Nghiệp Ác

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19

❊ ❊ ❊

Workshop of the TelescopesXưởng chế kính viẻn vọng

Sáng hôm đó khi nhìn thấy Ả Thư Ký y đã biết ngay ả đang có chuyện, đang bất ổn. Nhìn ả xem, ngồi bên cửa sổ quán Garick, nhà hàng lớn dành do sinh viên của trường LSE. Hôm nay trông ả thật xấu xí. Mắt sưng đỏ, da dẻ nhợt nhạt. Dễ chừng còn không thèm để ý nếu y đến ngồi cạnh. Tập trung chú ý vào đĩ con tóc ánh bạc đang ngồi làm việc trên máy tính cách đó vài bàn, Ả Thư Ký không còn tâm trí nào cho đàn ông nữa. Tốt thôi. Rồi ả cũng sẽ phải chú ý đến y. Y sẽ là thứ cuối cùng trên đời ả nhìn thấy.

Hôm nay, y không cần phải chải chuốt bảnh bao gì; y không bao giờ tán tỉnh đàn bà nếu chúng đang đau khổ. Đó là lúc y trở thành người bạn tốt, vào vai cha chú. Đàn ông đâu phải ai cũng vậy. Cô đáng được đối xử tốt hơn. Để tôi đưa cô về. Thôi nào, để tôi cho cô đi quá giang. Nếu chúng quên đi ta có cái của nợ ấy, ta muốn làm gì chúng mà chẳng được.

Y bước vào nhà hàng đông đúc, lởn vởn quanh quầy tính tiền, mua một tách cà phê rồi tìm chỗ ngồi trong góc, dõi theo ả từ phía sau lưng.

Ả không đeo nhẫn đính hôn. Hay ho đấy. Như thế thì cái túi đi đường mà ả hết đeo trên vai rồi giấu dưới bàn cũng có một ý nghĩa khác. Phải chăng ả đang định ngủ ở một nơi khác, không phải căn hộ ở Ealing? Biết đâu ả sẽ đâm đầu vào một con đường vắng, một ngõ tắt ít đèn đóm, một đường hầm quạnh quẽ?

Lần đầu tiên y giết người cũng như thế: đơn giản là biết nắm lấy thời điểm. Trong trí nhớ của y, lần ấy như một loạt ảnh chụp, một chuỗi hình ảnh trình chiếu, mọi thứ với y mới mẻ, lôi cuốn. Đó là trước khi y trau chuốt ngón nghề, biến nó thành một thứ nghệ thuật, trước khi y bắt đầu xem nó như trò chơi đúng nghĩa.

Ả đầu tiên tròn trịa, tóc đen. Bạn của ả vừa đi khỏi, lên xe của khách làng chơi và biến mất. Gã ngồi trong xe đã không hề biết rằng mình vừa chọn ra kẻ sẽ sống sót qua đêm ấy.

Trong khi đó, y lái xe lượn lờ trên đường, dao trong túi. Khi y chắc chắn ả chỉ còn một mình, hoàn toàn cô độc, y lượn xe đến, chồm người qua ghế khách, nói với ả qua cửa sổ. Miệng y khô khốc khi hỏi giá. Ả đồng ý giá, rồi lên xe. Cả hai lái ra một ngõ cụt gần đó, nơi không có đèn đường và khách bộ hành quấy rầy.

Y có được thứ mình muốn. Xong việc, ả đang đứng dậy. Chưa kịp kéo khóa quần, y đã đấm ả, khiến ả ngã dụi vào cửa xe, đầu đập lên cửa sổ. Ả chưa kịp mở miệng thì y đã rút dao ra.

Tiếng phịch khi dao đâm vào da thịt ả — máu nóng trào khắp tay y – ả chưa kịp hét lên, chỉ thở hắt ra, rên rỉ rồi lụi dần trên ghế, y đâm dao liên hồi. Y đã bứt mặt dây chuyền vàng của ả. Khi đó, y chưa nghĩ đến chuyện lấy đi chiến tích cao nhất: một phần cơ thể. Thay vào đó, y chùi tay lên váy áo ả khi ả ngồi rũ người cạnh y, co giật hấp hối. Y lùi xe ra khỏi con hẻm, người run rẩy vì sợ hãi và phấn khích, rồi lái khỏi thành phố với cái xác bên cạnh, cố giữ tốc độ trong mức cho phép, liên tục nhìn vào gương chiếu hậu. Y đã tìm được chỗ vài ngày trước đó, một quãng đồng vắng với con mương rậm rạp. Khi y lăn xác ả xuống mương, cái xác rơi đánh tõm, nặng nề, ướt sũng.

