…the damn call came,
and I knew what I knew
and didn’t want to know.…cuộc gọi khốn kiếp tới,
và ta ngộ ra điều đã biết
dù không muốn biết
Blue Öyster Cult,
Live for Me
Hôm sau Robin thức dậy, đầu đau buốt và lòng nặng trĩu. Trở mình trên chăn gối trắng tinh, lạ lẫm, chuỗi diễn biến tối hôm qua dường như trở về dồn dập trong tâm trí cô. Hất tóc phủ xuống mặt, cô ngồi dậy, nhìn quanh. Giữa hai cây cột chạm trổ trên chiếc giường gỗ bốn cột, cô loáng thoáng nhìn quang cảnh căn phòng trong ánh sáng của tia nắng len giữa rèm gấm thêu. Khi mắt cô bắt đầu quen với những món nội thất tối màu mạ vàng, cô nhìn ra được chân dung của một quý ông to béo râu quai nón vểnh ra hai bên, đóng khung vàng. Đây là kiểu khách sạn dành cho những chuyến đi nghỉ sang trọng ngắn ngày ở thành phố, không phải là chỗ ngủ cho hết cơn say với vài món áo quần sắp vội vào túi đi đường.
Phải chăng Strike để cô ở chốn sang trọng, cổ điển, lịch lãm này để dọn đường cho câu chuyện nghiêm túc hôm nay? Rõ là cô đang rất rối… Tôi thấy sẽ tốt hơn cho cô nếu cô nghỉ làm một thời gian.
Hai phần ba chai rượu rẻ tiền, và cô đã kể hết cho hắn nghe. Khẽ rên rỉ, Robin thả người xuống gối, đưa tay che mặt và đầu hàng trước ký ức sống động, thấy mình sao mà yếu đuối và khổ sở quá.
Kẻ hiếp dâm khi đó mang mặt nạ khỉ đột bằng cao su. Gã đã dùng một tay ép cô xuống, nguyên cánh tay đè lên cổ cô, vừa hành sự vừa nói rằng cô sắp chết, rằng sẽ bóp cổ cô đến chết. Não cô như một khoảng trống đỏ rực, gào thét kinh hãi, bàn tay gã siết chặt cổ cô như thòng lọng, mạng sống của cô chỉ trông chờ vào khả năng giả vờ rằng cô đã chết rồi.
Sau đó, trong nhiều ngày và nhiều tuần, Robin tưởng như mình đã chết, chỉ còn bị nhốt trong một cơ thể không còn thuộc về mình. Dường như cách duy nhất để Robin tự bảo vệ mình là tự tách ra khỏi xác thịt của chính mình, phủ nhận nó. Phải một thời gian khá lâu cô mới có thể làm chủ cơ thể trở lại.
Khi ra tòa, gã ăn nói rất nhỏ nhẹ, từ tốn, “vâng, thưa quý tòa,” “không, thưa quý tòa,” – một người đàn ông da trắng tuổi trung niên bình thường, nước da đỏ au, trừ vệt trắng dưới tai. Cặp mắt nhợt nhạt nháy liên hồi, cặp mắt mà Robin chỉ thấy như hai rãnh qua lỗ trên mặt nạ.
Gã đã làm cho thế giới quan của Robin sụp đổ hoàn toàn, chấm dứt sự nghiệp học hành và đẩy cô về lại Masham. Cô buộc phải đối diện với vụ xử án như tra tấn, những màn đối chất cũng đau đớn gần bằng tội ác ban đầu. Gã đã biện hộ rằng chính cô mời gã vào góc cầu thang để làm tình. Nhiều tháng sau cái ngày bàn tay mang găng vươn ra từ trong bóng tối, kéo cô đi, bóp cổ cô trong góc khuất đằng sau cầu thang, Robin vẫn không thể chịu đựng được mọi tiếp xúc cơ thể, thậm chí là một cái ôm nhẹ nhàng từ người thân. Kẻ ác ôn đã làm vấy bẩn trải nghiệm tình dục đầu tiên và duy nhất của cô, khiến cô và Matthew phải học cách bắt đầu lại, trong lo âu và cảm giác tội lỗi, chập chững từng bước.
