I Just Like To Be BadTôi muốn làm kẻ xấu
Đôi khi y thấy khó chịu với những kẻ vẫn tưởng chúng là bạn của y: những tên y vẫn hay cặp kè mỗi khi cần tiền. Nghề chính của đám này là trộm cắp, món giải trí chính là đánh quả tối thứ Bảy; chúng thích y, xem y là bạn, là chiến hữu, bằng vai phải lứa. Bằng vai kia đấy!
Cái ngày cảnh sát tìm thấy ả, y chỉ muốn được ở một mình để tận hưởng thành quả trên báo. Y sung sướng đọc hết bài vở. Y thấy hãnh diện: đây là lần đầu tiên y ra tay ở chỗ riêng tư, không phải vội vàng, được sắp xếp mọi thứ như y muốn. Y định sẽ làm như thế với Ả Thư Ký: từ tốn chén ả rồi hẵng giết.
Y chỉ bực mỗi chuyện báo không hề nhắc gì đến những lá thư được cài sẵn để chỉ cảnh sát đến chỗ Strike, để họ tra khảo hành hạ hắn, bôi bác tên tuổi hắn trên báo chí, khiến dư luận đần độn nghĩ rằng hắn có liên quan đến vụ án.
Tuy nhiên, vẫn có hàng tá cột báo, hàng chục bức ảnh chụp căn hộ nơi y ra tay, nhan nhản những bài phỏng vấn tay cảnh sát mặt mũi khôi ngô. Y cất lại hết: chúng là những món lưu niệm của y, cũng như những mảnh vụn của ả mà y đã lấy rồi cất vào bộ sưu tập riêng.
Đương nhiên, y phải che giấu sự hãnh diện và thích thú đó khỏi mắt Ngợm, vì đang lúc này y phải hết sức nương nhẹ. Ngợm không hề vui vẻ gì. Đời chẳng như Ngợm đã định, y phải giả vờ quan tâm quan tiếc, vờ lo lắng, vờ tử tế, vì Ngợm có ích với y: Ngợm kiếm tiền và có thể phải trình chứng cứ ngoại phạm cho y. Biết đâu lại cần đến. Trước đây y từng suýt soát một lần.
Ấy là quả thứ hai, ở Milton Keynes. Không ị trước cửa nhà mình: nguyên tắc xưa nay của y là vậy. Trước đó và sau này y không bao giờ đi Milton Keynes, không có liên hệ gì với nơi đó cả. Y chôm một con xe, không dính gì tới đám bạn, làm một mình. Y đã trữ sẵn biển số giả. Y lên xe lái đi, tự hỏi mình sẽ gặp may chăng. Kể từ vụ đầu tiên y đã trầy trật đôi lần: cố bắt chuyện với gái trong quán, cố tách chúng ra đều không thành công như trước đó. Y không còn đẹp mã như trước nữa, y biết chứ, nhưng y cũng không muốn để lại dấu vết quen thuộc, kiểu chỉ xơi gái điếm. Cảnh sát sẽ lần ra ngay nếu lần nào cũng y cũng xử một loại. Lần nọ y đã theo được một ả say rượu trong ngõ, nhưng trước khi y kịp rút dao ra thì một đám loi choi cười nói xuất hiện, y phải rút đi. Sau đó y không cố mồi chài gái như thường nữa. Phải dùng sức mạnh.
Y lái xe hàng tiếng đồng hồ, càng lúc càng bực tức; không hề có dấu vết con mồi nào ở Milton Keynes cả. Chừng mười phút trước nửa đêm, y gần như sắp bỏ cuộc, chuẩn bị đi tìm gái điếm thì thấy ả. Ả đang cãi nhau với bạn trai ở vòng xoay giữa đường, ả mặc quần jeans, thấp người, tóc nâu. Khi đi lướt qua y nhìn cặp đôi trong kính chiếu hậu. Y quan sát ả đùng đùng bỏ đi, dằn dỗi, nước mắt đầm đìa. Gã đàn ông bị ả bỏ lại la lối theo sau, rồi vùng vằng bỏ đi về hướng ngược lại.
Y quay đầu xe, lái dọc theo đường về phía ả. Ả vừa đi vừa khóc, chùi mắt lên tay áo.
Y quay cửa sổ xuống.
“Cưng có sao không cưng?”
“Biến đi!”
Ả khuất mặt, phăm phăm xông vào bụi cây gần đường để tránh chiếc xe đang bò cạnh. Chừng một trăm thước nữa ả sẽ ra đến đường có đèn sáng.
