Nghiệp Ác

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

Four winds at the Four Winds Bar,

Two doors locked and windows barred,

One door left to take you in,

The other one just mirrors it…Bốn ngọn gió nơi quán Bốn Ngọn Gió

Hai cửa khóa và cửa sổ cài then,

Một cửa để ngươi vào,

Còn cửa kia chỉ là ảnh trong gương…

Blue Öyster Cult

Astronomy

“Anh biết tới bốn người có khả năng gởi cho anh một cái chân bị cắt rời? Bốn người?

Strike đứng cạo râu ở bồn rửa mặt, qua tấm gương tròn, hắn thấy được vẻ kinh hãi của Robin. Cảnh sát cuối cùng cũng mang cái chân đi, Strike tuyên bố hôm nay nghỉ làm, Robin vẫn còn ngồi ở chiếc bàn formica ở nhà bếp kiêm phòng khách của hắn, tay ôm tách trà thứ hai.

“Thật lòng với cô,” hắn vừa nói vừa cạo đám râu lởm chởm trên cằm, “tôi nghĩ chỉ có ba người thôi. Có lẽ tôi đã phạm sai lầm khi nhắc đến Malley với Wardle.”

“Tại sao?”

Strike kể lại mối liên hệ ngắn ngủi giữa hắn với tên trùm tội phạm. Lần cuối tên này ngồi tù có một phần công Strike cung cấp bằng chứng.

“… vậy nên giờ Wardle cứ khăng khăng băng Harringay biết tôi là ai, nhưng ngay sau đó tôi đi Iraq, mà tôi chưa bao giờ nghe chuyện nhân viên SIB nào bị lộ vì ra làm chứng trước tòa. Hơn nữa, vụ lời bài hát nghe chẳng giống Digger chút nào. Tay đó không ưa hoa hòe hoa sói.”

“Nhưng hắn đã từng giết người rồi chặt xác?” Robin hỏi

“Như tôi biết thì chỉ có một lần thôi, nhưng cũng đừng quên là kẻ làm chuyện này không nhất thiết phải giết người trước.” Strike vòng vo. “Có thể là chân chặt từ xác ai đó. Có thể là rác thải y tế. Ta sẽ không biết chắc gì cho đến khi pháp y ra tay.”

Hắn cố ý không nhắc đến khả năng rùng rợn là cái chân bị chặt từ một người còn sống.

Trong khoảnh khắc im lặng sau đó, Strike rửa dao cạo dưới vòi nước trong bếp, Robin nhìn qua cửa sổ, nghĩ miên man.

“Thực ra kiểu gì anh cũng phải nói chuyện Malley với Wardle,” Robin lên tiếng, quay lại nhìn Strike, mắt hắn gặp mắt cô trong gương. “Ý tôi là, nếu hắn từng gởi cho người ta một cái… mà chính xác là hắn gửi cái gì vậy?” cô hỏi, sờ sợ.

“Dương vật,” Strike đáp. Hắn rửa mặt rồi lau khô bằng khăn lông trước khi tiếp tục. “Ờ, có lẽ cô nói đúng. Nhưng càng nghĩ, tôi càng thấy chắc chắn không thể là hắn. Đợi chút – để tôi thay áo. Lúc cô hét, tôi làm đứt hết hai cái nút.”

“Xin lỗi,” Robin bâng quơ đáp khi Strike biến mất vào phòng ngủ.

Vừa nhấp trà, Robin vừa đảo mắt quanh căn phòng mình đang ngồi. Trước giờ cô chưa bao giờ vào bên trong căn hộ áp mái của Strike. Cùng lắm cô chỉ gõ cửa, báo tin gì đó, hoặc những đợt bận rộn, căng thẳng nhất thì gõ cửa đánh thức hắn. Nhà bếp kiêm phòng khách khá chật chội nhưng sạch sẽ và ngăn nắp. Hầu như không có dấu ấn cá nhân gì cả: tách chén không đồng bộ, một cái khăn lau chén rẻ tiền gấp lại đặt sau bếp gas; không có ảnh iếc, không trang trí gì trừ một bức tranh trẻ con vẽ hình anh lính dán lên tủ bếp.

“Ai vẽ vậy?” cô hỏi khi Strike bước ra, mặc áo sơ mi sạch.

“Jack cháu tôi. Nó thích tôi, chẳng hiểu vì sao.”

“Làm bộ khiêm tốn.”

“Không có. Tôi không biết nói chuyện với trẻ con thật.”

“Vậy anh nghĩ anh đã gặp ba người có khả năng…?” Robin gợi chuyện trở lại.

