Dance on StiltMúa trên sân khấu
Bầu trời ráng hồng, nhưng đường phố vẫn sôi sục người. Một triệu dân London và dân các tỉnh khác đổ lên vỉa hè: những chiếc mũ màu đỏ, trắng và xanh dương, cờ Anh và vương miện nhựa, những người đàn ông quá chén nắm chặt lấy tay đám con cái được vẽ mặt; tất cả dập dìu, đong đưa theo một thứ cảm xúc màu mè sến súa. Chúng đứng chật nêm trong tàu điện, tràn khắp đường phố, và khi y cố chen chân giữa chúng, dõi mắt tìm kiếm thứ y cần, hơn một lần y nghe được đoạn điệp khúc quốc ca, hát lạc điệu mà hùng hồn bởi một đám đàn bà xứ Wales quậy tưng bừng chắn đường y bên ngoài nhà ga.
Y đã bỏ đi, mặc cho Ngợm thổn thức khóc lóc. Đám cưới Hoàng gia khiến Ngợm tạm thời quên đi khổ sở, trở nên trìu mến dặt dẹo với y, rồi lại khóc lóc tủi thân, bóng gió rầu rĩ về chuyện gắn bó lâu dài nọ kia. Y chỉ giữ được bình tĩnh vì mỗi dây thần kinh, mỗi tế bào trong y đang tập trung vào việc sẽ làm tối nay. Tập trung vào cơ hội được giải tỏa sắp tới, y đã tỏ ra kiên nhẫn và tình cảm, thế mà Ngợm lại liều lĩnh đi quá trớn, còn dám cố ngăn y ra khỏi nhà.
Y mặc sẵn chiếc áo khoác chứa dao, y đã chịu hết xiết. Mặc dù y chưa từng đụng đến Ngợm, y biết cách dọa dẫm, cách khủng bố chỉ bằng lời nói, bằng cử chỉ, bất ngờ hé lộ con thú dữ bên trong. Y đã đùng đùng ra khỏi nhà, để lại Ngợm rúm ró, choáng váng sau lưng.
Sẽ phải vất vả làm lành đây, y thầm nghĩ khi chen qua một đám say xỉn trên vỉa hè. Hoa hoét vớ vẩn, vờ vĩnh ân hận, bịa chuyện căng thẳng nọ kia… Ý nghĩ đó khiến vẻ mặt y trở nên hiểm ác. Không ai dám cản đường đi, nhất là với bộ dạng và vẻ mặt đó, ngay cả khi y đâm sầm vào chúng khi chen ngang. Chúng như những con ki bowling, bằng xương bằng thịt. Với y, chúng chỉ có chừng đó nghĩa lý. Trong đời y người ta chỉ có giá trị nếu có ích cho y. Thế nên Ả Thư Ký mới quan trọng đến thế. Y chưa từng theo đuổi ả nào lâu như vậy.
Đúng là ả trước đó cũng mất khá nhiều thời gian, nhưng đó lại là chuyện khác: đĩ con ngốc nghếch đó đã hớn hở lao vào y, như thể cả đời chỉ mơ được phanh thây. Mà nói vậy cũng có gì sai…
Ý nghĩ đó khiến y mỉm cười. Đám khăn lông màu quả đào, mùi máu tanh của ả… Y bắt đầu có cảm giác đó trở lại, cái cảm giác quyền lực vô song ấy. Tối nay y sẽ lại ra tay lần nữa, y cảm thấy được điều đó…
Headin for a meeting, shining up my greeting…Tiến đến cuộc hẹn, lấp lánh lời chào…
Y cố tìm một ả vừa bị tách khỏi đám đông ngồn ngộn, đã ngà ngà say rượu, và đang hưng phấn, lâng lâng, nhưng chúng di chuyển theo đàn qua đường, nên y nghĩ có khi đằng nào y cũng phải đi mua gái.