Robin ép cánh tay lên mắt, như thể dùng sức mạnh mà xóa sạch mọi thứ trong tâm trí. Giờ đây cô hiển nhiên biết rằng Matthew ngày ấy, từng là tấm gương vị tha, nhân hậu và thấu hiểu trong cô, thực ra đã hú hí với Sarah trần truồng trong căn nhà thời sinh viên ở Bath, khi cô còn nằm một mình trên giường ở Masham, nhìn trơ trơ vào hình Destiny’s Child hàng tiếng đồng hồ. Một mình trong khung cảnh yên ắng và sang trọng ở khách sạn Hazlitt, lần đầu tiên Robin nghĩ đến chuyện liệu Matthew có bỏ cô để đến với Sarah, nếu cô không gặp nạn; hay thậm chí liệu cô và Matthew có tự động đường ai nấy đi nếu cô không bỏ học.
Cô hạ thấp cánh tay, mở mắt ra. Hôm nay cô thấy mắt mình khô khốc; cô cảm thấy mình không còn nước mắt để mà khóc. Lời thú tội của Matthew không còn khiến cô thấy đau xé ruột gan. Cô cảm giác nó chỉ còn là vết thương tê dại, nằm dưới nỗi lo cấp bách hơn về viễn cảnh công việc sắp tới, sau việc cô đã làm. Làm sao cô có thể ngốc đến vậy, ai lại đi kể hết chuyện đời cho Strike nghe? Cô vẫn chưa chịu khôn ra, chưa chịu hiểu cứ thật thà thì lại có chuyện hay sao?
Một năm sau vụ hiếp dâm, khi đã hết sợ sệt, khi cân nặng đã trở lại bình thường, khi cô nóng lòng muốn trở lại cuộc sống bên ngoài, bù đắp cho những thời gian đã mất; Robin đã bày tỏ một mối quan tâm mơ hồ về một công việc gì có liên quan đến điều tra hình sự. Không có bằng cấp, không còn tự tin, cô không dám nói thẳng ra rằng mình thực lòng muốn trở thành một điều tra viên. Cũng tốt, vì hết thảy những người cô biết đều cố thuyết phục cô nên tránh xa bất kỳ việc gì có liên quan đến cảnh sát, ngay đến mẹ cô vốn là người thông cảm nhất cũng thế. Ai cũng nghĩ rằng mối quan tâm có vẻ mới này là dấu hiệu của bệnh tình chưa thuyên giảm, một triệu chứng cho thấy cô không thể rũ bỏ quá khứ.
Nhưng không đúng: ước mơ đó có từ trước vụ hiếp dâm. Hồi tám tuổi, cô đã nói với anh em ruột rằng lớn lên mình sẽ đi bắt cướp, rồi liên tục bị trêu ghẹo, chỉ vì cô là con gái, lại là chị em gái trong nhà. Mặc dù Robin từng hi vọng rằng phản ứng đó không liên quan đến đánh giá của họ về khả năng của cô, mà chỉ dựa trên một phản xạ bè cánh sẵn có của nam giới, sau đó cô vẫn thấy rụt rè, không muốn thể hiện mối quan tâm đến công việc điều tra với ba anh em trai ồn ào, bướng bỉnh. Cô chưa bao giờ kể với ai rằng mình đã chọn học tâm lý vì lăm le dấn thân vào lĩnh vực tâm lý học tội phạm.
Nhưng ước mơ đó đã bị kẻ hiếp dâm dập tắt hoàn toàn. Gã còn lấy của cô một thứ khác. Với Robin, khẳng định lại tham vọng nghề nghiệp lúc đó thật vô cùng khó khăn, cô đang phục hồi sau một sang chấn tâm lý nặng nề và mọi người quanh cô dường như chỉ chờ thấy cô sụp đổ trở lại. Vì mệt mỏi và vì nghĩa vụ với gia đình, một gia đình đã che chở và yêu thương cô trong hoàn cảnh khó khăn nhất, cô đành bỏ dở tham vọng ấy. Ai cũng có vẻ thỏa mãn khi thấy cô không nhắc đến nó nữa.