“Giờ đi uống bia,” Strike nói. “Ra quán Tottenham đi.”

Không cách gì nói chuyện trên đường được, nhất là giữa tiếng máy khoan bê tông inh tai từ những rãnh đào đường, nhưng đám công nhân đào đường mặc áo phản quang không dám hú hét hay tán tỉnh gì Robin khi có Strike đi cạnh. Cuối cùng hai người đến quán ruột của Strike, nơi có gương soi mạ vàng điệu đà, ván gỗ tối màu, cần bơm bia bằng đồng sáng loáng, mái vòm kính màu và các tác phẩm người đẹp nô đùa của Felix de Jong.

Strike gọi một vại Doom Bar. Robin không thể nghĩ đến rượu bia lúc này, cô gọi cà phê.

“Thế thì,” Robin lên tiếng khi tay thám tử quay về lại chiếc bàn cao dưới vòm kính, “ba người đó là ai?”

“Đừng quên là có khi tôi đoán trật lất hết,” Strike đáp, nhấp bia.

“Được rồi,” Robin nói. “Họ là ai vậy?”

“Mấy kẻ biến thái, ai cũng có lý do chính đáng để căm tôi tận xương tủy.”

Trong đầu Strike, một đứa bé mười hai tuổi gầy gò sợ sệt lấm lét nhìn hắn qua cặp mắt kính đeo lệch. Chân phải của cô bé chăng? Hắn không nhớ nổi. Lạy Chúa, mong là không phải…

“Ai?” Robin hỏi lần nữa, mất kiên nhẫn.

“Hai trong số đó là dân lính,” Strike đáp, vuốt cằm mới cạo râu. “Hai đứa này đủ độ khùng và bạo lực để… để…”

Một cái ngáp tổ chảng, không cưỡng nổi cắt ngang lời hắn. Robin vừa đợi nghe tiếp lập luận hẳn vô cùng vững chắc của hắn, vừa tự hỏi không biết đêm trước hắn có đi chơi với cô người yêu mới không. Elin là nghệ sĩ violin chuyên nghiệp đã giải nghệ, giờ đây dẫn chương trình ở đài Radio Three, một người đẹp tóc vàng rực rỡ kiểu Bắc Âu khiến Robin nghĩ đến một phiên bản xinh hơn của Sarah Shadlock. Robin nghĩ chắc vì vậy mà chưa gì cô đã không ưa nổi Elin. Lý do còn lại là chính tai cô nghe chị ta gọi cô là thư ký của Strike.

“Xin lỗi,” Strike đáp. “Tối hôm qua tôi thức khuya ghi chép vụ Khan. Mệt quá.”

Hắn nhìn đồng hồ.

“Đi xuống dưới kia ăn gì đi? Tôi đói quá.”

“Một lát đã. Còn chưa tới mười hai giờ nữa. Tôi muốn biết về mấy người đó.”

Strike thở dài.

“Được rồi,” hắn đáp, hạ giọng khi có người đi ngang qua bàn của hai người để ra nhà vệ sinh. “Donald Laing, trung đoàn Kings Own Royal Borderers.” Hắn nhớ lại cặp mắt như mắt chồn, tích tụ hận thù, rồi hình xăm hoa hồng. “Vì tôi mà hắn bị án chung thân.”

“Nhưng rồi…”

“Ra tù sau mười năm,” Strike đáp. “Từ 2007 đến nay đã tự do. Laing không phải là loại điên thường, hắn là một con thú, một con thú khôn ngoan xảo quyệt; một kẻ loạn trí - thứ thiệt chứ chẳng chơi. Tôi làm hắn dính án chung thân, mà vụ đó đáng ra không phải việc của tôi. Khi tôi nhúng tay vào thì hắn còn vừa sắp thoát tội danh ban đầu nữa. Laing có lý do để căm tôi tận xương tủy.”

Nhưng hắn không nói Laing đã làm gì hay tại sao hắn lại đi điều tra vụ đó. Thi thoảng, và nhất là lúc kể chuyện công việc ở Cục Điều Tra Đặc Biệt, qua giọng của Strike, Robin biết được đến chỗ nào thì hắn không muốn nói tiếp. Cô chưa bao giờ bắt hắn phải nói thêm. Cô lưỡng lự bỏ lửng chủ đề Donald Laing.

“Vậy tay lính còn lại là ai?”

“Noel Brockbank. Chuột Sa Mạc.”

“Chuột… gì kia?”

“Lữ Đoàn Thiết Giáp Bảy.”