Thời thế đã thay đổi. Ngày trước không hề giống như bây giờ. Đĩ điếm thời nay không cần ra đường mời mọc gì, bởi đã có điện thoại di động và internet. Mua gái dễ như gọi đồ ăn nhanh, nhưng y không muốn để lại dấu vết trên mạng hay trong danh sách cuộc gọi của một ả điếm nào đó. Ngày nay chỉ có đám cặn bã mới ra đứng đường, y rành rẽ mọi ngõ ngách, nhưng phải tìm một nơi không liên hệ gì đến y, một nơi thật xa Ngợm…
Chừng mười phút trước nửa đêm y đến Shacklewell, lượn lờ trên phố, cổ áo khoác bẻ lên che hết nửa mặt, mũ sùm sụp xuống trán, đám dao nằng nặng va vào nhau trước ngực khi y rảo bước, một con dao nhọn nhỏ và một dao bầu loại gọn. Những cửa sổ sáng đèn của các tiệm cà-ri, các tửu quán, đâu đâu cũng treo cờ nheo… nếu phải mất cả đêm, y cũng sẽ tìm cho được ả…
Trong một góc tối ba ả mặc váy cũn cỡn đang đứng hút thuốc. Y lướt qua ở phía bên kia đường, một ả gọi với ra, nhưng y làm ngơ, đi thẳng vào bóng tối. Quá nhiều người: sẽ có đến hai nhân chứng.
Đi bộ săn mồi vừa dễ lại vừa khó. Không phải lo biển số xe bị chụp hình, nhưng khó tìm nơi đánh chén, chưa kể đến muốn tháo chạy cũng sẽ vất vả hơn.
Y lượn lờ trên phố thêm một giờ nữa, cho đến khi thấy mình trở lại đoạn đường nơi ba ả điếm đã đứng. Bây giờ chỉ còn hai. Dễ xử hơn. Một nhân chứng duy nhất. Gương mặt y gần như được che kín hết. Y chần chừ, ngay lúc đó một chiếc xe chầm chậm trờ tới, tài xế nói gì đó với chúng. Một đứa lên xe, xe chạy đi.
Thứ nọc độc huy hoàng ngập tràn trong mạch máu y, trong não y. Mọi việc y hệt như lần đầu tiên y ra tay: khi đó cũng ả xấu hơn ở lại, để y tha hồ ra tay.
Không còn thời gian để chần chừ. Một trong hai ả kia có thể quay lại bất cứ lúc nào.
“Quay lại hả cưng?”
Giọng ả khàn đục, mặc dù trông còn khá trẻ, tóc nhuộm đỏ cắt cúp tròn lòa xòa, tai và mũi đều có xâu lỗ. Hai cánh mũi ươn ướt, bóng đỏ, như đang bị cảm. Ả mặc áo khoác da, váy ngắn bằng vải cao su, mang giày gót cao chót vót, gần như không giữ được thăng bằng.
“Bao nhiêu?” y hỏi, không thèm để ý câu trả lời. Vấn đề là ở đâu kia.
“Về chỗ em cũng được, nếu cưng thích.”
Y đồng ý, nhưng thấy căng thẳng. Phải là phòng riêng biệt lập, hoặc căn hộ: không có ai ở cầu thang, không ai nghe thấy gì, chỉ cần một xó xỉnh tối tăm bẩn thỉu để chứa xác. Nếu chỗ của ả chung đụng với kẻ khác, một nhà thổ thật sự nào đó, với bầy gái và mụ đĩ già béo coi sóc hay tệ hơn, một tay ma cô…
Ả loạng choạng toan bước ra đường trước lúc đèn cho người đi bộ đổi màu xanh. Y giữ lấy cánh tay ả, kịp kéo lại khi có xe tải trắng chạy vụt qua.
“Ân nhân cứu mạng,” ả khúc khích. “Cảm ơn cưng nhiều.”