Lúc đó y chỉ cần lái khỏi đường, đậu xe lại. Y trùm mặt nạ trước khi ra khỏi xe, dao sẵn trong tay, bình tĩnh đi về chỗ ả vừa khuất dạng. Y nghe được tiếng ả đang lạo xạo cố ra khỏi bụi cây rậm rạp, hẳn là do đám quy hoạch đô thị trồng để khiến con đường xa lộ hai chiều xám xịt trông mềm mại hơn. Ở đây không có đèn đường. Khi đi vòng quanh đám cây cối âm u, y hoàn toàn vô hình với những người lái xe lướt qua. Lúc ả trở ra vỉa hè, y đã đứng đợi sẵn, chuẩn bị dí dao vào cổ.
Y ở trong bụi rậm một tiếng đồng hồ trước khi bỏ cái xác lại. Y xé hoa tai của ả, rồi vung dao loạn xạ, chặt vài mẩu của ả. Đến khi vắng xe, y gấp gáp chạy ra, thở hổn hển, quay lại chỗ chiếc xe ăn trộm được đang đậu trong bóng tối, mặt vẫn bịt khăn.
Y lái xe đi, mỗi phân tử trong cơ thể lâng lâng thỏa mãn, túi áo quần dính máu. Mãi đến lúc đó trời mới tan sương.
Lần trước đó, y đã xài xe từ chỗ làm, sau đó, trước mặt đồng nghiệp, y chùi rửa xe thật cẩn thận. Y không nghĩ người ta có thể lấy được vết máu từ ghế xe, rồi đâu đâu cũng có ADN của y. Y phải làm gì mới được chứ? Đó là lần duy nhất y có cảm giác hoang mang.
Y lái xe hàng dặm về phía bắc, rồi bỏ xe lại trên đồng cỏ trơ trọi, cách xa đường chính, khuất mắt nhà cửa. Tại đó, run rẩy trong giá lạnh, y tháo biển số giả, nhúng một chiếc tất vào thùng xăng rồi thảy lên ghế trước đẫm máu, châm lửa. Mãi một lúc lâu chiếc xe mới bắt lửa: y phải chạy lại vài lần mồi lửa. Chừng ba giờ sáng, y đứng dưới tàn cây run rẩy nhìn chiếc xe nổ tung. Rồi y bỏ chạy.
Đang mùa đông, nên chuyện y bịt mặt kỹ càng cũng không có gì lạ. Y chôn biển số giả trong rừng rồi vội bỏ đi, cúi đầu, đút tay vào túi mân mê những món lưu niệm quý giá. Y đã định chôn chúng luôn, nhưng không đành lòng. Y vấy bùn che đi vết máu trên quần, ra đến trạm tàu vẫn không tháo khăn bịt mặt, làm ra vẻ say xỉn trong góc toa tàu để người ta tránh xa ra, miệng lầm rầm, y khoác lên cái vẻ ang ác rồ dại như thứ hàng rào cách ly mỗi khi muốn ở một mình.
Khi y về đến nhà người ta đã tìm được xác ả. Tối hôm đó y vừa xem ti-vi, vừa ăn tối, khay đặt trên đùi. Người ta tìm được chiếc xe bị đốt trụi, nhưng không tìm ra biển số - thực sự vận may của y đúng là có một không hai, như thể ý trời muốn giúp y vậy - tay bạn trai bị bắt giam, truy tố và, mặc dù chứng cứ vô cùng yếu ớt, vẫn bị kết án! Cái ý nghĩ rằng thằng khốn nạn ấy đang ngồi tù rục xương thi thoảng vẫn khiến y bật cười.
Tuy vậy, những giờ đồng hồ dằng dặc lái xe trong đêm hôm ấy, khi mà mỗi lần chạm trán với cảnh sát đều có thể khiến y toi đời, khi có nguy cơ bị lục soát túi áo, hay khi một người khách đi đường tinh mắt nhận ra vết máu khô trên người y - những lúc ấy đã dạy y một bài học đích đáng. Chuẩn bị đến từng chi tiết. Không cầu may bất cứ việc gì.
Đó là lý do tại sao y phải lấy cớ đi mua cao xoa bóp để chuồn ra ngoài. Ưu tiên hàng đầu ngay lúc này là đảm bảo kế hoạch ngu ngốc mới của Ngợm sẽ không can thiệp gì đến kế hoạch của y.