Strike càng lúc càng lầm lì, mặt mày hắn đăm chiêu. Robin tự hỏi không biết là do hắn đang đói bụng - hắn vốn là kẻ bụng đói mặt rầu - hay vì một lý do nào khác u ám hơn.

“Đi ăn trưa nhé?” Robin hỏi.

“Ừ,” Strike đáp, uống cạn vại bia rồi đứng dậy.

Nhà hàng ấm cúng ở tầng hầm là một căn phòng trải thảm đỏ với quầy bar thứ hai trong quán, bàn gỗ và tường treo tranh in lồng khung. Hai người là những khách đầu tiên ngồi xuống gọi món.

“Lúc nãy anh đang nói chuyện Noel Brockbank,” Robin gợi chuyện sau khi hắn đã gọi cá và khoai chiên còn cô gọi rau trộn.

“Ừ, tên này cũng có lý do để thù tôi,” Strike đáp ngắn gọn. Hắn đáp cụt ngủn. Lúc nãy hắn không muốn nói về Donald Laing, rồi giờ lại ra vẻ càng không muốn nói về Brockbank. Im lặng một hồi lâu, Strike nhìn lơ đãng qua vai Robin, rồi tiếp, “Brockbank thần kinh không bình thường. Hay ít ra hắn khai vậy.”

“Vì anh mà hắn đi tù hả?”

“Không phải,” Strike đáp.

Mặt hắn khó đăm đăm. Robin đợi, nhưng cô thấy rõ là hắn sẽ không nói gì đến Brockbank nữa, vậy là cô hỏi:

“Còn người cuối cùng?”

Lần này Strike không trả lời trả vốn gì. Cô nghĩ chắc hắn không nghe câu hỏi.

“Ai là…?”

“Tôi không muốn nói chuyện này,” Strike cáu kỉnh.

Hắn quắc mắt nhìn vào vại bia mới, nhưng Robin không ngán gì nữa.

“Kẻ gởi cái chân đó,” cô nói, “đã gởi cho chính tôi.”

“Được rồi,” Strike gầm gừ đáp, sau một thoáng lưỡng lự. “Tên hắn là Jeff Whittaker.”

Robin choáng váng. Cô không cần hỏi Strike quen với Jeff Whittaker ra sao. Cô đã biết rồi, mặc dù hai người chưa bao giờ nói gì đến kẻ ấy.

Phần đời trước của Strike nhan nhản trên mạng, được xào đi nấu lại vô số lần trên báo sau những chiến công điều tra. Hắn là đứa con ngoài giá thú - tai nạn của một ngôi sao nhạc rock và một người phụ nữ có tiếng là fan cuồng. Mẹ Strike chết vì chơi thuốc quá liều khi hắn hai mươi tuổi. Jeff Whittaker khi đó là anh chồng phi công trẻ thứ hai của bà, bị truy tố tội giết vợ nhưng trắng án.

Hai người ngồi im lặng cho đến khi thức ăn được dọn ra.

“Tại sao cô ăn rau trộn thôi vậy? Cô không đói à?” Strike hỏi, vét sạch đĩa khoai tây chiên. Đúng như Robin đoán, tâm trạng của hắn cải thiện rõ sau khi đã nạp chất bột.

“Đám cưới,” Robin đáp ngắn gọn.

Strike không nói gì nữa. Bình luận về dáng vẻ của cô là đi quá cái ranh giới hắn đã tự đặt ra trong quan hệ của hai người. Ngay từ ban đầu hắn đã quyết tâm hai người không thể quá thân mật được. Tuy vậy, hắn thấy dạo này cô gầy quá. Hắn thấy (đến cả suy nghĩ này cũng đi quá ranh giới) cô tròn trịa một chút thì trông hay hơn.

“Vậy anh còn không chịu kể cho tôi,” Robin hỏi, sau thêm vài phút im lặng nữa, “bài hát đó liên quan sao tới anh?”

Hắn nhai một lúc, uống bia tiếp, gọi một vại Doom Bar nữa rồi nói, “Mẹ tôi có hình xăm tựa bài hát đó.”

Hắn không muốn nói ra vị trí chính xác của hình xăm. Hắn còn không muốn nghĩ tới. Tuy vậy, hắn thấy mềm lòng hơn sau khi ăn uống: Robin chưa bao giờ tọc mạch quá khứ của hắn nên hôm nay yêu cầu của cô đâu có gì quá đáng.

