Nghiệp Ác

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
50

❊ ❊ ❊

I'm out of my place, I’m out of my mind…Ta lạc lỗng, ta rối trí...

Blue Öyster Cult,

Celestial the Queen

Chuyến về quê của Robin cứ thoang thoảng một cảm giác lạ lùng, như không có thật. Cô thấy lạc lõng với tất cả mọi người, kể cả mẹ mình, người bận rộn lo sắp xếp đám cưới. Mặc dù thông cảm chuyện Robin liên tục kiểm tra điện thoại xem diễn biến vụ Con quỷ Shacklewell, bà vẫn thấy hơi phiền.

Trở về căn bếp quen thuộc, với con chó Rowntree ngáy ngủ dưới chân, sơ đồ bố trí chỗ ngồi tiệc cưới trải trên chiếc bàn gỗ đánh bóng, Robin bắt đầu cảm nhận được đầy đủ chuyện cô đã từ bỏ trách nhiệm của chính mình với đám cưới ra sao. Linda liên tục hỏi có về quà nhỏ tặng khách, bài phát biểu, giày của phụ dâu, đó đội đầu của cô dâu, khi nào tiện để đi gặp cha sở, rồi cô với Matthew muốn quà cưới được gởi về đâu, rồi liệu dì Sue của Matthew có nên ngồi ở bàn hai họ không. Robin đã nghĩ rằng về nhà sẽ nhẹ nhàng thư thái. Thay vì đó, cô phải đối mặt với một bên là vô vàn những thắc mắc của mẹ mình, một bên là một chuỗi câu hỏi từ em trai Martin, người đã say sưa đọc các bài báo về Heather Smart. Cậu em cứ hỏi dồn dập, cho đến khi Robin nổi nóng vì cái thói ưa chuyện giật gân, cùng lúc bà Linda mệt mỏi quyết định cấm cả nhà nhắc đến kẻ sát nhân.

Trong khi đó Matthew lại đang giận dỗi, mặc dù không tỏ ra mặt. Anh giận vì Robin vẫn chưa hỏi xin Strike nghỉ phép hai tuần để đi trăng mật.

“Em chắc là sẽ được thôi,” Robin nói trong bữa tối. “Hiện giờ văn phòng đâu còn công việc gì, Cormoran cũng nói phía cảnh sát đã gánh lấy mọi manh mối.”

“Anh ta vẫn chưa xác nhận sẽ đến dự,” Linda lên tiếng, nãy giờ bà chăm chú quan sát Robin ăn uống thiểu não.

“Ai kia?” Robin hỏi.

“Strike vẫn chưa phúc đáp thiệp.”

“Con sẽ nhắc anh ấy,” Robin đáp, nốc một hơi rượu dài.

Cô không nói với bất kỳ ai, ngay cả Matthew cũng không, rằng cô cứ gặp ác mộng, khiến cô bừng tỉnh giữa đêm khi trở về chiếc giường mà cô đã ngủ hàng tháng sau vụ hiếp dâm. Trong những giấc mơ đó một gã to lớn cứ đuổi theo cô. Đôi khi, hắn ta xông thẳng vào văn phòng nơi cô làm việc với Strike. Nhưng thường thì hẳn ta lù lù hiện ra từ bóng tối trên những con đường vắng ở London, dao lấp loáng. Sáng hôm đó, lúc sắp bị hắn moi mắt trong mơ thì cô bừng tỉnh, thở hổn hển, khiến Matthew ngái ngủ hỏi rằng cô nói gì vậy.

“Không có gì,” cô nói, gạt mớ tóc bết mồ hôi qua trán. “Không có gì đâu.”

Matthew phải đi làm trở lại vào thứ Hai. Anh có vẻ hài lòng khi để cô ở lại Masham, giúp bà Linda chuẩn bị đám cưới. Chiều thứ Hai, mẹ và con gái đi gặp cha sở ở nhà thờ St Mary the Virgin để thảo luận lần cuối về nghi thức lễ cưới.

Robin cố gắng tập trung vào vị mục sư đang hớn hở gợi ý, rồi những lời động viên, nhưng trong khi cha nói mắt cô cứ dạt đến con cua khủng bằng đá trông như đang bám vào bức tường nhà thờ ở bên phải lối đi.

