I don’t give up but I ain’t a stalker,
I guess I’m just an easy talker.Không bỏ cuộc nhưng chẳng ưa trò rình rập,
Tôi nghĩ có khi mình chỉ giỏi móm mép.
Blue Öyster Cult,
Just Like To Be BadTôi chỉ muốn được hư hỏng
“Cảm ơn anh, tôi hiểu khái niệm hài hước trong nghịch cảnh,” Robin nói, một tiếng đồng hồ sau đó, nửa bức xúc, nửa buồn cười. “Giờ nói chuyện khác được không?”
Strike thấy áy náy sau vụ đùa hóm trong phòng họp cảnh sát, bởi vì Robin vừa trở ra sau hai mươi phút trong nhà vệ sinh, mặt mày trắng bệch, run rẩy, thoang thoảng mùi bạc hà, chứng tỏ cô vừa đánh răng lần nữa. Thay vì đi taxi, hắn đã đề nghị đi bộ một quãng ngắn, hít thở không khí trong lành từ Broadway đến quán The Feathers, tửu quán gần đó nhất, nơi hắn gọi một ấm trà cho cả hai. Thực tình hắn sẵn sàng làm một vại bia, nhưng Robin vẫn chưa được tôi luyện đủ để thấy rượu bia và đổ máu là đôi bạn đồng hành. Hắn còn ngại rằng gọi một vại bia lúc này sẽ càng củng cố thêm ấn tượng của cô rằng hắn là kẻ máu lạnh.
Mười một giờ rưỡi sáng thứ Tư, quán The Feathers thật yên ắng. Hai người chọn bàn khuất ở cuối quán, cách xa hai cảnh sát mặc thường phục đang thầm thì to nhỏ gần cửa sổ.
“Tôi có kể với Wardle về anh bạn đội mũ len của tụi mình khi cô ở trong nhà vệ sinh,” Strike nói với Robin. “Anh ta nói sẽ cài một tay thường phục quanh phố Denmark, canh chừng trong vài ngày.”
“Anh nghĩ báo giới sẽ quay lại không?” Robin hỏi, nãy giờ cô vẫn chưa kịp nghĩ tới vụ này.
“Tôi hi vọng là không. Wardle sẽ giữ kín vụ thư từ. Anh ta nói mình công bố thư thì khác gì mắc bẫy thằng điên này. Anh ta tin rằng thủ phạm thực sự muốn gán tội cho tôi.”
“Anh không nghĩ vậy sao?”
“Không,” Strike nói. “Tay này không chuệch choạc như vậy đâu. Ở đây có gì đó kỳ quái hơn nhiều.”
Hắn im lặng và Robin cũng không nói năng gì, để hắn có thời gian suy nghĩ.
“Khủng bố tinh thần, mấu chốt là chỗ đó,” Strike chậm rãi nói, gãi cằm lởm chởm. “Y đang cố làm ta mất tinh thần, xáo trộn cuộc sống của ta càng nhiều càng tốt; mà nói thẳng ra, y đang thành công. Cảnh sát vây quanh văn phòng, gọi ta tới trụ sở, ta đã mất gần hết khách hàng, cô thì…”
“Đừng lo cho tôi!” Robin nói ngay. “Tôi không muốn anh phải lo lắng…”
“Thôi đi Robin,” Strike nói, thoáng nóng giận, “cả hai ta thấy tay đó hôm qua. Wardle nghĩ tôi nên nói cô ở nhà và tôi…”
“Làm ơn đừng,” cô nói, những lo âu khi sáng lại dồn dập trở về, “đừng bắt tôi nghỉ làm…”
“Thực sự, không đáng phải liều lĩnh cả mạng sống, chỉ để chạy trốn chuyện nhà đâu!”
Hắn hối hận ngay sau khi nói ra câu đó, khi thấy cô nhăn mặt.
“Tôi không đi làm để chạy trốn chuyện nhà,” cô lẩm bẩm. “Tôi rất yêu công việc này. Sáng nay thức dậy, tôi muốn phát bệnh khi nghĩ tới những chuyện tôi kể với anh hồi tối hôm qua. Tôi cứ lo là anh… anh sẽ nghĩ tôi không đủ cứng rắn, không tiếp tục làm việc được.”
