Do not envy the man with the x-ray eyes.Đừng ganh tị với gã có cặp mắt nhìn xuyên thấu.
Blue Öyster Cult
X-Ray Eyes
Strike đang đứng trong bóng một nhà kho ở Bow, quan sát phố Blondin khi nghe tiếng Robin đột ngột nấc lên, tiếng điện thoại rơi xuống vỉa hè rồi đến tiếng chân kéo lê, trầy trượt trên mặt đường.
Hắn bắt đầu chạy. Điện thoại vẫn nối với Robin, nhưng hắn không nghe thấy gì cả. Cơn hoảng loạn khiến hắn suy nghĩ nhanh hơn, đánh tan mọi cảm thức đau đớn khi hắn chạy thục mạng xuống con phố đang tối dần về ga tàu gần nhất. Hắn cần một cái điện thoại nữa.
“Cho mượn chút!” hắn hét vào một cặp thanh niên da đen gầy gò đang bước về phía hắn, một người đang cười khúc khích vào điện thoại. “Đang có án, cần mượn máy!”
Vẻ bề ngoài và phong thái quyền uy của Strike khi hắn phóng về phía hai người khiến họ đưa ngay máy, mặt mày vừa hoảng sợ vừa sững sờ.
“Theo tôi!” Strike hét với hai cậu thanh niên, chạy vượt qua họ về khúc phố đông đúc hơn để bắt taxi, điện thoại của hắn vẫn ép vào tai. “Cảnh sát!” Strike hét vào điện thoại của cậu thanh niên, hai cậu mặt mày hớt hải chạy theo hắn như vệ sĩ. “Có một phụ nữ đang bị tấn công gần ga Catford Bridge. Tôi đang nói chuyện điện thoại với cô ấy thì có chuyện! Ngay bây giờ… không, tôi không biết tên đường nhưng cách ga tàu chừng một hai con phố, ngay bây giờ… tôi đang nói chuyện điện thoại thì hắn ta chụp lấy cô ấy, tôi nghe trên máy… vâng… làm ơn nhanh lên!
“Cảm ơn chú em,” Strike thở hổn hển, ném điện thoại vào tay của chủ nhân, cậu ta vẫn tiếp tục chạy theo hắn thêm vài mét mà không nhận ra là đâu cần chạy nữa.
Strike chạy thục mạng quanh góc phố; Bow là một khu vực hoàn toàn xa lạ với hắn ở London. Hắn tiếp tục chạy qua quán Bow Bells, không chú ý đến dây chằng đầu gối đang nhức buốt, di chuyển vụng về với một cánh tay giữ thăng bằng, điện thoại im lặng vẫn ép vào tay. Rồi hắn nghe có tiếng máy báo động vang lên bên kia đầu dây.
“TAXI!” hắn hét về phía ánh đèn ở xa xa. “ROBIN!” hắn hét vào điện thoại, chắc rằng cô không thể nghe thấy giọng hắn giữa tiếng máy báo động inh tai. “ROBIN, TÔI ĐÃ GỌI CẢNH SÁT! CẢNH SÁT ĐANG ĐẾN. MÀY CÓ NGHE KHÔNG HẢ ĐỒ KHỐN?”
Xe taxi đã chạy khỏi mà không dừng lại. Khách uống rượu đứng ngoài quán Bow Bells nhìn chằm chằm vào gã điên loạn đang cà nhắc phóng qua, miệng liên tục la hét chửi thề vào điện thoại. Chiếc taxi thứ hai xuất hiện.
“TAXI! TAXI!” Strike hò hét, và chiếc xe quay lại, tiến về phía hắn, ngay lúc giọng Robin vang lên bên tai hắn, đứt quãng.
“Anh… có ở đó không?”
“LẠY CHÚA! CÓ CHUYỆN Gì VẬY?”
“Đừng… hét nữa…”
Khó khăn lắm hắn mới dịu giọng lại được.
“Có chuyện gì vậy?”
“Tôi không thấy đường,” cô nói. “Tôi không thể… thấy gì cả…”
Strike giật mở cửa sau xe, ném người vào trong.