Thế rồi một trung tâm môi giới việc thời vụ vì nhầm lẫn mà gởi cô đến chỗ tay thám tử tư. Đáng ra cô chỉ ở đó có một tuần, nhưng đến giờ cô vẫn chưa đi. Cứ như một phép màu. Với một chút may mắn, rồi bằng tài năng và nỗ lực, cô đã trở nên vô giá với Strike trong lúc khó khăn. Cuối cùng cô đã được làm công việc gần như mơ ước của mình, mơ ước đã có từ trước khi bị một kẻ lạ mặt dùng để giải khuây như món đồ chơi vô tri vô giác, bị đánh đập và bóp cổ đến gần chết.
Tại sao, tại sao, tại sao cô lại đi kể với Strike chuyện đó? Hắn đã lo lắng về cô trước khi cô tiết lộ quá khứ: rồi sẽ ra sao? Hắn sẽ quyết rằng cô quá yếu đuối, không thể làm việc, Robin biết chắc là thế, và rồi hắn sẽ nhanh chóng đẩy cô qua một bên, vì cô không thể cáng đáng hết trách nhiệm mà hắn cần ở một đồng nghiệp.
Cảm giác yên tĩnh và vững chắc trong căn phòng kiểu Georgian trầm mặc tự dưng trở nên bức bối.
Robin chật vật bò ra khỏi giường dưới tấm chăn nặng nề, bước trên nền gỗ dốc thoải ra nhà tắm có bồn tắm bốn chân vuốt xinh xinh, không có vòi sen. Mười lăm phút sau, khi Robin đang thay áo, điện thoại di động đặt trên bàn phấn đổ chuông. May là cô đã kịp sạc pin tối hôm qua.
“A lô,” Strike lên tiếng. “Cô sao rồi?”
“Tôi khỏe,” cô nói, giọng căng thẳng.
Chắc hắn gọi để nói cô đừng đi làm, cô biết mà.
“Wardle mới gọi. Họ tìm được phần xác còn lại rồi.”
Robin ngồi phịch xuống ghế đầu bọc vài nệm, hai tay giữ chặt điện thoại bên tai.
“Cái gì? Ở đâu? Là ai vậy?”
“Sẽ kể hết khi tôi đến đón cô. Họ muốn nói chuyện với cả hai chúng ta. Tôi sẽ đứng đợi bên ngoài lúc chín giờ. Cô nhớ ăn gì đó,” hắn thêm.
“Cormoran!” cô nói, để hắn khoan dập máy.
“Gì hả?”
“Tôi vẫn… tôi vẫn đi làm được chứ?”
Im lặng thoáng qua.
“Cô nói chuyện gì vậy? Đương nhiên là cô vẫn đi làm được.”
“Anh không… Tôi vẫn… không thay đổi gì chứ?” cô nói.
“Cô sẽ làm như tôi dặn chứ?” hắn hỏi. “Khi tôi nói tuyệt đối không làm gì buổi tối, cô sẽ nghe lời tôi từ giờ trở đi?”
“Vâng,” cô nói, hơi run.
“Vậy được rồi, gặp cô lúc chín giờ.”
Robin thở một hơi sâu, rùng mình nhẹ nhõm. Cô vẫn chưa mất hết: hắn vẫn muốn cô đi làm. Khi cô đặt lại điện thoại trên bàn phấn, Robin để ý thấy tin nhắn dài nhất mà cô từng nhận được, gởi lúc khuya.