Y đoán ả đang chơi món gì đó. Y đã thấy thể loại này nhiều rồi. Cái mũi ướt át đo đỏ của ả khiến y thấy gớm ghiếc. Trong cửa sổ tối om của hàng quán bên đường, bóng hai người phản chiếu trông như hai cha con, ả thấp bé gầy gò còn y to lớn, lực lưỡng.
“Có xem đám cưới không?” ả hỏi.
“Cái gì?”
“Đám cưới hoàng gia ấy? Cô nàng trông xinh nhỉ.”
Đến cả ả điếm con bẩn thỉu này cũng cuồng đám cưới đám kiếc. Ả luyên thuyên chuyện đám cưới khi hai người đi bộ, hở cái là cười, loạng choạng trên đôi giày cao gót rẻ tiền trong khi y tuyệt không hé một lời.
“Tiếc cái là mẹ chàng không bao giờ thấy chàng kết hôn, nhỉ? Tới rồi đây,” ả nói, chỉ tay về tòa chung cư phía trước. “Chỗ của em.”
“Không.”
“Chuyện gì vậy? Cưng đừng ngại tụi nó, người quen mà,” ả sốt sắng.
“Không,” y lặp lại, bàn tay y siết chặt lên cánh tay gầy gò của ả, đột ngột giận dữ. Ả đang định làm trò gì vậy? Ả tưởng y mới nứt mắt ra hay sao?
“Xuống dưới kia,” y nói, chỉ tay xuống một khoảng tù mù giữa hai tòa nhà.
“Cưng à, có giường…”
“Xuống dưới kia,” y lặp lại giận dữ.
Ả chớp mắt nhìn y, cặp mắt trang điểm đậm, vẻ hơi choáng, nhưng không còn suy nghĩ tỉnh táo được nữa, đúng là thứ đĩ điếm đần độn. Bằng thái độ dữ tợn, y lặng im khiến ả phải đổi ý.
“Thôi được rồi cưng.”
Bước chân hai người lạo xạo trên mặt đường, hình như đường có đoạn rải sỏi. Y sợ sẽ có đèn an ninh hay hệ thống đèn cảm ứng phía trước, nhưng cách con đường chừng hai mươi thước chỉ có bóng tối dày và sâu hơn đang chờ hai người.
Tay y đeo găng. Y đưa tiền. Ả kéo khóa quần giúp y. Y vẫn còn mềm. Khi ả bận rộn quỳ gối trong bóng đêm, cố làm y hưng phấn, y se sẽ rút đám dao giấu trong áo khoác. Tay y trượt lên lớp lót ni-lông, mỗi tay cầm một dao, mồ hôi túa ra từ lòng bàn tay y lên cán dao nhựa…
Y đá thật lực vào bụng ả, khiến ả bay ngược vào không khí. Một tiếng thở yếu ớt rồi tiếng sỏi lạo xạo báo cho y biết ả đã rơi xuống đâu. Lao về phía trước, khóa quần vẫn còn mở, quần tụt ngang hông, y vấp phải người ả rồi ngồi lên đó.
Con dao nhọn đâm xuống liên tục: y chạm đến xương, có lẽ là xương sườn, lại tiếp tục đâm. Một tiếng rít từ phổi, rồi ả hét lên, khiến y choáng váng.
Mặc dù đang bị y ngồi lên, ả vẫn vùng vẫy, y không thể tìm ra cái cổ để dứt điểm. Y phang một nhát thật lực bằng tay trái với con dao bầu, nhưng thật không thể tin nổi, ả vẫn còn đủ sức để hét lần nữa…
Miệng liên tục chửi rủa tục tĩu — y đâm lia lịa với con dao nhọn, đâm xuyên qua bàn tay ả khi ả cố vùng ra, khiến y nảy ra một ý… ép cánh tay ả xuống đất, quỳ gối lên đó, y đưa con dao lên…
“Cái đồ đĩ con khốn nạn…”
“Ai ở dưới đó vậy?”
Mẹ kiếp chó chết.
Một giọng đàn ông phát ra từ bóng tối hướng con đường, lên tiếng lần nữa:
“Ai đó?”