“Ga Catford Bridge, nhanh lên cho! Gì kia, không thể…? Hắn đã làm gì? KHÔNG PHẢI ANH!” hắn hét về phía tay tài xế đang ngơ ngác. “Đi! Đi đi!”
“Không phải… mà là cái máy báo động của anh… xịt gì đó lên mặt tôi… ôi… trời đất…”
Chiếc taxi phóng vèo đi, nhưng Strike phải cố kìm lại để khỏi giục người lái xe đạp ga sát sàn.
“Có chuyện gì vậy? Cô có bị đau không?”
“Hơi… một chút thôi… có người ở đây rồi…”
Hắn nghe được tiếng người, họ ở quanh cô, thì thầm, nói năng sôi nổi.
“… bệnh viện…” hắn nghe tiếng Robin nói, xa khỏi điện thoại.
“Robin? ROBIN?”
“Đừng có la nữa!” cô nói. “Anh nghe đây, họ đã gọi cấp cứu rồi, tôi sẽ…”
“HẮN LÀM GÌ CÔ VẬY?”
“Chém… chém vào cánh tay tôi… chắc là phải khâu lại… Lạy Chúa, rát quá…”
“Bệnh viện nào? Đưa máy tôi nói chuyện với người nào khác đi! Tôi sẽ đến ngay!”
Strike đến Khoa Cấp Cứu ở Bệnh viện Đại học Lewisham đúng hai mươi lăm phút sau, khó nhọc tập tễnh, mặt mày căng thẳng đến nỗi một y tá tốt bụng liền an ủi rằng bác sĩ sẽ khám cho hắn sớm.
“Không,” hắn nói, xua cô y tá ra rồi lập cập tiến về bàn lễ tân. “Tôi đến đây với một người… Robin Ellacott, cô ấy bị dao chém…”
Mắt hắn liếc lia lịa về phía phòng đợi chật kín nơi có một chú bé con đang khóc ri ri trong lòng mẹ và một tay say rượu rên rỉ đang ôm đầu rớm máu. Y tá nam đang chỉ cách dùng máy hô hấp cho một bà cụ.
“Strike… vâng… Cô Ellacot có nói anh sẽ đến,” nhân viên lễ tân đáp sau khi kiểm tra hồ sơ trên máy tính, Strike thấy cô này như cố tình lề mề trêu ngươi hắn. “Đi thẳng xuống hành lang rồi rẽ trái… buồng đầu tiên.”
Hắn vội vã bước, suýt trượt chân, chửi thề rồi đi tiếp. Vài người dõi mắt theo dáng bộ to lớn, lóng ngóng của hắn, tự hỏi không biết thằng cha này đầu óc có bình thường không.
“Robin? Trời đất ơi!”
Những vệt đỏ loang khắp mặt cô; hai mắt sưng vù. Bác sĩ nam trẻ tuổi đang khám vết thương dài hai mươi phân trên cánh tay cô quay ra nạt hắn:
“Ra ngoài chờ tôi khám xong đã!”
“Không phải máu!” Robin gọi với theo khi Strike lùi lại sau tấm rèm. “Là cái nước xịt chết tiệt trong máy báo động của anh đó!”
“Làm ơn giữ yên cho,” Strike nghe tiếng bác sĩ nói.
Hắn bồn chồn đi lại bên ngoài buồng khám. Năm giường bệnh kéo màn khác đang che giấu bí mật riêng ở khoa. Đế giày cao su của y tá kêu chút chít trên nền nhà màu xanh đánh bóng sáng loáng. Lạy chúa, hắn ghét bệnh viện làm sao: thứ mùi đó, vẻ sạch sẽ nề nếp mà ẩn bên dưới thoang thoảng mùi xác người phân hủy, ngay lập tức khiến hắn nhớ lại những tháng đằng đẵng ở Selly Oak sau khi bị mất chân.
Hắn đã làm gì thế này? Hắn đã làm gì vậy? Hắn đã để cô làm việc, mặc dù biết rằng tên khốn đó đang dõi theo cô. Cô có thể đã chết. Đáng ra cô đã chết. Y tá mặc đồng phục xanh bận rộn đi lại. Sau tấm màn Robin khẽ thốt lên đau đớn, Strike nghiến răng.
