Vengeance (The Pact)Báo Thù (Giao Ước)
Hộp đêm sôi sục nhung nhúc người. Công trình được xây bên trong hai cổng vòm dưới đường ray tàu lửa, như cổng vòm đối diện nhà y. Cảm giác dưới lòng đất càng được nhấn mạnh bởi mái lợp bằng sắt uốn. Một màn hình chiếu hắt ánh sáng đủ màu như ảo ảnh say thuốc ngang dọc đám rãnh sắt. Tiếng nhạc như muốn điếc tai.
Chúng chẳng tha thiết muốn cho y vào. Đám bảo kê đã ra ý dọa dẫm: y thoáng sợ hãi rằng chúng sẽ soát người y, rồi lần ra đám dao giấu trong áo khoác.
Y thấy mình già hơn bất kỳ ai trong này, và điều đó khiến y thấy căm hận. Chứng viêm khớp vảy nến đã khiến mặt y đầy sẹo rỗ và phù lên vì steroid. Cơ bắp của y đã chuyển thành mỡ kể từ thời còn chơi đấm bốc; hồi ở Cyprus y câu gái dễ như bỡn, chứ không như bây giờ.
Y biết mình không có cửa với bất kỳ ai trong số hàng trăm ả đĩ con đang khúc khích túm tụm vào nhau dưới quả cầu lấp lánh. Gần như không ai trong chúng ăn mặc như y hình dung ở một hộp đêm. Nhiều đứa mặc quần jean và áo thun, như một đám gái đồng tính.
Ả nhân viên tạm thời của Strike ở đâu, với cặp mông hấp dẫn và vẻ lơ đễnh chết người đó? Trong này không có nhiều phụ nữ da đen cao lớn; hẳn y phải nhìn ra ả ngay, thế mà y rà mắt khắp quầy bar và sàn nhảy mà vẫn không thấy tăm hơi ả. Y đã cảm thấy như ý trời, khi ả nhắc đến hộp đêm gần nhà y; khi đó y đã nghĩ rằng địa vị thần thánh của mình đã trở lại, thế gian đang tự chuyển dời để vừa lòng y, nhưng cảm giác bất khả chiến bại đó chỉ như thoáng qua và gần như hoàn toàn biến mất sau màn cãi vã với Ngợm.
Tiếng nhạc thình thịch trong đầu y. Lúc này đây y thà ở nhà, nghe nhạc Blue Öyster Cult, thủ dâm với bộ sưu tập chiến tích của mình, nhưng y đã nghe được rằng ả định sẽ đến đây… mẹ kiếp, người đông đến nỗi y có thể áp vào rồi đâm tại chỗ mà chẳng ai hay biết, chẳng ai nghe tiếng ả hét… Con đĩ ấy đâu rồi?
Thằng chó mặc áo thun in hình ban nhạc Wild Flag đã xô đẩy y mấy bận, y chỉ muốn xông vào mà đá hắn túi bụi. Thế nhưng y chỉ huých cùi tay chen ra khỏi quầy bar để quan sát sàn nhảy lần nữa.
Ánh đèn xô dạt phù ngang qua một thảm người đang nhún nhảy, toàn cánh tay và những gương mặt đẫm mồ hôi. Chợt lóe ánh vàng – một khuôn miệng đầy sẹo nhếch mép…
Y chen vào giữa đám đông, không thèm để ý mình đã xô ngã bao nhiêu ả đĩ con.
Tên mặt sẹo là người ở trên tàu điện. Y quay lại nhìn. Gã dường như vừa lạc mất bạn, nhón chân nháo nhác nhìn quanh.
Có gì đó không ổn. Y cảm nhận được. Có gì đó đáng ngờ. Chùng gối xuống, y len vào đám đông, xô đẩy tìm đường ra lối thoát hiểm.
“Vô phép bồ tèo, làm ơn đi lối…”
“Mẹ mày.”
Y ra ngoài trước khi chúng kịp chặn y lại, y đẩy thanh ngang trên cửa thoát hiểm, xông vào màn đêm. Y đi dọc theo tường bên ngoài, vòng qua một góc phố. Nơi đó, đứng một mình, y hít thở sâu, nghĩ ngợi tính toán.
An toàn rồi, y tự nhủ. An toàn. Không đứa nào biết gì cả.
Nhưng có thật thế không?
Có biết bao nhiêu hộp đêm, nhưng ả đã chọn ngay chỗ cách nhà y hai phút. Giả thử nếu đó không phải là của trời cho, mà là một thứ gì đó khác hoàn toàn thì sao? Giả thử có đứa đang cố đưa y vào tròng?
Không. Không thể nào. Strike đã gởi bọn cớm lợn đến và chúng hoàn toàn không hay biết. Chắc chắn là y vẫn an toàn. Không có gì liên hệ y đến bất kỳ đứa nào trong số đó cả…
Trừ chuyện tay mặt sẹo đã ngồi cùng toa tàu với y từ Finchley. Những khả năng gợi lên tạm thời cắt ngang dòng suy nghĩ của y. Nếu có kẻ đang theo dõi, không phải Donald Laing, mà là một người khác hoàn toàn, nếu vậy, y toi mạng đến nơi…
Y bắt đầu bước đi, thỉnh thoảng lại chạy một đoạn ngắn. Cặp nạng từng là thứ đạo cụ hữu ích giờ đây không cần thiết nữa. Y chỉ cần chúng khi muốn làm mủi lòng những ả đàn bà dại dột, khi che mắt nhân viên phụ trách người khuyết tật và đương nhiên, là để vào vai một người đàn ông quá đau yếu không thể đi tìm Kelsey Platt. Bệnh viêm khớp của y đã hết hẳn vài năm trước, nhưng nhờ đó mà y kiếm chác được chút đỉnh, giữ được căn hộ ở Wolllaston Close…
Vội vã chạy ngang bãi đỗ xe, y nhìn lên căn hộ. Rèm cửa đã được kéo kín. Y thề rằng mình đã kéo rèm ra trước khi rời khỏi nhà.