“Đó là bài hát mẹ tôi thích nhất. Blue Öyster Cult là ban nhạc tủ của mẹ tôi. Mà ‘ban nhạc tủ’ là nói khiêm tốn. Đúng ra là nhập tâm ám ảnh.”

“Không phải nhóm Deadbeats sao?” Robin hỏi mà không suy nghĩ. Cha của Strike là ca sĩ chính của ban Deadbeats. Hai người cũng chưa bao giờ đả động gì đến ông.

“Không,” Strike đáp, cố gượng cười. “Với Leda, Jonny Già chỉ đứng hạng hai thôi. Bà ấy muốn Eric Bloom, ca sĩ chính của Blue Öyster Cult, nhưng chẳng bao giờ tóm được. Tay đó là một trong những kẻ may mắn thoát thân.”

Robin không biết phải nói gì. Cô đã từng tự hỏi Strike cảm thấy sao khi chuyện giường chiếu của mẹ hắn tràn lan trên mạng, ai đọc cũng được. Vại bia mới của Strike vừa đến, hắn làm một hơi trước khi tiếp tục.

“Thiếu chút nữa thì tên cúng cơm của tôi là Eric Bloom Strike,” hắn nói, Robin sặc nước ngay tắp lự. Hắn phá ra cười khi cô ho sặc sụa vào khăn ăn. “Nhưng thật ra, Cormoran cũng có hay gì hơn. Cormoran Blue…”

Blue?

“Blue Öyster Cult, cô không nghe à?”

“Trời đất,” Robin nói. “Anh giữ kín thật đó.”

“Còn không biết giữ nữa?”

“Cái tựa Mistress of the Salmon Salt có nghĩa là sao?”

“Tôi chịu. Lời bài hát của họ rất quái. Toàn khoa học viễn tưởng. Điên lắm.”

Một giọng nói vang lên trong đầu hắn: Cô ấy muốn chết. Cô ấy là quicklime girl kia mà.

Hắn uống bia tiếp.

“Tôi chưa nghe bài nào của Blue Öyster Cult cả,” Robin nói.

“Có nghe rồi đó,” Strike cãi lại. “Don’t Fear the Reaper.Đừng sợ Tử thần.”

“Đừng… gì kia?”

“Bài đó nổi lắm. Don’t Fear the Reaper.

“À… à… tôi biết.”

Trong một thoáng giật mình, Robin đã tưởng hắn vừa cho cô lời khuyên.

Hai người ăn trong im lặng một lúc, rồi Robin không thể kìm được nữa, cố tỏ ra bình tĩnh, cô hỏi:

“Anh nghĩ tại sao cái chân lại được gởi cho tôi?”

Strike đã lường trước được câu hỏi này.

“Nãy giờ tôi cũng suy nghĩ chuyện đó,” hắn nói, “tôi nghĩ mình phải coi đó là một lời đe dọa ngầm, vậy nên, cho tới khi mình biết được…”

“Tôi không nghỉ làm đâu, Robin mạnh mẽ nói. Tôi không ở nhà đâu. Làm vậy là đúng ý của Matthew.”

“Cô nói chuyện với cậu ta rồi sao?”

Cô đã gọi cho anh khi Strike ở dưới văn phòng với Wardle.

“Ừ. Ảnh giận tôi, cái tội đi ký nhận.”

“Chắc là lo cho cô,” Strike nói, không hề thật lòng. Hắn đã gặp Matthew vài lần, càng gặp càng không ưa nổi.

“Lo gì mà lo,” Robin tức tối. “Ảnh chỉ nghĩ vậy là xong, giờ tôi phải nghỉ việc, tôi sẽ sợ quá mà nghỉ. Nên tôi sẽ không nghỉ đâu.”

Matthew đã vô cùng kinh hãi khi nghe cô báo tin, nhưng ngay cả khi đó, cô vẫn thoáng nghe trong giọng anh chút đắc ý; cô cảm nhận được sự tự đắc ngầm đó - rằng giờ đây, cuối cùng cô cũng phải thấy mình dại dột làm sao khi đâm đầu vào cái tay thám tử ồn ào, còn không thể trả lương tử tế cho cô. Vì Strike mà cô phải làm thêm giờ, đến nỗi phải nhận hàng ở văn phòng thay vì ở nhà. (“Em bị gởi cái chân đâu phải vì Amazon không giao hàng tới nhà mình được!” Robin đã phản pháo.) Và đương nhiên, tội của Strike chưa hết - hắn giờ đây cũng có chút tiếng tăm, thế là bạn bè của hai người cứ tò mò hỏi han. Nghề kế toán của Matthew không hề hoành tráng kiểu đó. Sự ganh ghét đố kỵ ở Matthew bắt rễ sâu cay, đến độ vô lý.