Robin, anh không thể ngủ được, anh cứ nghĩ mãi đến em. Em biết không anh cứ ước gì chuyện đó đã không xảy ra, anh hối tiếc vô cùng. Anh đã làm một việc tồi tệ, không thể nào biện hộ. Khi đó anh chỉ mới hai mốt tuổi và không biết điều mà bây giờ anh đã biết: rằng không có ai như em và anh không thể yêu ai nhiều như yêu em. Anh chưa bao giờ có ai khác ngoài em kể từ khi đó. Anh đã ghen VỚI Strike và em có thể nói rằng anh không có quyền ghen sau việc anh đã làm nhưng anh nghĩ biết đâu em xứng đáng với một người tốt hơn anh và điều đó khiến anh day dứt mãi. Anh chỉ yêu mình em và anh muốn cưới em và nếu đó không phải là điều em muốn lúc này thì anh đành phải chấp nhận nhưng Robin làm ơn nhắn tin cho anh để anh biết em vẫn bình yên, anh xin em. Matt xxxxxxx
Robin đặt điện thoại lên bàn phấn, tiếp tục mặc đồ. Cô đã gọi bánh sừng trâu và cà phê mang lên phòng, thấy tâm trạng khá lên một cách đáng ngạc nhiên khi đồ ăn thức uống được đem đến. Cô đọc lại tin nhắn của Matthew.
… anh nghĩ biết đâu em xứng đáng với một người tốt hơn anh và điều đó khiến anh day dứt mãi…
Câu đó thật cảm động, và ít giống với Matthew nhất, anh vẫn luôn nói rằng viện đến động cơ trong tiềm thức chỉ là mánh khóe. Thế nhưng nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, Matthew chưa bao giờ loại Sarah khỏi cuộc đời của mình. Cô ta là một trong những người bạn thân nhất của anh từ thời đại học: kẻ đã dịu dàng ôm anh ở đám tang mẹ, kẻ từng ăn uống với hai người trong một nhóm bốn người thân mật, kẻ vẫn còn tán tỉnh Matthew, vẫn còn phá đám anh và Robin.
Sau một thoáng thầm suy tính, Robin nhắn tin trả lời:
Tôi ổn.
Cô đang đứng đợi Strike trên tam cấp trước khách sạn Hazlitt, tác phong chỉnh tề như mọi ngày thì xe taxi đen trờ tới, lúc chín giờ kém năm.
Strike vẫn chưa cạo râu. Với râu ria tưng bừng, trông hắn hơi bê bối.
“Cô đọc báo chưa?” hắn khỏi ngay khi cô vào xe.
“Chưa.”
“Truyền thông đã đánh hơi được. Khi tôi rời nhà thì đã lên ti-vi.”
Hắn chồm người ra trước, đóng tấm chắn nhựa ngăn giữa khách và lái xe.
“Cô ấy là ai?” Robin hỏi.
“Họ chưa nhận diện chính thức, nhưng họ nghĩ nạn nhân là một phụ nữ hai mươi bốn tuổi người Ukraine.”
“Ukraine?” Robin hỏi lại, thảng thốt.
“Đúng thế.” Hắn chần chừ, rồi tiếp, “Bà chủ cho thuê nhà tìm thấy xác cô ấy bị chặt nhỏ trong tủ đông ở căn hộ riêng. Không có chân phải. Chắc chắn là cô ấy.”
Vị kem đánh răng trong miệng Robin trở nên gay gắt; bánh sừng trâu và cà phê như đang nhào lộn trong dạ dày cô.
“Căn hộ ở đâu vậy?”
“Coningham Road, Shepherd’s Bush. Nghe quen không?”
“Không, tôi… ôi trời… Trời đất ơi. Là cô gái muốn chặt bỏ chân?”
“Có vẻ thế.”
“Nhưng tên cô đó đâu có giống tiếng Ukraine, đúng không?”
“Wardle nghĩ cô ấy có khi đã dùng tên giả. Cô biết đó – nghệ danh của gái mại dâm.”
Xe taxi chở họ xuống phố Pall Mall về phía trụ sở New Scotland Yard. Những tòa nhà tân cổ điển màu trắng lướt qua hai bên cửa sổ xe: uy nghiêm, kiêu kỳ và dửng dưng với nỗi choáng váng trước phận người mong manh.