Từ bé cô đã chú ý đến con cua này. Cô từng không hiểu tại sao lại có một con cua đá to tướng khắc trong nhà thờ như thế. Sự tò mò đó lây sang cả Linda. Bà đã đi thư viện địa phương, tra cứu tàng thư và hân hoan báo cho cô con gái biết rằng con cua chính là biểu tượng của dòng họ Scrope cổ xưa, chủ nhân của tấm bia tưởng niệm phía trên.

Robin khi đó chín tuổi đã thấy thất vọng trước câu trả lời. Bởi lẽ dường như cô đâu cần lời giải thích. Cô chỉ thích cảm giác là người duy nhất muốn tìm ra sự thật.

Ngày hôm sau khi Robin đang đứng trong phòng thay đồ nhỏ như hộp diêm của bà thợ may, với gương soi lồng khung mạ vàng và mùi thảm mới thì Strike gọi.

Robin biết ngay ai gọi vì cô đã cài chuông riêng cho hắn. Cô nhảy bổ đến túi xách, khiến bà thợ may khẽ la lên vì bực mình và bất ngờ khi lớp vải chiffon vừa mới được ghim cẩn thận lại rơi khỏi tay.

“Alô?” Robin nói.

“Chào cô,” Strike mở lời.

Câu chào hỏi ngắn gọn như nói với cô rằng đã có chuyện xấu.

“Lạy Chúa, lại có người bị giết à?” Robin buột miệng thốt ra, quên mất bà thợ may đang lúi cúi ở gấu chiếc đầm cưới. Bà ta nhìn cô trong gương, miệng ngậm đầy ghim áo.

“Xin lỗi, đợi tôi một lát được không? Không phải anh!” cô tiếp với Strike, nhỡ mà hắn dập máy.

“Xin lỗi,” cô lặp lại lúc tấm rèm kéo lại sau lưng bà thợ may, ngồi xuống chiếc ghế đầu trong góc buồng thử áo cưới, “Lúc nãy có người. Lại có người chết à?”

“Ừ,” Strike đáp, “nhưng không phải như cô nghĩ. Là anh trai của Wardle.”

Bộ óc mệt mỏi kiệt sức của Robin cố nối liền những chấm rời dường như không hề muốn được nối lại.

“Không liên quan gì đến vụ án cả,” Strike nói. “Anh ta bị xe tải tông, ngã ngay trên vạch qua đường.”

“Lạy Chúa,” Robin đáp, choáng váng hoàn toàn. Cô đã tạm quên rằng người ta đâu chỉ chết dưới tay một kẻ điên loạn cầm dao.

“Nghe khổ lắm. Anh này có ba con, thêm một đứa sắp sinh. Tôi vừa nói chuyện với Wardle. Đúng là họa từ đâu rơi xuống.”

Đầu óc Robin dần dần khởi động trở lại.

“Vậy thì Wardle đang…?”

“Nghỉ phép để lo tang gia,” Strike nói. “Đoán xem ai sẽ thế chỗ anh ấy?”

“Không phải Anstis?” Robin hỏi, đột nhiên thấy lo lắng.

“Còn tệ hơn vậy nữa,” Strike nói.

“Không… không phải là Carver chứ?” Robin nói, với dự cảm u ám đột ngột.

Trong số những tay cảnh sát mà Strike đã làm mếch lòng và bẽ mặt qua hai chiến công điều tra nổi tiếng nhất, Thanh tra Roy Carver là kẻ muối mặt nhất và đương nhiên cũng là người cay cú nhất. Những sai lầm của ông ta trong cuộc điều tra cô người mẫu nổi tiếng ngã từ căn hộ thông tầng đã được báo giới ghi lại kỹ càng và thổi phồng theo đó. Carver là một người đàn ông mồ hôi nhễ nhại, tóc đầy gàu với bộ mặt rỗ tím tái như thịt bò muối. Ông ta vốn đã ghét sẵn Strike, ngay cả trước khi tay thám tử công khai chứng minh rằng cảnh sát đã không nhìn ra được án mạng.

“Đúng y,” Strike nói. “Tôi vừa tiếp hắn ta ở đây hết ba tiếng đồng hồ.”

“Trời đất… tại sao?”