“Chuyện này không liên quan gì đến những việc cô kể với tôi tối qua, cũng không dính dáng gì đến chuyện cô cứng rắn ra sao. Mà là chuyện một kẻ tâm thần, đã từng chặt một phụ nữ thành nhiều mảnh, giờ đây có thể đang bám đuôi cô.”
Robin uống trà chỉ còn âm ấm, không nói gì. Cô đói bụng cồn cào. Thế nhưng, ý tưởng ăn những món thịt thà trong quán khiến cô muốn vã mồ hôi khắp da đầu.
“Không thể là vụ án mạng đầu tiên được, đúng không?” Strike hỏi đó mà đáp đó, cặp mắt đen nhìn chăm chăm vào tên các loại bia viết tay trên quầy bar. “Chặt đầu, cắt rời tứ chi, chôm chỉa vài bộ phận? Nếu lần đầu ra tay, liệu dám làm vậy sao?”
“Tôi cũng nghĩ vậy,” Robin đồng ý.
“Y làm vậy vì khoái cảm. Trong phòng tắm đó y đã có được màn truy hoan trụy lạc.”
Robin không chắc là mình đang đói bụng hay buồn nôn.
“Một kẻ điên loạn bạo dâm, có thù oán với tôi, cuối cùng quyết định kết hợp mọi sở thích về một mối,” Strike nói thành tiếng.
“Có giống với ai trong số những người anh đang nghi ngờ không?” Robin hỏi. “Có ai trong số đó từng giết người không, theo như anh biết?”
“Có,” Strike nói. “Whittaker. Hắn giết mẹ tôi.”
Nhưng theo cách rất khác, Robin nghĩ thầm. Công cụ gây án với Leda Strike là một cây kim tiêm, không phải dao. Vì nể Strike đang ngồi ủ rũ, cô không nói ra suy nghĩ đó. Rồi cô nhớ lại một chuyện khác.
“Tôi nghĩ chắc anh biết,” cô thận trọng, “rằng Whittaker giữ xác một phụ nữ trong nhà nguyên một tháng?”
“Ừ,” Strike nói. “Tôi có nghe.”
Tin đó đã tới tai hắn từ em gái Lucy khi hắn đang đóng quân ở Balkans. Hắn tìm thấy một tấm hình Whittaker trên mạng, đang đi vào tòa. Hắn gần như không thể nhận ra kẻ từng là cha dượng mình, tóc đinh, để râu, nhưng vẫn cặp mắt ánh vàng trừng trừng đó. Lời khai của Whittaker, nếu Strike vẫn còn nhớ rõ, là gã đã sợ một vu khống giết người nữa, vậy là gã đã cố ướp xác người đàn bà đó, buộc chặt bằng túi rác và cất giữ dưới ván sàn. Luật sư bào chữa đã trình bày với vị thẩm phán không mảy may động lòng, rằng, thân chủ vì bị ma túy ảnh hưởng nên mới nghĩ ra phương án mới lạ như thế.
“Nhưng Whittaker đâu có giết cô đó, phải không?” Robin hỏi, cố nhớ lại xem Wikipedia đã nói gì.
“Nạn nhân chết đã một tháng, nên tôi nghĩ khám nghiệm tử thi không dễ dàng gì.” Strike nói. Vẻ mặt mà Shanker đã mô tả là gớm quá đã trở lại. “Thực lòng, tôi nghĩ là hắn đã giết nạn nhân. Chứ làm gì có thằng cha nào xui thế, hai cô bồ lăn đùng ra chết ngay tại nhà trong khi mình làm thinh ngồi đó?
“Whittaker vốn ưa chết chóc, khoái xác chết. Có khoe thời niên thiếu từng đi đào mộ thuê. Hắn mê xác chết lắm. Người ta cứ tưởng hắn là dân goth chính hiệu, hay chỉ vờ vĩnh ấm ớ – từ đám lời bài hát sặc mùi ái tử thi, cuốn Satanic Bible, Aleister Crowley, tất tần tật mấy thứ rác rưởi đó. Nhưng hắn là một thằng khốn vô đạo đức, độc ác, và luôn mồm tự nhận mình là một thằng khốn vô đạo đức, độc ác. Rồi sao? Đàn bà con gái ngã dúi dụi vào lòng hắn.
“Tôi phải làm một ly,” Strike nói. Hắn đứng dậy, đi ra quầy bar.