“Cô ấy đã cực kỳ may mắn,” bác sĩ nói, kéo màn ra mười phút sau đó. “Hắn ta đã có thể cắt đứt động mạch cánh tay. Nhưng có tổn thương gân và ta sẽ không biết mức độ thế nào cho đến khi vào phòng mổ.”
Bác sĩ hẳn nghĩ rằng hai người là một cặp. Strike không đính chính làm gì.
“Cô ấy cần phẫu thuật hay sao?”
“Để chữa tổn thương gân,” bác sĩ đáp, như thể Strike là thứ chậm hiểu. “Và vết thương cần được sát trùng đàng hoàng. Tôi cũng muốn chụp phim xương sườn luôn.”
Bác sĩ đi khỏi. Gồng mình, Strike bước vào buồng bệnh.
“Tôi biết tôi sai rồi,” Robin nói.
“Trời đất, cô nghĩ tôi sẽ mắng cô sao?”
“Tôi biết đâu,” cô nói, rướn người lên phía trên giường một chút. Cánh tay cô đang được băng bó tạm thời. “Sau trời tối. Tôi không nghe lời anh còn gì?”
Hắn nặng nhọc ngồi cạnh giường trên chiếc ghế mà bác sĩ vừa ngồi, vô tình đánh rơi một cái đĩa hình thận bằng kim loại xuống sàn. Cái đĩa kêu lang cang xủng xoảng; Strike đặt chân giả lên đó, dập tiếng ồn.
“Robin, làm quái gì mà cô thoát được vậy?”
“Võ tự vệ,” cô nói. Rồi, đọc đúng vẻ mặt của hắn, cô bực mình thêm, “Tôi biết là anh không tin khi tôi nói đã đi học đàng hoàng.”
“Tôi tin mà,” hắn nói, “nhưng trời đất ơi…”
“Tôi theo học một cô rất hay ở Harrogate, là cựu quân nhân,” Robin nói, hơi nhăn mặt khi chỉnh lại người trên gối. “Sau khi… anh biết đó.”
“Vụ này là trước hay sao khi cô học lái xe nâng cao?”
“Sau,” cô đáp, “vì tôi sợ đám đông một thời gian khá lâu. Nhờ có học lái xe mà tôi ra khỏi phòng, rồi sau đó, tôi học võ tự vệ. Lớp đầu tiên tôi theo là của một ông dạy, rất ngu si,” Robin nói. “Toàn là thế judo và… vô ích toàn tập. Nhưng cô Lousie thì cực kỳ giỏi.”
“Vậy sao?” Strike nói.
Sự bình tĩnh của cô khiến hắn thấy lo lắng.
“Đúng vậy,” Robin nói. “Cô ấy dạy với phụ nữ thì quan trọng không phải là ra đòn khôn khéo. Mà là phản ứng nhanh trí. Không bao giờ để bị lôi kéo đến địa điểm thứ hai. Nếu bị tóm từ phía sau thì cúi người xuống.”
“Cúi người xuống,” Strike đờ đẫn lặp lại.
“Tôi có sẵn máy báo động trong tay. Tôi cúi người xuống, tông luôn vô đồ nghề của hắn. Hắn mặc quần thun thể dục. Hắn thả tôi ra vài giây rồi tôi bị trượt lên gấu áo đầm chết dịch này… hắn rút dao ra… tôi không nhớ chính xác sau đó là gì… tôi biết hắn chém tôi khi tôi cố đứng dậy… nhưng tôi nhấn được nút máy báo động, chuông reo khiến hắn hoảng loạn… mực trong máy phun đầy mặt tôi và hẳn là phun lên mặt hắn nữa, vì khi đó hắn ở gần tôi lắm… hắn đeo mặt nạ trùm kín… tôi không thấy gì nổi… nhưng tôi giáng được một đòn vào động mạch cảnh khi hắn cúi người xuống… Louise có dạy món này, ngay một bên cô, nếu làm đúng thì đối phương sẽ quỵ ngã… rồi hắn lảo đảo, và khi đó tôi nghĩ hắn nhận ra có người đang tới, hắn bỏ chạy.”
Strike không thốt nên lời.
“Tôi đói bụng quá,” Robin nói.
