Dominance and SubmissionThống Trị và Phục Tùng
Kể từ khi rời nhà, y đã chung sống với ba ả đàn bà, nhưng ả này – Ngợm – đúng là thử thách sức chịu đựng của y. Cả ba con chó cái dơ bẩn đó đều tha thiết nói yêu y, yêu với chả iếc. Thứ gọi là tình yêu đó đã khiến hai ả đầu tiên khá dễ bảo. Nhưng đương nhiên, tận tâm can, hết thảy tất cả đàn bà đều là giống lừa dối, chỉ chăm chăm nhận nhiều hơn cho, nhưng hai ả đầu tiên chẳng hề giống Ngợm. Y phải cố chịu nhiều hơn trước, bởi vì Ngợm là một phần quan trọng trong kế hoạch lớn.
Tuy vậy, y luôn mơ tưởng tới cảnh giết Ngợm. Y mường tượng ra bộ mặt đần độn của Ngợm lả dần đi khi lưỡi dao lún sâu vào bụng, vẫn không thể tin nổi là Cưng (Ngợm gọi y là Cưng) đang giết mình, ngay cả khi máu nóng chảy tràn qua tay y, khi thứ mùi hăng hắc lấp đầy không gian vẫn còn lay động bởi những tiếng hét…
Phải giả vờ tử tế khiến khả năng tự kiềm chế của y trở nên thảm hại. Quyến rũ, dụ chúng vào tròng rồi giữ chúng ở đó thật dễ dàng, xưa nay nhắm mắt y làm cũng được. Nhưng giữ cái vai ấy lâu dài lại là chuyện hoàn toàn khác. Y như muốn nổi điên. Đôi khi, đến cả tiếng thở của Ngợm cũng khiến y muốn vồ lấy con dao và đâm ngay vào hai lá phổi khốn nạn ấy…
Nếu không sớm được ra tay lần nữa, y sẽ điên mất thôi.
Sáng sớm thứ Hai y viện cớ đi ra ngoài, nhưng vừa đến phố Denmark, định bụng sẽ theo gót Ả Thư Ký khi ả xuất hiện, đột nhiên y thấy xao động, như bộ râu chuột khẽ giật giật.
Y dừng lại cạnh một buồng điện thoại công cộng phía đường đối diện, nheo mắt nhìn một bóng người đứng ở góc phố Denmark, bên ngoài cửa hiệu bán nhạc cụ sơn phết màu mè như áp phích gánh xiếc.
Y biết rõ bọn cớm, biết rõ động tĩnh, tính toán của chúng. Gã thanh niên đứng đó, đút tay vào túi áo bảo hộ, vờ vĩnh là một kẻ qua đường…
Chính y nghĩ ra cái trò khốn nạn đó chứ đâu. Y có khả năng biến mình thành vô hình. Nhìn thằng chó đó, đứng ở góc đường, nghĩ rằng mặc áo khoác bảo hộ thì trông mình cũng sẽ như ai… đúng là múa rìu qua mắt thợ.
Chậm rãi, y quay lại, bước ra khuất tầm mắt nó, tới đằng sau buồng điện thoại công cộng, cởi bỏ mũ len… Y đã luôn đội mũ kể từ khi bị Strike đuổi. Áo khoác bảo hộ có lẽ đã được mô tả mục tiêu. Đáng ra y đã phải nghĩ đến việc này, đã phải đoán được rằng Strike sẽ nhờ vả đám bạn cảnh sát, thằng hèn khốn kiếp.
Nhưng người ta vẫn chưa công bố hình ảnh nào cả, y nghĩ thầm, thấy tự tin trở lại khi quay bước xuống đường. Strike từng chỉ cách y có vài bước, nhưng không hề nhận ra, và vẫn không hề biết y là ai. Lạy Chúa, sẽ tuyệt làm sao, sau khi y xử xong Ả Thư Ký, y sẽ tha hồ nhìn Strike và cái cơ ngơi khốn nạn của hắn chìm trong bùn bẩn của dư luận, cảnh sát và báo chí tha hồ bâu vào hắn, Strike sẽ bị bôi bác, nào là không thể bảo vệ nhân viên, tình nghi dính vào cái chết của ả, hắn sẽ hoàn toàn thân bại danh liệt…
Y đã định trước nước đi tiếp theo. Y sẽ đến trường LSE, nơi Ả Thư Ký thường bám đuôi con đĩ tóc vàng. Y sẽ bám theo ả từ đó. Trước mắt, y cần một cái mũ mới, và có lẽ cả kính râm mới. Y sờ soạng trong túi tìm tiền. Y gần như chẳng còn gì, như thường lệ. Y phải ép Ngợm đi làm trở lại thôi. Y đã quá chán ngán với cảnh Ngợm suốt ngày ca cẩm, ra rả và lý do lý trấu đủ điều.
Cuối cùng y mua hai cái mũ mới, một mũ lưỡi trai và một mũ len sợi màu xám để thay cho chiếc mũ len mịn màu đen đã vứt vào thùng rác ở vòng xoay Cambridge Circus. Rồi y đáp tàu đến Holborn.