Robin nhìn theo hắn, hơi choáng trước cơn giận bất ngờ đó. Nhận định của Strike rằng Whittaker đã hai lần giết người không hề được củng cố bởi bản án lẫn bằng chứng của cảnh sát, theo như Robin biết. Cô đã quen với chuyện Strike lúc nào cũng tỉ mỉ chú trọng chi tiết, cẩn thận ghi chép sự thật, còn thường xuyên nhắc cô rằng linh cảm và cảm xúc riêng tư có thể được khai thác, nhưng tuyệt đối không thể định hướng một cuộc điều tra. Đương nhiên, trong trường hợp của chính mẹ Strike thì…
Strike quay lại với một vại Nicholson’s Pale Ale và hai tờ thực đơn.
“Xin lỗi,” hắn lẩm bẩm, ngồi xuống, uống một hơi dài. “Mải nghĩ tới những chuyện từ lâu rồi tôi không nghĩ đến. Mấy thứ lời bài hát khốn kiếp đó.”
“Ờm,” Robin đáp.
“Thật tức quá, không thể nào là Digger được,” Strike bực bội nói, một tay vuốt qua mớ tóc quăn dày của mình, vuốt xong tóc tai vẫn không hề suy suyển. “Tay đó là dân đầu gấu chuyên nghiệp! Nếu biết tôi cung cấp bằng chứng chống hắn và muốn trả thù thì hắn đã bắn bỏ mẹ tôi rồi. Hắn đâu có thèm vẽ vời chân cẳng, hát hò gì, làm vậy khác gì gây chú ý với cảnh sát. Hắn là dân làm ăn.”
“Wardle vẫn nghĩ là người đó hay sao?”
“Đúng vậy,” Strike nói, “nhưng hơn ai hết, anh ta phải biết qui trình thủ tục quanh chuyện cung cấp chứng cứ vô danh cực kỳ chặt chẽ. Nếu không cánh cảnh sát đã chết như ngả rạ.”
Hắn cố ghìm lại, không tiếp tục phê phán Wardle, mặc dù không dễ dàng gì. Anh ta khá tử tế và có ích, mặc dù đang ở tình thế hoàn toàn có thể gây khó dễ cho Strike. Hắn vẫn chưa quên rằng lần cuối cùng liên lụy tới cảnh sát thủ đô, hắn đã bị giữ trong phòng thẩm vấn suốt năm tiếng đồng hồ, chỉ vì mấy tay sĩ quan hậm hực muốn vậy.
“Còn hai người anh quen ở trong quân đội thì sao?” Robin hỏi, hạ giọng vì một nhóm chị em dân công sở vừa ngồi xuống bàn gần đó. “Brockbank và Laing. Hai người đó có giết ai bao giờ chưa? Ý tôi là,” cô thêm, “tôi biết họ đều là quân nhân, nhưng ngoài lúc làm nhiệm vụ thì sao?”
“Tôi không ngạc nhiên gì nếu biết Laing đã giết ai đó,” Strike nói, “nhưng theo như tôi biết thì trước khi đi tù hắn vẫn chưa giết ai. Hắn từng dùng dao với vợ cũ, tôi biết vụ đó – hắn trói cô ta lại rồi đâm chém. Hắn đi tù mười năm, tôi không nghĩ người ta cải tạo được hắn. Hắn ra tù cũng hơn bốn năm rồi; đủ thời gian để gây án mạng.
“Tôi vẫn chưa kể với cô – tôi gặp mẹ vợ cũ của hắn ở Melrose. Bà ấy nghĩ là hắn đi Gateshead sau khi ra tù và ta biết có thể hắn đã ở Corby năm 2008… nhưng,” Strike nói, “bà ấy nói giờ hắn đau yếu.”
“Đau yếu kiểu gì?”
“Một chứng thấp khớp gì đó. Bà ấy không biết chi tiết. Một người đau yếu có thể làm được việc mà ta thấy trong mấy tấm hình đó không?” Strike cầm tờ thực đơn lên. “Được rồi. Tôi đói rã họng còn cô hai ngày rồi chỉ ăn bánh khoai giòn.”
Sau khi đã gọi món cá tuyết khoai tây chiên cho mình và bánh mì kẹp phô mai kiểu nông dân cho Robin, Strike đổi đề tài đột ngột.
“Cô thấy nạn nhân có giống hai mươi bốn tuổi không?”