Strike lần mò hết túi áo túi quần, rút ra được một thanh sô-cô-la Twix.
“Cảm ơn.”
Nhưng trước khi cô kịp cắn một miếng, một y tá đang dìu một ông cụ đi ngang chân giường nghiêm khắc nói:
“Tuyệt đối không ăn đường miệng, cô sắp vào phòng mổ!”
Robin trợn mắt, trả lại thanh Twix cho Strike. Điện thoại đổ chuông. Strike quan sát, ngơ ngác, khi cô cầm máy.
“A lô… mẹ à,” Robin nói.
Mắt hai người gặp nhau. Strike đọc được ý của Robin không muốn kể lại đầu đuôi cho mẹ cô nghe, ít nhất là lúc này, nhưng không cần phải đánh lạc hướng vì bà Linda đang nói liên tu bất tận mà không để Robin mở lời. Robin đặt điện thoại lên đầu gối, bật loa ngoài, vẻ mặt chán chường.
“… báo với bà ấy ngay khi có thể, vì mùa này không có hoa linh lan, nên nếu con muốn thì phải đặt hàng riêng.”
“Được rồi,” Robin nói. “Con sẽ bỏ qua hoa linh lan.”
“Vậy thì tốt hơn là con gọi điện trực tiếp cho bà ấy, nói rõ con muốn làm gì, Robin, chứ làm trung gian khó quá đi. Bà ấy nói đã để lại rất nhiều tin nhắn trên máy con.”
*Xin lỗi mẹ,” Robin nói. “Con sẽ gọi?
“Cô không được dùng thứ đó trong này!” lại một y tá nóng nảy khác lên tiếng.
“Xin lỗi,” Robin lặp lại. “Mẹ à, con phải đi đây. Con sẽ nói sau.”
“Con đang ở đâu đó?” Bà Linda hỏi.
“Con đang… để con gọi lại sau,” Robin đáp rồi dập máy.
Cô nhìn Strike, hỏi:
“Anh không hỏi tôi xem tôi nghĩ hắn ta là ai sao?”
“Tôi đoán là cô không biết,” Strike nói. “Nếu hắn ta bịt mặt kín mít còn mắt cô thì dính đầy mực.”
“Tôi biết chắc một điều,” Robin nói. “Không phải là Whittaker. Trừ khi ông ta thay ngay quần thun lúc tôi đi về. Whittaker mặc quần jean với lại ông ta… không phải dáng người đó. Tay này mạnh, nhưng không phải loại gân guốc, anh hiểu không? To con lắm. To con như anh vậy.”
“Cô đã báo với Matthew chưa?”
“Anh ấy đang trên…”
Khi vẻ mặt Robin chuyển sang gần như kinh hãi, hắn nghĩ hắn chuẩn bị quay đầu đối diện với một Matthew đang sôi gan nhìn hai người. Thay vì đó, dáng bộ hớt hơ hớt hải của Thanh Tra Roy Carver xuất hiện ngay ở cuối giường Robin, đi kèm là dáng vẻ cao ráo lịch lãm của Hạ Sĩ Vanessa Ekwensi.
Carver không mặc áo khoác. Những mảng mồ hôi trớt nhẹp hiện lên rõ nét ngay nách ông ta. Tròng trắng mắt luôn có màu hồng bao quanh con mắt xanh sáng khiến Carver trông như vừa đi bơi ở bể đậm chlorine về. Mái tóc dày ngả bạc đầy vẩy gàu.
“Cô khỏe…?” Trung sĩ Ekwensi mở lời, hướng cặp mắt hình hạnh nhân lên cánh tay Robin, nhưng Carver đã cắt ngang, nạt nộ lớn lối.
“Cô đã làm trò gì vậy?”
Strike đứng dây. Cuối cùng, ngay tại đây hắn đã có được một mục tiêu hoàn hảo cho cái ham muốn bị kìm nén, ham muốn trừng phạt ai đó, ai cũng được vì những gì đã xảy ra với Robin, một mục tiêu đích đáng để hắn trút vào đó cảm xúc hối hận và lo lắng.
“Tôi muốn nói chuyện với anh,” Carver nói với Strike. “Ekwensi, cô lấy lời khai của cô ta di.”