Y vẫn còn giữ mặt dây chuyền của ả, cùng với một số món lưu niệm khác. Với y, chúng là bảo vật. Y tự hỏi mình sẽ lấy gì đây từ Ả Thư Ký?

Một thằng Tàu con ngồi gần đó đang đọc máy tính bảng. Kinh tế học hành vi. Toàn những món tâm lý học vớ vẩn. Y đã từng gặp một bác sĩ tâm lý, vì bị ép.

“Kể cho tôi nghe về mẹ anh đi.”

Gã hói nhỏ người ấy đã nói thế, như đùa, cái câu sáo rỗng vô cùng ấy. Bác sĩ tâm lý thường được cho là có đầu óc kia đấy. Y đã vờ vịt theo bài của lão, để tiêu khiển, y kể về mẹ mình: rằng mụ là một con đàn bà lạnh lùng, độc ác, điên loạn. Y ra đời là một sự bất tiện, một nỗi nhục với mụ và mụ chẳng thèm quan tâm y sống chết ra sao.

“Còn cha anh?”

“Tôi không có cha,” y đáp.

“Ý anh là anh chưa bao giờ gặp cha?”

Im lặng.

“Anh không biết ông ấy là ai?”

Im lặng.

“Hay đơn giản là anh không thích ông ấy?”

Y không nói gì. Y đã quá chán trô vờ vịt. Chỉ có đám chết não mới tin được những trò vớ vẩn này, nhưng từ lâu y đã nhận ra rằng, quả tình, thiên hạ toàn những đứa chết não.

Đằng nào thì y cũng đã nói sự thật: y không có cha. Người đàn ông đã đứng vào vai trò đó, nếu muốn gọi thế – người đã đánh đập y suốt ngày, (một người nghiêm khắc nhưng công bằng) – không phải là cha ruột của y. Đòn roi và ruồng rẫy, gia đình với y là thế. Thế nhưng gia đình cũng là nơi y học cách tồn tại, trở nên khôn ngoan. Y đã luôn biết mình hơn người, ngay cả khi y chỉ là đứa trẻ rúm ró trốn dưới bàn ăn. Đúng thế, ngay cả khi đó, y biết mình hơn hẳn gã khốn nạn đang xông vào mình với nắm đấm khủng và gương mặt đằng đằng sát khí…

Ả Thư Ký đứng dậy, bắt chước đĩ con tóc ánh bạc vừa đứng dậy ra về, tay cầm túi máy tính. Y nốc cạn cà phê rồi bám theo.

Hôm nay ả thật là quá dễ theo, cực kỳ dễ! Ả không chút đề phòng: ả gần như còn không tập trung đến con điếm đầu bạch kim. Y lên cùng chuyến tàu điện với cả hai, quay lưng về phía Ả Thư Ký nhưng quan sát bóng ả phản chiếu giữa cánh tay của một đám khách du lịch New Zealand. Y dễ dàng trà trộn trong đám đông theo sau khi ả xuống tàu.

Ba người tuần tự di chuyển, đĩ con tóc bạch kim, Ả Thư Ký và y, cùng lên cầu thang, ra vỉa hè, dọc theo con đường đến Spearmint Rhino… y sẽ về nhà trễ mất, nhưng y không cưỡng lại được. Trước đó, ả chưa bao giờ nán lại ngoài đường khi trời tối, lại thêm chiếc túi đi đường và chiếc nhẫn vắng mặt, thật là một cơ hội khó cưỡng. Y sẽ chỉ phải bịa ra chuyện gì đó với Ngợm.

Đĩ con tóc bạch kim biến mất vào trong hộp đêm. Ả Thư Ký bước chậm lại, đứng ngập ngừng trên vỉa hè. Y rút điện thoại ra, lui vào một bệ cửa khuất bóng, quan sát ả.

òn nhìn cái chân. Giờ hắn để ý thấy bên dưới có một tờ giấy đánh máy. Vốn được đào tạo nghiệp vụ điều tra trong quân đội Anh quốc, Strike cố kìm ham muốn kéo tờ giấy ra đọc; hắn không thể can thiệp vào bằng chứng pháp y. Thay vì đó, hắn loạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.