“Wardle nghĩ vậy,” Strike lên tiếng sau một hồi lâu. “Giả thuyết của anh ta là cái chân thuộc về một gái mại dâm người Ukraine, lần cuối cùng được nhìn thấy là đi với Digger Malley.”
Robin thấy rõ chuyện không dừng ở đó. Cô sốt ruột nhìn hắn.
“Trong căn hộ của cô ấy có thư tôi gởi,” Strike nói. “Hai lá, ký tên tôi.”
“Nhưng anh đâu có hồi âm!”
“Wardle biết là thư giả. Nghe đâu còn viết tên tôi sai, viết thành Cameron, nhưng anh ta vẫn phải gọi tôi vào.”
“Thư nói gì?”
“Anh ta không nói qua điện thoại. Thực ra Wardle đang cư xử khá tử tế,” Strike nói. “Không cà chớn với mình lúc này.”
Cung điện Buckingham hiện ra trước mắt hai người. Tượng Nữ hoàng Victoria khổng lồ bằng đá cẩm thạch như đang nhíu mày nhìn vẻ mặt khó hiểu và dư âm cơn say của Robin, rồi trượt khỏi tầm mắt.
“Có thể họ sẽ đề nghị chúng ta xem hình chụp xác, xem ta có nhận diện được không.”
“OK.” Robin đáp, giọng can đảm hơn cảm giác của cô lúc này.
“Cô sao rồi?” Strike hỏi.
“Tôi ổn,” cô đáp. “Đừng lo cho tôi.”
“Đằng nào tôi cũng định gọi cho Wardle trong sáng nay.”
“Tại sao?”
“Tối hôm qua, khi rời Hazlitt, tôi thấy một người to lớn đội mũ len màu đen lởn vởn ở con đường gần đó. Cử chỉ của người này rất đáng ngờ – tôi vừa định hỏi mượn bật lửa – thì gã biến ngay. Cô đừng,” Strike tiếp, mặc dù Robin chưa hề mở miệng, “đừng nghĩ tôi thần hồn nát thần tính hay hoang tưởng nọ kia. Tôi nghĩ người này đã đi theo chúng ta hồi tối, và để tôi nói tiếp… tôi nghĩ anh ta đã ở sẵn trong quán khi tôi đến. Tôi không thấy mặt, chỉ thấy phía sau đầu khi anh ta đi khỏi.”
Hắn ngạc nhiên khi thấy Robin không hề phản đối mình. Thay vào đó, cô nhíu mày tập trung suy nghĩ, cố nhớ lại một ấn tượng mơ hồ.
“Anh biết không… hôm qua tôi cũng đã thấy một người cao lớn đội mũ len ở đâu đó… đúng vậy, anh ta đứng trên bệ cửa ở phố Tottenham Court Road. Nhưng anh ta đứng khuất mặt.”
Strike lầm rầm chửi thề.
“Đừng nói tôi nghỉ việc,” Robin lên tiếng, giọng cao hơn thường lệ. “Đừng mà. Tôi rất thích công việc này.”
“Nếu thằng khốn đó đang rình mò cô thì sao?”
Cô không thể kiềm chế được nỗi sợ hãi le lói, nhưng quyết tâm chế ngự nó. Giúp sức bắt cho được kẻ thú tính này, cho dù y có là ai, sẽ vô cùng đích đáng với cô…
“Tôi sẽ cảnh giác. Tôi có hai cái máy báo động.”
Strike không có vẻ yên tâm gì cả.
Hai người xuống xe ở trụ sở New Scotland Yard, được dẫn ngay lên lầu, đến một văn phòng mở nơi có Wardle mặc áo sơ mi đứng nói chuyện với một nhóm cấp dưới. Khi thấy Strike và Robin anh ta ngay lập tức rời đồng nghiệp, dẫn tay thám tử và người cộng sự vào một phòng họp nhỏ.
