn suy nghĩ: Thằng khốn đã làm gì với cô ấy? Và trong chớp mắt, trước khi tập trung chú ý vào Shanker, Strike tưởng tượng cảnh đấm cho Matthew một cú thật hể hả.
“Sao mặt gớm quá vậy Bunsen?” Shanker hỏi, duỗi người trên chiếc ghế đối diện, lại bẻ khớp ngón tay nhiệt tình. Từ hồi niên thiếu gã đã có tật đó, Strike thấy tội nghiệp cho kẻ nào dám mở miệng phản đối.
Oải lắm Strike đáp. “Đi Scotland về vài tiếng trước.”
“Đây chưa đi Scotland bao giờ,” Shanker đáp.
Strike còn không biết Shanker đã bao giờ ra khỏi London chưa.
“Vậy mày có gì cho tao?”
“Hắn vẫn còn ở đây,” Shanker đáp, thôi bẻ ngón tay, rút một gói Mayfairs từ trong túi ra. Gã châm thuốc với bật lửa rẻ tiền, không thèm hỏi xem Strike có phiền không. Biết bạn quá rõ, Strike lấy gói thuốc Benson & Hedges của mình ra rồi mượn bật lửa. “Gặp thằng chạy hàng cho hắn. Nói ở Catford.”
“Đi khỏi Hackney rồi sao?”
“Trừ khi hắn để lại một bản sao vô tính đằng sau thì đúng vậy, Bunsen. Tao không kiểm tra bản sao bản siếc. Nạp thêm đạn rồi tao đi coi cho.”
Strike khẽ bật cười. Người ta hay dại dột coi thường Shanker. Với bộ dạng của một kẻ từng chơi đủ loại thuốc men, vẻ táy máy không thể ngồi yên của Shanker thường khiến người quen nghĩ hẳn gã đang phê món gì đó. Thực ra gã sáng suốt và tỉnh táo hơn nhiều doanh nhân sau ngày làm việc, phải tội gã gian manh vô phương cứu chữa.
“Có địa chỉ không?” Strike nói, kéo một cuốn sổ về phía mình.
“Chưa có,” Shanker đáp.
“Hắn làm ăn gì không?”
“Hắn nói với thiên hạ là đang làm quản lý lịch diễn cho một ban metal nào đó.”
“Nhưng?”
“Ma cô dắt gái thì có,” Shanker đáp tỉnh bơ.
Có tiếng gõ cửa.
“Có ai muốn uống cà phê không?” Robin hỏi. Strike nhận thấy cô cố tình giữ gương mặt trong bóng tối.
Mắt hắn lần tìm tay trái cô: chiếc nhẫn đính hôn đã biến mất.
“Cảm ơn,” Shanker đáp. “Hai viên đường.”
“Cho tôi trà đi, cảm ơn,” Strike nói, vừa nhìn theo cô rời đi, tay lục bàn, lấy gạt tàn thuốc bằng thiếc cũ thó được trong một quán bar ở Đức. Hắn đẩy gạt tàn về phía Shanker trước khi gã kịp gảy tàn thuốc đang dài ra xuống sàn nhà.
“Làm sao mày biết hắn làm ma cô?”
“Tao quen thằng này, từng gặp hắn đi với rau,” Shanker nói. Strike vốn quen với tiếng lóng London, hiểu ngay. “Nó nói Whittaker ở với nhỏ đó. Nhỏ lắm. Thiếu điều ấu dâm.”
À ra vậy Strike đáp.
Hắn đã tiếp xúc với mại dâm ở nhiều khía cạnh khi bắt đầu vào nghề điều tra, nhưng lần này khác hẳn: đây là cha dượng cũ của hắn, một người đàn ông mà mẹ hắn từng yêu thương và lãng mạn hóa, người mà bà từng sinh cho một đứa con. Hắn gần như ngửi thấy mùi của Whittaker lần nữa, ngay trong phòng này: áo quần dơ dáy, mùi hôi như súc vật.
“Catford,” hắn lặp lại.
“Ừ, tao sẽ kiếm tiếp nếu mày muốn,” Shanker đáp, bỏ qua cái gạt tàn và gảy tàn thuốc thẳng xuống nền nhà. “Mày tính trả nhiêu, Bunsen?”