“Tôi… tôi không biết được,” Robin đáp, không thể không nghĩ đến hình ảnh cái đầu với đôi má mũm mĩm mịn màng và cặp mắt trắng đục. “Không,” cô đáp,” sau một thoáng nghĩ ngợi. “Tôi nghĩ… cô ấy… trông trẻ hơn.”
“Tôi cũng vậy.”
“Tôi phải… nhà vệ sinh,” Robin nói, đứng dậy.
“Cô ổn không đó?”
“Tôi chỉ cần đi vệ sinh – uống nhiều trà quá.”
Hắn nhìn theo cô, rồi uống cạn vại bia, đuổi theo một ý nghĩ mà hắn vẫn chưa thổ lộ với Robin, hay với ai khác.
Một nữ điều tra viên ở Đức đã đưa bài văn của bé gái ấy cho hắn. Strike vẫn còn nhớ dòng cuối cùng, chữ viết nắn nót kiểu con gái trên tờ giấy màu hồng nhạt.
Nàng đổi tên thành Anatassia và nhuộm tóc và không ai biết nàng đã bỏ đi đâu nữa, nàng biến mất.
‘Em muốn làm như vậy à, Brittany?’ điều tra viên đã lặng lẽ hỏi trên băng ghi hình Strike xem sau đó. ‘Em muốn bỏ đi và biến mất sao?’
‘Chỉ là câu chuyện thôi mà!’ Brittany đã khăng khăng vậy, cố cười mỉa, những ngón tay nhỏ ngọ nguậy, một chân vắt vẻo qua chân còn lại. Mái tóc vàng mỏng manh rủ thẳng quanh gương mặt nhợt nhạt, lấm tấm tàn nhang. Cặp kính mắt hơi xiêu vẹo. Cô bé khiến hắn nghĩ đến một con vẹt đuôi dài màu vàng. ‘Em bịa thôi mà!’
Xét nghiệm ADN sẽ nhanh chóng tìm ra người phụ nữ trong tủ lạnh là ai, và sau đó cảnh sát sẽ lội ngược lại để tìm hiểu xem Oxana Voloshina – nếu đó là tên thật của nạn nhân – thực ra là ai. Strike không biết mình có hoang tưởng không khi tiếp tục lo lắng rằng cái xác đó là của Brittany Brockbank. Tại sao lại dùng tên Kelsey trong bức thư đầu tiên gởi hắn? Tại sao cái đầu trông trẻ vậy, vẫn còn nét mũm mĩm trẻ con?
“Giờ này đáng ra tôi phải ở chỗ Bạch Kim rồi,” Robin buồn bã lên tiếng, nhìn đồng hồ khi ngồi xuống trở lại. Một nhân viên công sở trong nhóm gần đó dường như đang ăn mừng sinh nhật, đồng nghiệp chung quanh cười rộ lên khi cô này mở quà là một cái cọc-xê hai màu đen đỏ.
“Đừng lo vụ đó,” Strike lơ đãng nói, khi cá kèm khoai và bánh mì kẹp phô mai được đặt xuống trước mặt hai người. Hắn im lặng ăn vài phút, đặt dao nĩa xuống, rút sổ ra, kiểm tra thứ gì đó trong ghi chép từ văn phòng của Hardacre ở Edinburgh rồi cầm điện thoại lên. Robin nhìn hắn gõ điện thoại, tự hỏi hắn đang làm gì.
“Được rồi,” Strike nói, sau khi đọc kết quả trên màn hình, “Mai tôi đi Barrow-in-Furness.”
“Anh đi… cái gì kia?” Robin hỏi lại, ngơ ngác. “Tại sao?”
“Brockbank đang ở đó – hay ít nhất có vẻ vậy.”
“Làm sao anh biết?”
“Ở Edinburgh tôi biết được lương hưu của hắn đang được gởi về đó, tôi vừa tìm kiếm địa chỉ gia đình cũ. Một người tên Holly Brockbank đang sống ở đó. Chắc chắn là người nhà. Nếu tôi chứng minh được mấy tuần vừa rồi hắn ở Cumbria thì ta sẽ biết chắc hắn không gởi chân cẳng hay rình mò cô dưới London, đúng không?”
“Anh vẫn không kể hết cho tôi về Brockbank sao?” Robin hỏi, cặp mắt xanh-xám nheo lại.
Strike tảng lờ câu hỏi đó.
“Tôi muốn cô ở nhà khi tôi đi xa. Kệ Mọc Sừng đi, nếu Bạch Kim cặp với khách khác thì lão chỉ có thể tự trách mình thôi. Không có tiền của lão mình vẫn sống tốt.”
