Nghiệp Ác

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
57

❊ ❊ ❊

Sole survivor, cursed with second sight, Haunted savior, cried into the night.Một kẻ may mắn còn mạng, dằn vặt đớn đau Một ân nhản hoang mang, khóc suốt đêm thâu

Blue Öyster Cult,

Sole Survivor

Bốn ngày trôi qua. Cảm xúc tê liệt vì sốc và khổ sở, Robin ban đầu còn hi vọng và thậm chí tin rằng Strike sẽ điện cho mình, rằng hắn sẽ hối tiếc đã nói những điều đó với cô, rằng hắn sẽ nhận ra mình đã sai lầm ra sao. Bà Linda đã về, dịu dàng và chu đáo đến phút cuối, nhưng Robin ngờ rằng hẳn bà đã âm thầm vui mừng khi nghĩ đến chuyện Robin không còn dây dưa gì với tay thám tử nữa.

Matthew đã tỏ ra vô cùng thông cảm với nỗi lòng của Robin. Anh nói rằng Strike không biết mình may mắn ra sao. Anh liệt kê ra tất cả những thứ cô đã làm cho tay thám tử, đầu tiên là chấp nhận một mức lương thấp đến nực cười trong khi phải làm việc quá giờ thường xuyên đến phi lý. Anh nhắc lại cho Robin rằng cái vị trí cộng sự trong văn phòng thám tử đó hoàn toàn là món bánh vẽ, anh còn tổng kết lại hết thảy bằng chứng cho thấy Strike thiếu tôn trọng cô ra sao: không có hợp đồng cộng sự, không trả tiền ngoài giờ, rồi chuyện cô lúc nào cũng là người pha trà và đi mua bánh mì ăn trưa.

Một tuần trước đó, hẳn Robin sẽ bào chữa cho Strike trước hết thảy tội tình ấy. Nếu là lúc đó, cô sẽ nói rằng bản chất công việc đòi hỏi làm thêm giờ, rằng không thể đòi tăng lương khi cả cơ nghiệp đang chật vật thoi thóp, rằng Strike pha trà cho cô cũng nhiều như cô pha cho hắn. Có khi cô còn thêm vụ Strike đã vung tay chi tiền cho cô đi học nghiệp vụ theo dõi và chống theo dõi, và rằng sẽ không hợp lý tí nào khi đòi hỏi hắn, cộng sự cao cấp, nhà đầu tư duy nhất kiêm thành viên sáng lập ra văn phòng thám tử đặt cô hoàn toàn ngang hàng với mình.

Nhưng cô không hề nói gì, bởi vì những lời cuối của Strike cứ lặp đi lặp lại mỗi ngày, như nhịp đập con tim: vi phạm kỷ luật nghiêm trọng. Ký ức về vẻ mặt của Strike trong khoảnh khắc cuối cùng giúp cô vờ vĩnh rằng mình đồng ý hoàn toàn với Matthew, rằng cảm xúc chủ đạo của cô là giận dữ, rằng cái công việc đã từng là tất cả với cô hoàn toàn có thể được thay thế, rằng Strike không hề có nguyên tắc hay đạo đức nếu hắn không thể nhận ra sự an toàn của Angel quan trọng hơn mọi tính toán khác. Robin không muốn và cũng không đủ sức lực chỉ ra rằng Matthew đã quay ngoắt 180 độ ở điểm cuối cùng đó, bởi chính anh đã vô cùng giận dữ khi biết cô đã đến nhà Brockbank.

Ngày qua ngày, Strike không hề ơi hỡi nói năng, Robin cảm nhận được thứ áp lực ngấm ngầm từ phía anh chồng chưa cưới, buộc cô phải vờ vĩnh rằng viễn cảnh đám cưới vào thứ Bảy không chỉ bù đắp chuyện cô vừa bị đuổi việc mà còn chiếm hết tâm trí cô. Phải giả vờ phấn khởi khi có mặt Matthew nên ban ngày khi anh đi làm, Robin cảm thấy nhẹ nhõm vì được ở một mình. Mỗi buổi tối, trước khi anh về nhà, cô xóa hết lưu trữ tìm kiếm trên máy tính, để anh không biết rằng cô đã liên tục tìm thông tin về Con Quỷ Shacklewell trên mạng và… cũng liên tục… google Strike.

Vào ngày cô và Matthew chuẩn bị đi Masham, anh cầm về nhà tờ Sun, vốn không phải là loại báo anh hay đọc.

“Tại sao anh mua báo đó?”