Khi cả hai vẫn đang đàm phán thù lao của Shanker, vừa bông phèng, vừa nghiêm túc vì ai cũng biết rõ rằng Shanker sẽ không làm gì nếu không có tiền, Robin mang cà phê vào. Hắn thấy rõ mặt cô trong ánh sáng, trông thảm não vô cùng.
“Tôi giải quyết xong mấy cái email quan trọng nhất rồi,” cô nói với Strike, cố lờ đi cái nhìn soi mói của hắn. “Giờ tôi đi làm vụ Bạch Kim.”
Mặt mũi Shanker vô cùng tò mò trước tuyên bố đó, nhưng không ai giải thích gì.
“Cô ổn không?” Strike hỏi, ước gì Shanker không có ở đó.
“Ổn mà,” Robin đáp, cổ gượng mỉm cười đến là tội nghiệp. “Có gì nói chuyện sau.”
“… ‘Đi làm vụ bạch kim’?” Shanker tò mò lặp lại, át tiếng đóng cửa ngoài.
“Nghe vậy mà không ngon ăn đầu,” Strike nói, dựa vào ghế và nhìn ra ngoài cửa sổ. Robin rời khỏi tòa nhà, mặc áo khoác có dây thắt lưng, thẳng lên phố Denmark rồi biến khỏi tầm mắt. Một người đàn ông to lớn đội mũ len rời khỏi hiệu đàn guitar đối diện, đi cùng hướng với cô, nhưng Strike đã thôi chú ý vì Shanker vừa lên tiếng:
“Có người gởi chân cho mày thiệt hả, Bunsen?”
“Ừ,” Strike nói. “Chặt ra, bỏ vô hộp, gởi tận tay.”
“Quớ làng,” Shanker cảm thán, rất ít thứ có thể khiến gả thấy sốc.
Sau khi Shanker đi khỏi, với một nắm tiền thù lao, và lời hứa chừng đó thù lao nữa nếu có thêm chi tiết về Whittaker, Strike gọi cho Robin. Cô không bắt máy, nhưng cũng không lạ gì nếu cô đang ở chỗ không tiện nói chuyện. Hắn nhắn tin cho cô:Nhắn lại cho tôi khi cô tới chỗ nào tôi có thể ra gặp được, rồi ngồi xuống ghế trống của cô, chuẩn bị làm phần việc giấy tờ của mình, trả lời thắc mắc khách hàng và thanh toán hóa đơn.
Tuy nhiên, hắn thấy khó tập trung, sau đêm thứ hai ngủ trên tàu. Năm phút sau hắn xem điện thoại nhưng Robin vẫn chưa nhắn lại, vậy là hắn đứng dậy, đi pha trà. Khi nâng tách lên môi hắn nghe thoáng mùi cần sa, vương vấn từ tay của Shanker khi chào tạm biệt.
Shanker vốn là dân Canning Town, nhưng có anh em bà con ở Whitechapel. Hai mươi năm trước, đám này dính vào một vụ ăn thua đủ với một băng đối thủ. Shanker nhiệt tình ra tay giúp đỡ, cuối cùng nằm lại một mình trong cống ở cuối phố Fulbourne, máu chảy đầm đìa từ vết rạch sâu ở miệng và má, khiến mặt mũi méo mó tới ngày nay. Chính ở nơi đó Leda Strike đã tìm thấy Shanker. Khi ấy bà đang trên đường về nhà sau cuốc đi mua giấy vấn thuốc giữa khuya.
Làm ngơ một cậu bé bằng tuổi con trai mình đang nằm giữa máu me đầm đìa trong cống là chuyện không thể tưởng tượng với Leda. Chuyện cậu ta vẫn còn nắm chặt một con dao vấy máu, miệng liên tục chửi rủa và rõ là đang phê một món thuốc men gì đó hoàn toàn vô nghĩa với bà. Shanker thấy mình được dìu dậy, được vỗ về an ủi theo kiểu chưa ai từng làm với cậu kể từ khi mẹ ruột mất năm cậu tám tuổi. Khi cậu khăng khăng không cho người phụ nữ lạ mặt gọi xe cấp cứu, vì sợ cảnh sát (Shanker vừa lụi nguyên con dao vào đùi đối thủ), Leda đã làm một việc mà với bà, là chuyện đương nhiên phải làm: bà đỡ Shanker về nhà, tự tay chăm sóc gã. Sau khi cắt vụn băng cá nhân rồi vụng về dán lên vết thương sâu, trông như vết chỉ khâu, Leda nấu cho gã một nồi đồ ăn hổ lốn lẫn đầy tàn thuốc lá rồi lệnh cho cậu con trai ruột mặt mày sửng sốt đi tìm một tấm nệm để Shanker ngủ.