Strike đâu có ngu gì mà đi xúi Robin nói xấu Matthew, để rồi khi bớt giận cô lại ân hận.

“Gởi cái chân cho cô thay vì cho tôi thực ra là do đổi ý,” hắn nói. “Ban đầu kẻ đó ghi tên người nhận là tôi trước. Tôi đoán y cố làm tôi lo lắng, bằng cách cho thấy y biết tên cô, hoặc cố làm cho cô sợ mà không dám đi làm nữa.”

“Vậy thì tôi sẽ không sợ,” Robin đáp.

“Robin, đây đâu phải lúc làm người hùng. Có là ai đi nữa, y đang nói rằng y biết tôi rất rõ, rằng y biết tên cô và như ta đã thấy sáng nay, còn biết chính xác mặt cô nữa. Y đã thấy cận mặt cô. Tôi không ưa gì vụ đó.”

“Rõ là anh nghĩ khả năng chống theo dõi của tôi chẳng ra gì.”

“Cô đang nói chuyện với người gởi cô đi học khóa tốt nhất,” Strike nói, “rồi đã đọc cái giấy khen tưng bừng bị cô dí sát mũi…”

“Vậy thì anh nghĩ khả năng tự vệ của tôi chẳng ra gì.”

“Tôi đã thấy bao giờ đâu, chỉ có nghe cô nói là cô đã học thôi.”

“Xưa giờ tôi đã nói dối anh chuyện gì tôi làm được, chuyện gì tôi không làm được chưa?” Robin phẫn nộ hỏi, Strike buộc phải thừa nhận là chưa bao giờ. “Vậy thôi! Tôi sẽ không làm gì dại dột liều lĩnh. Anh đã huấn luyện tôi cách nhận ra đối tượng đáng ngờ. Hơn nữa, anh không thể cho tôi nghỉ được. Hai người mình cố lắm mới cáng đáng hết được công việc hiện tại.”

Strike thở dài, đưa hai bàn tay to tướng lông lá lên xoa mặt.

“Không được làm gì khi trời bắt đầu tối,” hắn nói. “Và cô phải đem theo máy báo động, loại đàng hoàng.”

“Được thôi,” cô nói.

“Dù sao nữa, bắt đầu từ thứ Hai tới cô sẽ làm vụ Radford,” hắn tiếp, thấy an ủi phần nào.

Radford là một doanh nhân giàu có. Ông ta muốn cài một điều tra viên đóng giả nhân viên bán thời gian ở văn phòng để phanh phui những vụ làm ăn đáng ngờ của một viên quản lý cấp cao. Robin là lựa chọn hiển nhiên bởi sau vụ án mạng nổi tiếng thứ hai, Strike đã trở nên khá dễ nhận ra. Khi nốc cạn vại bia thứ ba, Strike tự hỏi liệu hắn có thể thuyết phục Radford tăng giờ cho Robin được không. Hắn sẽ yên tâm nếu cô ngồi yên trong một tòa nhà văn phòng hoành tráng, từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều mỗi ngày, cho đến khi bắt được kẻ điên loạn gởi cái chân kia.

Trong khi đó Robin cố chống chọi với cảm giác mệt mỏi dồn dập và một thoáng buồn nôn. Trận cãi nhau, một đêm chập chờn, cú sốc kinh hoàng trước cái chân đứt lìa rồi giờ đây cô phải đi về nhà, phải một lần nữa giải thích tại sao mình lại đi làm một công việc nguy hiểm với mức lương thê thảm. Matthew, người từng là một trong những nguồn an ủi động viên chính của cô, giờ đây đã trở thành một chướng ngại mà cô phải né tránh.

Không được mời mọc, không hề mong muốn, hình ảnh cái chân đứt lìa lạnh lẽo trong hộp cạc-tông quay về. Cô tự hỏi khi nào mình sẽ thôi nghĩ đến nó. Đầu ngón tay từng cào lên cái chân chợt tê tê khó chịu. Tự dưng, cô nắm chặt bàn tay trên đùi thành nắm đấm.

òn nhìn cái chân. Giờ hắn để ý thấy bên dưới có một tờ giấy đánh máy. Vốn được đào tạo nghiệp vụ điều tra trong quân đội Anh quốc, Strike cố kìm ham muốn kéo tờ giấy ra đọc; hắn không thể can thiệp vào bằng chứng pháp y. Thay vì đó, hắn loạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.