Chưa ai kịp nói năng đi đứng gì thì một y tá trẻ trung với gương mặt ngọt ngào, tỉnh bơ bước vào giữa hai người đàn ông, mỉm cười với Robin.
“Đến giờ đi chụp X-quang rồi, cô Ellacott,” y tá nói.
Robin chật vật rời khỏi giường, đi khuất, ngoái đầu lại nhìn Strike, vẻ mặt cố ra ý dặn dò, nhắc hắn kìm chế.
“Ra đây,” Carver gầm gừ với Strike.
Tay thám tử di theo tay cảnh sát qua Khoa Cấp Cứu. Carver đã giành sẵn một phòng nhỏ cho khách thăm bệnh, Strike đoán hẳn đây là nơi người ta báo tin xấu cho người nhà bệnh nhân. Trong phòng có vài cái ghế đệm, một hộp khăn giấy trên chiếc bàn con và một bức tranh in trừu tượng với những mảng màu cam đậm nhạt.
“Tôi đã nói anh đừng nhúng mũi vào,” Carver nói, ngồi ngay giữa phòng, hai tay khoanh lại, hai chân dạng ra.
Cửa đã đóng, mùi cơ thể Carver ngập hết phòng. Ông ta không hôi kiểu Whittaker: không phải mùi cặn bã và ma túy đã ăn vào máu, mà là mùi mồ hôi bất trị thường ngày. Nước da loang lổ dưới ánh đèn tuýp trông còn tệ hại hơn. Vẩy gàu, áo đẫm ướt, da lốm đốm: trông Carver như tàn tạ tới nơi. Đến nước này hẳn là đã có công của Strike, cái công hạ nhục ông ta trên báo chí sau vụ Lula Landry.
“Cho cô ta đi rình mò Whittaker, phải vậy không?” Carver hỏi, gương mặt ông ta từ từ đỏ dần lên, như thể đang bị luộc. “Vì mày mà cô ta ra thế.”
“Mẹ mày,” Strike nói.
Cho đến lúc này, khi mùi mồ hôi của Carver choán đầy mũi. Strike mới tự thú nhận với mình được rằng hắn đã biết từ lâu: Whittaker không phải là hung thủ. Strike đã gởi Robin bám theo Stephanie, bởi vì, trong thẳm sâu gan ruột, hắn đã nghĩ đó chính là nơi an toàn nhất cho cô, nhưng hắn đã khiến cô ở lại trên đường phố, trong khi đã biết nhiều tuần trước, rằng hung thủ đang bám theo cô.
Carver biết ông ta đã chạm đúng nọc. Ông ta đang cười đắc chí.
“Mày dùng phụ nữ bị sát hại để trả đũa ông cha dượng,” ông ta nói, khoái trá nhìn mặt Strike đang bừng bừng lên, tiếp tục cười khi hai bàn tay to lớn cuộn lại thành nắm đấm. Carver hẳn không thích gì hơn là được bắt Strike vì tội hành hung, cả hai đều biết rõ thế. “Tụi tao đã kiểm tra Whittaker. Tụi tao kiểm tra cả ba người mà mày đoán điếc. Chẳng có gì cả. Giờ mày nghe đây.”
Ông ta tiến tới gần Strike. Mặc dù thấp hơn Strike một cái đầu, ông ta toát ra sức mạnh của một kẻ giận dữ, thù dai lại có quyền thế, một người đàn ông muốn chứng tỏ nhiều thứ, đằng sau lưng có cảnh sát hỗ trợ. Chỉ vào ngực Strike, ông ta nói:
“Khôn hồn cút đi. Mày may lắm mới không nợ máu với cộng sự. Nếu tao thấy mày lởn vởn lần nữa, tao sẽ tổng cổ mày ngay. Hiểu chưa?”
Ông ta chọt ngón tay chuối mắn lên xương ức Strike. Hắn cố ghìm lại, không hất ngón tay Carver ra, nhưng cơ hàm hắn giật lên. Trong vài giây hai người trừng trừng nhìn nhau. Carver tiếp tục cười nhe răng, thở phì phò như thể vừa thắng một trận đấu vật, rồi phăm phăm ra cửa, bỏ đi, để lại Strike sôi sục cơn giận và cảm giác căm ghét chính mình.