“Còn hỏi nữa,” Strike nói, “cô biết tại sao rồi. Carver còn muốn gì hơn, có cớ để tra hỏi tôi về một chuỗi án mạng kia mà. Hắn ta thiếu điều đòi tôi cung cấp chứng cứ ngoại phạm, cứ nhằn đi nhằn lại vụ mấy lá thư giả mạo gởi cho Kelsey đó.”

Robin hừ giọng rên rỉ.

“Tại làm sao mà người ta lại để Carver…? Ý tôi là, với lịch sử nghề nghiệp…”

“Hơi bị khó tin nhưng trong suốt sự nghiệp không phải lúc nào hắn cũng khốn nạn như thế. Các sếp hẳn nghĩ là hắn đã không may với vụ Landry. Chính thức thì chỉ làm tạm thời thôi, trong khi Wardle nghỉ phép, nhưng hắn đã dọa tôi khôn hồn thì né đi. Khi tôi hỏi điều tra Brockbank, Laing và Whittaker tới đâu rồi, hắn gần như nói tôi biến mẹ đi, ở đó mà đoán với điếc. Ta sẽ không có thêm thông tin nội bộ gì về diễn biến vụ án. Tôi hứa luôn với cô.”

“Nhưng ông ấy vẫn phải tiếp tục các hướng điều tra của Wardle chứ?” Robin hỏi.

“Hắn ta có vẻ thà tự chặt phăng của quý còn hơn để tôi phá thêm một vụ nữa, nên ta dễ nghĩ rằng hắn sẽ cẩn thận theo dõi những manh mối tôi cung cấp. Vấn đề ở chỗ, tôi thấy được hắn đã tự biện hộ rằng vụ Landry chẳng qua là tôi ăn may, hắn thấy chuyện tôi liệt ra ba nghi can chỉ là khoác lác bày vẽ. Tôi tiếc đứt ruột,” Strike nói, “ước gì ta đã có địa chỉ của Brockbank trước khi Wardle nghỉ.”

Robin đã im lặng nguyên một phút đồng hồ lắng nghe Strike, khiến bà thợ may nghĩ có khi đến lúc chạy vào xem cô đã sẵn sàng tiếp tục thử áo hay chưa. Bà ta ló đầu vào rèm che. Vẻ mặt Robin khi đó đột ngột tươi tỉnh hẳn lên, cô xua tay sốt ruột với bà thợ may.

“Ta có địa chỉ của Brockbank,” Robin long trọng tuyên bố với Strike khi tấm rèm kéo đóng trở lại.

“Cái gì?”

“Tôi không nói với ai, bởi vì tôi nghĩ hẳn Wardle đã tìm ra rồi, nhưng tôi nghĩ, cứ làm thử biết đâu đó… tôi đã gọi điện cho các nhà trẻ quanh đó, giả vờ là Alyssa, mẹ của Zahara. Tôi nói tôi muốn kiểm tra xem họ có lưu đúng địa chỉ của mình không. Một chỗ đọc lại cho tôi nghe từ danh bạ phụ huynh. Hộ đó đang ở phố Blondin trên Bow.”

“Lạy Chúa, Robin, cô cừ khôi kinh được!”

Khi quay lại làm nốt việc, bà thợ may thấy cô dâu vui hơn hẳn lúc nãy. Thái độ hờ hững của Robin với vụ sửa áo đã khiến bà tụt hứng. Robin rất có khả năng là cô dâu xinh nhất trong các khách hàng và bà đã từng hi vọng sẽ có được một tấm ảnh cô để quảng cáo sau khi sửa áo xong.

“Tuyệt vời,” Robin nói, cười tươi nhìn bà thợ may đang kéo thẳng gấu áo rồi hai người cùng nhau ngắm nghía hình ảnh trong gương. “Thật là tuyệt làm sao.”

Lần đầu tiên, cô thực lòng nghĩ rằng cái áo cưới cũng chẳng đến nỗi nào.

òn nhìn cái chân. Giờ hắn để ý thấy bên dưới có một tờ giấy đánh máy. Vốn được đào tạo nghiệp vụ điều tra trong quân đội Anh quốc, Strike cố kìm ham muốn kéo tờ giấy ra đọc; hắn không thể can thiệp vào bằng chứng pháp y. Thay vì đó, hắn loạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.