“Vanessa!” anh ta gọi qua cửa khi Strike và Robin ngồi xuống quanh chiếc bàn hình ô-van, “cô có mấy lá thư ở đó không?”
Hạ sĩ Ekwensi nhanh chóng xuất hiện với hai tờ giấy in chữ đựng trong bì nhựa và bản sao của một lá thư viết tay mà Strike đã đưa cho Wardle trong quán Old Blue Last. Hạ sĩ Ekwensi chào Robin bằng một nụ cười mà cô thấy có vẻ ân cần quá mức rồi ngồi xuống cạnh Wardle với cuốn sổ tay.
“Hai người muốn uống cà phê không?” Wardle hỏi. Strike và Robin lắc đầu. Wardle thảy lá thư trên bàn về phía Strike. Hắn đọc cả hai trước khi đẩy qua bên cạnh cho Robin.
“Không có cái nào của tôi viết cả,” Strike nói với Wardle.
“Tôi cũng nghĩ thế,” Wardle đáp. “Cô không trả lời thay cho Strike chứ, cô Ellacott?”
Robin lắc đầu.
Lá thư đầu tiên thừa nhận rằng Strike đúng là đã tự dàn xếp vụ cắt chân mình vì muốn bỏ chân, thừa nhận luôn rằng câu chuyện về mìn tự chế ở Afghanistan chỉ là chuyện phịa, và rằng hắn không biết làm sao Kelsey lại biết được sự thật, nhưng khẩn thiết van xin cô ấy đừng nói với ai. Tên Strike giả mạo sau đó còn đồng ý giúp cô bỏ đi gánh nặng của riêng mình và hỏi cô muốn gặp hắn ở đâu, khi nào.
Lá thư thứ hai ngắn ngọn, xác nhận rang Strike sẽ đến thăm cô vào ngày ba tháng Tư lúc bảy giờ tối.
Cả hai lá thư đều ký tên Cameron Strike bằng mực đen đậm.
“Cái này,” Strike nói, vừa rút lá thư thứ hai về phía hắn sau khi Robin đã đọc xong, “nghe như cô ấy đã viết thư lại cho tôi, đề nghị ngày giờ gặp.”
“Đó cũng là câu hỏi tiếp theo của tôi,” Wardle nói. “Anh có nhận được lá thư thú hai không?”
Strike nhìn về phía Robin, cô lắc đầu.
“OK,” Wardle nói, “hỏi lại cho chắc: lá thư đầu tiên từ…” Anh ta nhìn bản sao “… Kelsey, như cô ta ký tên, gởi đến khi nào?”
Robin trả lời.
“Tôi còn giữ bì thư trong ngăn chập…” Một nụ cười thoáng qua trên mặt Strike “… trong ngăn kéo chuyên đựng thư từ như vậy ở văn phòng. Tụi tôi có thể kiểm tra mã bưu điện cho anh, nhưng theo như tôi nhớ thì khoảng đầu năm nay. Có lẽ là hồi tháng Hai.”
“OK, được rồi,” Wardle nói, “tụi tôi sẽ cho người đến lấy cái bì thư đó.” Anh mỉm cười với Robin, trông cô rất căng thẳng. “Cô cứ bình tĩnh, tôi tin cô. Một đứa điên khùng nào đó đang tìm cách đổ tội cho Strike. Chuyện chẳng ăn nhập gì cả. Mắc gì Strike lại đi đâm một phụ nữ, phanh thây rồi gởi chân đến văn phòng của chính mình? Tại sao lại để thư do chính mình gởi ngay trong căn hộ đó?”
Robin cố mỉm cười đáp lại.
“Cô ấy bị đâm sao?” Strike hỏi chen ngang.
“Vẫn còn đang tìm hiểu xem cô ấy chết ra sao,” Wardle nói, “nhưng có hai vết thương sâu ở phần thân trên, nhiều khả năng là y đã ra tay trước khi phanh thây cô ấy.”