“Vậy mình chỉ còn có một khách hàng duy nhất,” Robin chỉ ra.
“Tôi có linh cảm mình sẽ mất sạch khách trừ khi bắt được thằng điên này,” Strike nói. “Người ta sẽ không muốn lại gần mình.”
“Anh đi Barrow kiểu gì?” Robin hỏi.
Một kế hoạch đang thành hình. Chẳng phải cô từng nghĩ đến viễn cảnh này hay sao?
“Tàu lửa,” hắn nói, “cô biết tôi làm gì đủ tiền thuê xe lúc này.”
“Vậy thì,” Robin hớn hở nói, “để tôi chở anh bằng xe mới, à không, cũ quách rồi, nhưng mà chạy tốt… Land Rover hẳn hoi!”
“Cô tậu Land Rover khi nào vậy?”
“Chủ Nhật. Xe cũ của ba mẹ tôi.”
“À,” hắn nói. “Nghe có vẻ hay đó…”
“Nhưng?”
“Đâu có, nếu được vậy thì quá tốt…”
“Nhưng?” Robin lặp lại, cô biết ngay hắn đang e ngại gì đó.
“Tôi không biết mình sẽ đi bao lâu.”
“Không thành vấn đề. Theo như anh nói thì đằng nào tôi cũng sẽ ngồi không ở nhà.”
Strike lưỡng lự. Hắn tự hỏi vụ muốn lái xe chở hắn này có bao nhiêu phần là muốn trừng phạt Matthew. Hắn có thể tưởng tượng ra anh chàng kế toán sẽ nghĩ gì về chuyến đi lên miền Bắc chưa định ngày về, chỉ có hai người, còn ở lại qua đêm nữa. Một mối quan hệ đồng nghiệp thuần túy không thể có chuyện mượn nhau để làm vợ chồng bồ bịch phát ghen.
“Chết rồi,” hắn thốt lên, đút tay vào túi tìm điện thoại.
“Chuyện gì vậy?” Robin hỏi, hoảng hốt.
“Tôi vừa nhớ ra – tối hôm qua tôi có hẹn với Elin. Khỉ thật, tôi quên béng. Đợi tôi chút.”
Hắn bước ra đường, để Robin ngồi ăn một mình. Robin dõi theo cái dáng cao lớn của Strike khi hắn đi qua đi lại bên ngoài cửa sổ mở từ trần xuống sàn, điện thoại áp sát tai. Cô tự hỏi tại sao Elin không hề gọi điện hay nhắn tin hỏi xem Strike ở đâu? Rồi ngay sau đó cô bâng khuâng tiếp – lần đầu tiên cô nghĩ đến điều này, trái với nghi ngờ của Strike. Cô tự hỏi rằng Matthew sẽ nói gì nếu cô về nhà chỉ để lấy chiếc Land Rover rồi lại biến mất với vài bộ quần áo trong túi.
Anh ta không thể phàn nàn gì, cô nghĩ, cố tỏ ra bất chấp. Chẳng liên quan gì tới anh ta nữa.
Vậy mà suy nghĩ phải gặp lại Matthew, mặc dù vô cùng ngắn ngủi, vẫn khiến cô thấy nao lòng.
Strike quay lại, ra vẻ trố mắt ngán ngẩm.
“Hơi bị căng,” hắn kể ngắn gọn. “Tôi sẽ gặp cô ấy tối nay vậy.”
Robin không biết tại sao thông báo Strike sẽ đi gặp Elin lại khiến lòng mình chùng xuống. Cô nghĩ chắc do mình mệt. Những căng thẳng và cú sốc trong vòng ba mươi sáu tiếng qua đâu dễ gì trôi hết được sau một bữa trưa trong tửu quán. Hội chị em văn phòng gần đó cười như nghé khi một bộ còng số tám bọc lông mịn vừa rớt ra khỏi túi quà.
Không phải sinh nhật, Robin nhận ra. Cô ấy sắp đám cưới.
“Vậy, vụ xe cộ tôi sao?” cô hỏi cộc lốc.
“Ừ,” Strike đáp, dường như hắn có phần nhiệt tình hơn (hay hắn chỉ đang hớn hở nghĩ đến cuộc hẹn với Elin?) “Cô biết sao không, ý hay đó. Cảm ơn cô.”