Y lập cập vứt ả lại, kéo quần lót và quần dài lên, cố im lặng lùi ra xa, hai con dao nằm trong tay trái, thứ mà y nghĩ là hai ngón tay ả trong tay phải, vẫn còn ấm, xương xẩu và máu me… Ả vẫn còn rên rỉ ư ừ… và rồi, sau tiếng rít dài cuối cùng, ả im hẳn…
Y chạy bừa ra xa, tránh cái xác bất động của ả, mọi giác quan căng ra như mèo nghe thấy tiếng chó săn đang lại gần.
“Có chuyện gì dưới đó vậy?” một giọng nam vọng lại.
Y đã đến một bức tường. Y lần theo bức tường cho đến khi chạm vào hàng rào lưới. Trong ánh đèn đường xa xa y thấy loáng thoáng có một hiệu sửa xe tuềnh toàng bên kia hàng rào, xe cộ lù lù trong đêm đen. Đâu đó trong khoảng không gian y đã để lại sau lưng có tiếng bước chân: tay kia đã đến tận nơi vừa có tiếng hét.
Y không được hoảng loạn. Y không được chạy. Phát ra tiếng động lúc này là tự giết mình. Chầm chậm, y men theo sàn chứa xe cũ rào lưới, về phía một mảng tối, có thể mở ra một đường nối mà cũng có thể là ngõ cụt. Y trượt đám dao máu me vào bên trong áo khoác, thảy ngón tay ả vào trong túi rồi đi men theo, cố không thở mạnh.
Có tiếng hét vọng từ hẻm tối:
“Trời đất ơi! Andy – ANDY!”
Y bắt đầu chạy. Giờ đây chúng sẽ không nghe thấy y, giữa tiếng hét vọng lại từ những bức tường, và như thể cả thế gian đang vào hùa với y một lần nữa, dưới chân y bây giờ là mặt cỏ mịn, y lao vào khoảng tối mới mở ra.
Một ngõ cụt, một bức tường cao chừng mét tám. Y nghe tiếng xe cộ ở phía bên kia. Không còn cách nào khác: y thở hổn hển, lập cập, ước gì mình vẫn như xưa, còn khỏe mạnh, dai sức, trẻ trung; rồi y cố đẩy người lên, chân loay hoay tìm chỗ bám, cơ bắp như gào thét phản đối…
Cơn hoảng loạn có thể làm nên điều kỳ diệu. Y leo lên đỉnh tường rồi leo xuống trở lại. Y rơi phịch xuống đất; đầu gối rên xiết, nhưng y lảo đảo đứng dậy được.
Đi tiếp, đi tiếp… bình thường… bình thường… bình thường…
Xe hơi vun vút lướt qua. Len lén, y chùi bàn tay máu me lên áo khoác. Có tiếng hét từ xa xa, không thể nghe rõ… y cần đi khỏi đây càng nhanh càng tốt. Y sẽ đến nơi mà Ngợm không hề biết.
Một trạm xe buýt. Y chạy một đoạn ngắn rồi xếp hàng lên xe. Không cần biết đi đâu, miễn là ra khỏi nơi này.
Ngón cái của y vẩy máu lên tấm vé xe. Y nhét vé vào sâu trong túi, sờ trúng mấy ngón tay của ả.
Chiếc xe buýt rồ máy chạy đi. Y chầm chậm hít thở sâu, cố bình tĩnh lại.
Ở tầng trên có người lại bắt đầu hát quốc ca. Chiếc xe buýt tăng tốc. Tim y đập rộn. Chầm chậm, hơi thở y trở lại bình thường.
Nhìn vào bóng mình trong cửa kính xe bẩn thỉu, y mân mê ngón tay út vẫn còn ấm của ả. Khi nỗi hoảng loạn lùi dần, cơn phấn chấn đến thế chỗ. Y cười với bóng mình trong gương tối, chia sẻ chiến tích với kẻ duy nhất hiểu được.