Dưới mặt bàn, Robin nắm chặt tay lại, móng tay cô đâm sâu vào lòng bàn tay.
“Được rồi,” Wardle nói, và Hạ sĩ Ekwenski bấm ngòi bút xuống, chuẩn bị viết, “vậy cái tên Oxana Voloshima có ý nghĩa gì với hai người không?”
“Không,” Strike đáp và Robin lắc đầu.
“Có vẻ như đó là tên thật của nạn nhân,” Wardle giải thích. “Cô ấy dùng tên này để ký hợp đồng thuê nhà, bà chủ nhà nói cô ấy có trình giấy tờ tùy thân. Khai đang là sinh viên.”
“Khai?” Robin hỏi lại.
“Tụi tôi đang tìm hiểu xem thực ra cô ấy là ai,” Wardle nói
Hiển nhiên, Robin nghĩ thầm, _anh ta nghĩ cô ấy là gái mại dâm._
“Tiếng Anh của cô ấy khá tốt, theo như trên thư,” Strike bình luận. “Giả định chính cô ấy viết.”
Robin nhìn hắn, ngơ ngác.
“Nếu có người mạo danh tôi viết thư thì tại sao lại không thể mạo danh luôn cô ấy?” Strike hỏi cô.
“Để dụ anh hồi âm, ý anh là vậy sao?”
“Ừ… rồi dụ dỗ tôi đến một điểm nào đó, hoặc dựng lên manh mối thư từ giữa hai bên, đưa tôi vào tròng sau khi nạn nhân chết.”
“Van, đi xem thử ảnh chụp xác đã rửa xong chưa,” Wardle nói.
Hạ sĩ Ekwensi rời khỏi căn phòng. Cô này có dáng như người mẫu. Ruột gan Robin bắt đầu lộn nhào lo âu. Như thể đọc được điều đó, Wardle quay sang cô nói.
“Tôi nghĩ cô không cần phải xem hình nếu Strike…”
“Cô ấy nên xem,” Strike nói.
Wardle có vẻ ngạc nhiên và Robin, mặc dù cố không tỏ ra, vẫn bất giác tự hỏi liệu có phải Strike đang tìm cách khiến cô sợ mà răm rắp tuân theo lệnh không-làm-việc-buổi-tối của hắn.
“Vâng,” cô đáp, tỏ ra bình tĩnh đáng kể. “Tôi nghĩ mình nên xem mấy tấm hình đó.”
“Hình rất là… không hay ho gì,” Wardle vụng về cố nói giảm.
“Cái chân đó được gởi cho Robin,” Strike nhắc anh ta. “Khả năng Robin từng thấy cô này cũng bằng với tôi. Robin là cộng sự của tôi. Hai tụi tôi làm cùng một việc.”
Robin liếc về phía Strike. Hắn chưa bao giờ mô tả cô như cộng sự của mình với người khác, hoặc trước mặt Robin. Hắn không nhìn cô. Robin tập trung trở lại vào Wardle. Tuy vẫn thấy rụt rè, sau khi nghe Strike đặt mình ngang hàng với hắn, cô biết rằng mình sẽ không làm hắn hay chính mình phải thất vọng, mặc cho hình ảnh có ghê gớm đến đâu. Hạ sĩ Ekwensi trở lại cắm theo một xấp hình trong tay. Robin nuốt khan, ngồi thẳng lưng lại.
Strike đón lấy đầu tiên, phản ứng của hắn không hề khiến cô thấy an tâm.
“Trời đất quỷ thần ơi.”
“Cái đầu được bảo quản tốt nhất,” Wardle khẽ nói, “y bỏ vào trong tủ đông.”
Giống như phản xạ rụt tay khi chạm vào một vật nóng, Robin giờ đây phải cố chống lại thôi thúc muốn quay đi, muốn nhắm mắt, muốn úp mớ hình lại. Thế nhưng, cô đón lấy hình từ tay Strike rồi nhìn xuống; ruột gan cô như muốn chảy thành nước.