Leda từ đầu đã đối đãi với Shanker như với một đứa cháu bị thất lạc lâu ngày. Đối lại, gã đã thần tượng bà theo kiểu của một cậu bé bị tổn thương, cố níu giữ ký ức của người mẹ hiền. Khi đã lành lặn, gã nhiệt tình nhận lời mời của Leda, mỗi khi nhớ bà lại ghé qua. Shanker nói chuyện với Leda theo kiểu gã không nói với ai khác được và có lẽ gã là người duy nhất không thể thấy khuyết điểm gì ở bà. Với Strike, gã cũng quý lây như người mẹ. Hai cậu con trai, gần như khác nhau hoàn toàn, gắn bó thêm bởi cùng âm ỉ mà cực kỳ căm ghét Whittaker. Whittaker đã ghen như điên trước nhân tố mới trong đời Leda, nhưng không dám khinh bỉ Shanker ra mặt như từng cư xử với Strike.
Strike tin chắc rằng Whittaker đã nhận ra Shanker có cùng chứng tật với mình: không hề biết đến ranh giới bình thường. Whittaker đã từng kết luận, không sai, rằng thằng con ghẻ tuổi choai choai chỉ lăm le muốn thịt mình, nhưng nó phải ghìm lại vì sợ mẹ buồn, vì tôn trọng pháp luật và vì quyết tâm không làm gì dại dột để tự hại đời. Tuy nhiên Shanker hoàn toàn không có khả năng kìm chế như Strike; chuyện gã ăn dầm ở dề với gia đình rối rắm ấy đã phần nào chặn được xu hướng bạo lực ở Whittaker.
Đúng ra, chính vì Shanker thường xuyên xuất hiện mà Strike cảm thấy hắn có thể yên tâm vào đại học. Hắn không biết phải nói sao để diễn tả nỗi sợ hãi lớn nhất của mình khi tạm biệt Shanker, nhưng Shanker đã hiểu cả.
“Đừng lo, Bunsen. Đừng lo.”
Tuy vậy, Shanker không thể ở đó suốt. Ngày Leda chết, Shanker bận đi làm ăn, một vụ mua bán thuốc men như thường lệ. Strike không bao giờ quên được nỗi đau đớn, cảm giác tội lỗi và nước mất tuôn như suối của Shanker khi cả hai gặp nhau sau đó. Trong khi Shanker thương lượng được giá ngon lành cho một kí cocaine Bolivia thượng hạng ở Kentish Town thì Leda Strike đã nằm chết cứng dần dần trên tấm nệm dơ bẩn. Kết quả pháp y cho biết bà đã ngừng thở sáu tiếng đồng hồ trước khi có người trong xóm cố lay bà dậy, vì cứ tưởng bà đang ngủ say.
Cũng như Strike, Shanker ngay từ đầu đã đinh ninh rằng chính Whittaker giết bà. Gã vô cùng đau đớn, hung hãn, chỉ muốn trả thù ngay, khiến Whittaker hẳn đã mừng thầm khi bị bắt giam trước lúc Shanker kịp tới tìm. Khi vô phước được cho lên bục nhân chúng để mô tả về một người phụ nữ hiền hậu, không bao giờ đụng tới heroin, Shanker đã hét lên “Thằng chó đẻ đó làm!” rồi cố trèo qua thanh chắn xông về phía Whittaker, cuối cùng bị tống cổ ra khỏi tòa.
Cố gắng gạt bỏ những ký ức về quá khứ đã chôn chặt, mà mỗi lần chạm đến lại đau đớn như cũ, Strike uống một ngụm trà nóng, nhìn điện thoại lần nữa. Vẫn không có tin gì của Robin.