Hắn đang chậm rãi đi trở lại Khoa Cấp Cứu thì Matthew bảnh bao cao lớn trong bộ com-lê chạy xộc vào qua cánh cửa đôi, cặp mắt hoảng loạn, tóc tai rối bời. Lần đầu tiên kể từ khi quen biết Matthew, Strike không có cảm giác khó ưa với anh chàng.
“Matthew,” hắn gọi.
Matthew nhìn Strike như thể không nhận ra hắn.
“Cô ấy đi chụp X-quang,” Strike nói. “Chắc giờ xong rồi. Lối đó,” hắn chỉ tay.
“Tại sao cô ấy cần…?”
“Chụp xương sườn,” Strike nói.
Matthew thúc cùi tay đẩy hắn qua một bên. Strike không phản ứng. Hắn thấy mình đáng bị vậy lắm. Hắn nhìn theo vị hôn phu của Robin tất tả chạy về hướng cô, sau một thoáng ngập ngừng, hắn quay về cánh cửa đôi, rồi bước ra trời đêm.
Bầu trời trong trẻo giờ đây đã lấm tấm sao. Khi ra đến đường, hắn dừng lại châm thuốc, chậm rãi rít từng hơi như Wardle, như thế nicotine là nguồn sống. Hắn bắt đầu bước đi, đầu gối nhức buốt. Với mỗi bước, hắn càng thấy mình sao mà khó ưa.
“RICKY!” một phụ nữ hét lên, nài nỉ đứa bé chập chững đang bước ra xa khi mình đang chật vật với túi nặng. “RICKY, QUAY LẠI ĐÂY!”
Thằng bé cười khúc khích liên hồi. Không kịp suy nghĩ, Strike lập tức cúi xuống, bế nó lên ngay lúc nó bước về phía đường.
“Cảm ơn anh!” người mẹ nói, vừa chạy về phía Strike, gần như bật khóc vì mừng rỡ. Bó hoa trong túi trên tay đổ ra. “Tụi tôi đang đi thăm bố nó… ôi lạy Chúa…”
Thằng bé trong vòng tay Strike vùng vẫy loạn xạ. Strike đặt nó xuống cạnh người mẹ, chị ta đang nhặt bó hoa thủy tiên vừa rơi xuống vỉa hè.
“Cầm lấy,” chị ta nghiêm khắc nói với thằng bé, nó ngoan ngoãn làm theo. “Cho con tặng hoa bố. Đừng làm rơi! Cảm ơn,” chị ta nói lần nữa với Strike rồi cất bước đi, giữ chặt bàn tay không cầm hoa của đứa nhỏ.
Thằng bé ngoan ngoãn đi cạnh mẹ, hãnh diện vì được mẹ nhờ, mấy cành hoa vàng dựng đứng trong tay như cây quyền trượng.
Strike bước thêm vài bước, rồi, đột nhiên, dừng ngay giữa vỉa hè, mắt chăm chăm nhìn vào một vật thể vô hình đang lơ lửng trong không khí lạnh lẽo trước mắt. Một cơn gió ren rét đùa trên mặt hắn khi hắn đứng đó, hoàn toàn không để ý đến chung quanh, hoàn toàn tập trung suy nghĩ.
Thủy tiên… linh lan… hoa trái mùa.
Rồi tiếng của người mẹ vọng về trong đêm trở lại- Kicky, không được!… một chuỗi phản ứng đột ngột nảy đến trong bộ não Strike, thắp sáng đường băng cho một giả thuyết đáp xuống. Giả thuyết ấy, hắn biết, chắc chắn như nhà tiên tri, sẽ dần hắn đến với hung thủ. Như cốt thép của một tòa nhà bắt đầu lộ ra trong trận hỏa hoạn, trong chớp nháy Strike nhận ra bộ xương âm mưu của hung thủ, thấy được những lỗi lầm cơ bản mà hắn đã bỏ qua… mà mọi người đều đã bỏ qua… nhưng cuối cùng, biết đâu hắn có thể dựa vào đó mà lột trần kẻ sát nhân và những mưu mô tàn ác của y.