Cái đầu rời đặt trên phần cổ còn lại, nhìn chòng chọc vào máy ảnh, cặp mắt mờ đến nỗi không nhận ra màu gì. Miệng mở há hốc kinh hãi. Mái tóc màu nâu đã cứng lại, lấm tấm nước đá. Hai má tròn phình, cằm và trán đầy mụn. Trông cô ấy nhỏ hơn nhiều so với tuổi hai mươi bốn.
“Cô có nhận ra ai không?”
Giọng của Wardle vang lên gần Robin, khiến cô giật mình. Cô thấy như mình vừa đang ở tận đâu đâu khi nhìn chằm chằm vào cái đầu.
“Không,” Robin đáp.
Cô đặt tấm ảnh xuống, nhận tấm tiếp theo từ Strike. Một cái chân trái và hai cánh tay bị nhét vào tủ lạnh, bắt đầu thối rữa. Đã chuẩn bị sẵn tinh thần xem cái đầu, cô chưa kịp nghĩ liệu tấm hình thứ hai còn có thể tệ hại hơn, cô thấy xấu hổ khi không kìm được, khẽ thốt lên một tiếng kinh hãi.
“Đúng là kinh thật,” hạ sĩ Ekwensi khẽ nói. Robin nhìn vào mắt Ekwensi, cảm kích.
“Cổ tay trái có hình xăm,” Wardle chỉ, đưa cho cả hai tấm hình thứ ba, trong đó cánh tay trái được đặt duỗi trên bàn. Cảm giác chộn chạo, Robin nhìn tấm hình, đọc được chữ 1D bằng mực đen.
“Hai người không cần xem hình chụp phần thân trên,” Wardle nói, sắp lại xấp hình rồi trả cho hạ sĩ Ekwensi.
“Ở đâu vậy?” Strike hỏi.
“Trong bồn tắm,” Wardle nói. “Y giết cô ta ở đó, trong phòng tắm. Nhìn giống như lò mổ.” Anh ta ngập ngừng. “Cái chân không phải là thứ duy nhất y chặt ra từ xác nạn nhân.”
Robin thấy nhẹ nhõm khi Strike không hỏi còn chặt gì nữa. Cô nghĩ mình sẽ không chịu được nếu phải nghe tả thêm.
“Ai tìm thấy nạn nhân vậy?” Strike hỏi.
“Bà chủ nhà,” Wardle nói. “Bà này già rồi, khi tụi tôi tới thì xỉu luôn. Có vẻ như lên cơn đau tim. Đã đưa vào bệnh viện Hammersmith.”
“Tại sao bà ấy lại ghé qua nhà?”
“Mùi hôi,” Wardle nói. “Hộ tầng dưới gọi điện báo. Bà ấy định sẽ tạt qua trước khi đi chợ, cố gặp cho được cái cô Oxana này ở nhà. Khi không có ai mở cửa bà ấy tự mở vào.”
“Hộ tầng dưới không nghe gì sao… tiếng la hét… bất kỳ thứ gì?”
“Nhà đó được sửa lại, cho sinh viên thuê. Một đám dài lưng tốn vải,” Wardle nói. “Bật nhạc ầm ĩ, giờ nào cũng có bạn bè ra vào, cả đám hoảng loạn như cừu khi tụi tôi hỏi có nghe gì từ tầng trên không. Con bé gọi điện cho bà chủ nhà lên cơn kích động toàn tập. Nói là sẽ không bao giờ tha thứ cho mình vì đã không gọi ngay hôm đầu tiên ngửi thấy mùi hôi.”
“Làm như gọi lúc đó thì xong hết,” Strike nói. “Làm như gọi phát là gắn được đầu trở lại không bằng.”
Wardle bật cười. Ngay đến hạ sĩ Ekwenski cũng mỉm cười.
Robin đứng bật dậy. Rượu vang tối qua và bánh sừng trâu sáng nay nhào lộn tưng bừng trong dạ dày cô. Lí nhí xin phép, cô gấp gáp bước ra phía cửa.