Good to Feel HungryCơn đói sung sướng
Đương nhiên, nếu đầu óc y bình thường như người ta – mẹ y vẫn thích nói câu đó, con mụ quỷ cái xấu xa ấy (Đầu óc mày chẳng bình thường như người ta, phải không, cái đồ con hoang ngu ngốc?) – nếu đầu óc y bình thường như người ta, y đã chẳng bám theo Ả Thư Ký ngay hôm sau khi giao cái chân. Thế nhưng y thấy khó mà cưỡng lại cảm giác biết đâu sẽ có cơ hội nữa. Ham muốn bám theo ả một lần nữa trỗi dậy trong y ngay đêm đó, chỉ để xem mặt mũi ả ra sao khi đã mở quà.
Từ ngày mai, tự do của y sẽ bị gò bó nghiêm trọng, vì Ả Ngợm sẽ ở nhà, vậy là y phải để tâm tới Ngợm. Y phải giữ cho Ngợm được vui, gì thì Ngợm cũng là người kiếm tiền. Ngu ngốc, xấu xí, dễ động lòng khi được vỗ về – Ngợm còn không nhận ra rằng mình đang nuôi y.
Sáng hôm đó, tiễn Ngợm đi làm xong, y vội vã ra khỏi nhà, đợi Ả Thư Ký ở trạm tàu điện gần nhà ả, thật là một quyết định khôn ngoan, vì ả không hề đến văn phòng. Y đã dự rằng vụ chân cẳng sẽ thay đổi lịch trình của ả, y đã đúng. Gần như lúc nào y cũng đúng.
Y biết cách bám đuôi người khác. Hôm nay có lúc y đội mũ len, có lúc để đầu trần. Khi thì y cởi hết chỉ còn áo thun, khi mặc áo khoác, rồi lại lộn trái áo khoác, lúc đeo kính râm, lúc không.
Ả Thư Ký rất có giá trị với y – giá trị hơn hết thảy những ả khác, nếu lọt vào tay y. Ả giá trị ở chỗ y có thể dùng ả mà trị tên Strike. Y muốn trả thù Strike – trả thù vĩnh viễn, tàn khốc – ham muốn đó lớn dần trong y, rồi thành tham vọng của cả đời y. Từ lâu y đã như thế. Ai đụng đến y, y sẽ không quên, rồi một lúc nào đó, bất kỳ khi nào cơ hội đến, ngay cả khi phải chờ đợi hàng nhiều năm trời, y sẽ cho kẻ đó biết tay. Cormoran Strike đã gây tai vạ cho y nhiều hơn bất kỳ kẻ nào khác, hắn sẽ phải trả giá đích đáng.
Y đã từng mất dấu Strike nhiều năm, rồi hắn bất ngờ lộ ra giữa tiếng tăm vang dội: được tán tụng, một người hùng. Địa vị của hắn là thứ mà y đã luôn muốn có, luôn thèm khát. Y đọc những bài báo ca ngợi tên khốn ấy mà nghẹn cứng họng như uống phải a-xít, nhưng y đã ngấu nghiến không chừa một bài; phải biết rõ kẻ thù thì mới có thể ra đòn tối thượng. Y muốn gây đau đớn cho Cormoran Strike, đau đớn hết sức tưởng tượng – à không, phải ngoài sức tưởng tượng chứ, vì y biết mình đâu phải là người thường, y siêu việt hơn nhiều. Không thể chỉ nhẹ như đâm một nhát vào sườn trong bóng tối. Không, hình phạt của Strike sẽ chậm rãi hơn, kỳ quái hơn, đáng sợ hơn, đau đớn hơn và cuối cùng sẽ khiến hắn tan nát lụn bại.
Sẽ không ai biết chính y đã ra tay; mà cớ gì biết được? Đến nay đã ba lần y trốn thoát, không để lại dấu vết: ba phụ nữ đã chết mà không ai hay tung tích thủ phạm. Vì thế, y đọc báo Metro mà không hề lo lắng; chỉ thấy tự hào và thỏa mãn trước những bài báo kích động kể lại câu chuyện về cái chân đứt rời. Y tận hưởng cái dư vị kinh hãi, bấn loạn từ mỗi câu chuyện, như tiếng đàn cừu be be run sợ khi đánh hơi có mùi sói.
Giờ đây y chỉ cần Ả Thư Ký đi bộ dọc một đoạn đường vắng… nhưng London cứ sôi sục, đông đúc suốt cả ngày; vậy là y phải lởn vởn quanh Trường Kinh tế London mà sốt ruột, dè dặt, quan sát ả.
Ả cũng đang bám theo một kẻ khác, nhìn là biết ngay. Mục tiêu của ả có tóc nối màu bạch kim sáng, đến giữa giờ chiều đã kéo ả quay ngược lại phố Tottenham Court Road.
Ả Thư Ký biến mất trong tửu quán đối diện hộp đêm nơi mục tiêu vừa đi vào. Y tính đi theo ả, nhưng hôm nay ả có vẻ cực kỳ thận trọng, vậy là y bước vào một nhà hàng Nhật rẻ tiền với cửa sổ kính tấm đối diện tửu quán. Y chọn chỗ ngồi gần cửa sổ, đợi ả xuất hiện.
Rồi sẽ đến lúc, y tự nhủ, nhìn con đường tấp nập qua cặp kính râm. Y sẽ có được ả. Y phải tập trung vào ý nghĩ đó, bởi tối nay y sẽ phải về nhà với Ngợm, với cái phần đời giả tạo, dối trá mà nhờ đó Con Người Thật của y mới có thể đi lại hít thở trong bí mật.
Khung cửa sổ London lấm lem bụi bám phản chiếu vẻ mặt trần trụi của y, không còn cái vỏ bọc lịch lãm mà y dùng để lừa dối những phụ nữ ấy, những kẻ từng trở thành con mồi dưới vẻ quyến rũ và lưỡi dao của y. Bộ mặt thật hiện lên, bộ mặt của kẻ không muốn gì hơn là chứng tỏ quyền lực của mình.