Ả không có ở đó. Cũng chẳng có đứa sinh viên nào cả. Sau một hồi bỏ công vô ích tìm kiếm mớ tóc vàng hung đỏ, y mới nhớ ra hôm nay là thứ Hai Lễ Phục Sinh. Trường LSE đã đóng cửa nghỉ lễ.
Vài tiếng đồng hồ sau đó, y trở lại ga Tottenham Court Road, dõi mắt tìm ả quanh đó, thì thụt một lúc gần cửa hộp đêm Spearmint Rhino nhưng vẫn không thấy ả đâu.
Sau mấy ngày liên tiếp không ra khỏi nhà được để đi tìm ả, sự thất vọng gần như khiến y đau đớn thể xác. Nôn nóng, y bắt đầu đi dọc những con đường ngang tĩnh lặng, hi vọng sẽ có ả nào đó tình cờ đi qua, bất cứ con đàn bà nào cũng được, không cần phải là Ả Thư Ký; đám dao dưới áo khoác của y giờ đây không còn kén chọn gì nữa.
Có lẽ ả đã quá bị chấn động bởi tấm thiệp nho nhỏ mà y gởi, đến nỗi bỏ việc. Y đâu muốn vậy. Y muốn ả kinh sợ, choáng váng, nhưng vẫn làm việc cho Strike, vì qua ả, y mới trừng trị được thằng khốn đó.
Trong cơn thất vọng cay đắng, y trở về nhà với Ngợm đầu giờ tối. Y biết mình sẽ phải ở với Ngợm trong hai ngày đến, viễn cảnh đó khiến y gần như không còn khả năng tự kiềm chế. Giá mà y có thể dùng Ngợm như cách y đã lên kế hoạch dùng Ả Thư Ký, mọi việc đã khác hẳn, một sự giải tỏa: nếu vậy y phải nhanh chân về nhà, sẵn dao trong tay… nhưng y không dám. Y cần Ngợm còn sống và phục tùng y.
Chưa hết bốn mươi tám tiếng đồng hồ, y đã muốn bùng nổ trong cuồng nộ và bạo lực. Tối thứ Tư y nói rằng sáng sớm hôm sau y phải đi làm, rồi đế thêm rằng đến lúc Ngợm cũng nên đi làm trở lại. Màn rên rỉ khóc lóc sau đó khiến y ngứa gan, rồi giận dữ. Hoảng sợ trước cơn thịnh nộ bất ngờ của y, Ngợm đã ra sức vỗ về y. Ngợm cần y, Ngợm muốn có y, Ngợm rất tiếc…
Y ngủ riêng, giả vờ vẫn còn giận. Nhờ vậy mà y có thể thoải mái thủ dâm, nhưng y vẫn không thấy thỏa mãn. Thứ y muốn, thứ y cần, là được tiếp xúc với da thịt đàn bà qua lưỡi thép sắc, để thấy uy quyền của y khi máu phụt chảy, để nghe được sự phục tùng tuyệt đối trong tiếng la hét, tiếng van xin, tiếng hụt hơi hấp hối và những tiếng rên ư ử cuối cùng. Ký ức những lần trước cũng không khiến y thấy khuây khỏa: chúng chỉ làm y thêm cồn cào thèm khát. Y muốn ra tay lần nữa: y muốn có được Ả Thư Ký.
Sáng thứ Năm y thức dậy lúc năm giờ kém mười lăm, thay áo, đội mũ lưỡi trai, ra khỏi nhà, đi về phía bên kia London nơi có căn hộ của ả và Thằng Bồ Xinh Trai. Khi y đến phố Hastings mặt trời đã lên cao. Một chiếc Land Rover cổ lỗ sĩ đậu gần đó, tiện chỗ cho y nấp. Y dựa vào nó, qua kính chắn gió dõi theo cửa sổ căn hộ.
Bảy giờ sáng, qua cửa sổ y thấy có người đi lại trong phòng khách. Ngay sau đó, Thằng Bồ Đẹp Trai đóng bộ com-lê đi ra khỏi nhà. Trông mặt mày nó ủ rũ buồn bã làm sao. Mày nghĩ mày đang buồn đó sao, thằng chó đẻ khốn nạn… đợi tao chơi xong con ghệ của mày đã…
Rồi cuối cùng ả xuất hiện, đi cùng một mụ lớn tuổi trông y hệt ả.
Khốn nạn.
Ả làm cái trò gì vậy, bày đặt đi dạo với bà già nữa? Như thể trêu ngươi y. Đôi khi cả thế gian dường như muốn chọc tức y, cản đường y, đè đầu cưỡi cổ y. Y ghét cay ghét đắng cái cảm giác quyền lực của mình đang rỉ rả cạn dần, cái cảm giác từ người đến vật đều muốn chặn y lại, khiến y chỉ còn là một con người tầm thường cay cú, hèn mọn. Sẽ có kẻ phải trả giá, đợi đấy.