Matthew ngập ngừng trước khi trả lời, ruột gan Robin muốn xoắn lại.

“Chẳng lẽ đã có thêm…”

Nhưng cô thừa biết vẫn chưa có thêm án mạng nào: cả ngày hôm đó cô đã theo dõi tin tức.

Anh mở tờ báo, lật chừng mười trang, gấp lại rồi đưa cho cô, vẻ mặt anh thật khó hiểu. Robin thấy mình đang nhìn chính hình của mình. Trong hình, cô bước đi, cúi đầu, mặc áo khoác có thắt lưng, rời khỏi tòa án sau khi ra làm chứng cho phiên xử án mạng Owen Quine đình đám.

Hai tấm hình nhỏ hơn in chồng lên đó: một là hình Strike, mặt mày như vừa ngủ dậy sau một đêm say xỉn, một là hình cô người mẫu đẹp khác thường – nạn nhân của vụ án mà cô đã giúp hắn bắt được hung thủ. Bên dưới tấm hình là mấy chữ:

THÁM TỬ VỤ LANDRY TÌM KIẾM CÔ NÀNG THỨ SÁU MỚI

Cormoran Strike, thám tử từng phá vụ án siêu mẫu Lula Landry và nhà văn Owen Quine, đã đường ai nấy đi với cô trợ lý xinh đẹp Robin Ellacott, 26 tuổi.

Tay thám tử đã đăng quảng cáo tìm người mới trên mạng: “Nếu bạn có kinh nghiệm công việc cảnh sát hay điều tra quân sự và muốn theo đuổi…”

Còn thêm vài đoạn nữa, nhưng Robin không đọc nổi. Thay vào đó, cô lướt mắt đến dòng tên tác giả, chính là Dominic Culpepper, tay nhà báo mà Strike quen biết. Có lẽ hắn đã gọi cho Culpepper, kẻ vẫn thưởng quấy rầy Strike để moi chuyện, hắn đã để Culpepper đăng bài này, để chắc chắn rằng chuyện hắn tuyển trợ lý mới được công bố rộng rãi hết cỡ.

Robin đã không nghĩ là tâm trạng mình còn có thể tồi tệ hơn, nhưng giờ đây cô thấy mình đã lầm. Cô đã thực sự bị đuổi việc, sau tất cả những gì cô làm cho hắn. Cô chỉ là Thứ Sáu như người bầu bạn của Robinson Crusoe, chỉ là một trợ lý – chưa bao giờ là đồng sự, chưa bao giờ ngang hàng – và giờ đây hắn đã kịp đi tìm một người có kinh nghiệm cảnh sát hay quân sự: một người kỷ luật cao, một người sẵn sàng nghe lệnh.

Cơn thịnh nộ choán lấy cô, mọi thứ mờ đi, lối sảnh, tờ báo, Matthew đứng đó cố ra vẻ thông cảm, và Robin phải cố kìm cái thôi thúc chạy xộc vào phòng khách, rút điện thoại đang sạc trên bàn con và gọi cho Strike. Cô đã nghĩ đến chuyện đó nhiều lần trong bốn ngày qua, nhưng những lúc đó cô muốn gọi để xin hắn… để nài nỉ hắn nghĩ lại.

Không có chuyện đó nữa. Giờ đây cô muốn hét vào mặt hắn, sỉ vả hắn, mắng hắn là kẻ vô ơn, đạo đức giả, không có nguyên tắc…

Cặp mắt bừng cháy của cô gặp mắt Matthew và cô nhìn thấy, trước khi anh kịp sửa lại vẻ mặt, rằng anh đã vui sướng ra sao khi Strike đang bị cho vào vai phản diện. Cô thấy rõ là Matthew chỉ chờ về đến nhà để đưa tờ báo cho cô. Nỗi xót xa của cô chẳng là gì so với cơn khoái trá ở Matthew khi thấy cô cắt đứt hoàn toàn với Strike.

Cô quay mặt, đi thẳng vào bếp, quyết định rằng cô sẽ không gào với Matthew. Nếu hai người cãi nhau vì chuyện này thì khác gì Strike đã chiến thắng. Cô quyết không để ông sếp cũ làm ô uế mối quan hệ với người đàn ông mà cô phải, à không, người đàn ông mà cô muốn lấy làm chồng sau ba ngày nữa. Lóng ngóng đổ một nồi mì ống vào rổ, Robin bị bắn nước sôi lên người, cô buột miệng chửi thề.

“Lại pasta nữa hả?” Matthew hỏi.

“Ừ,” Robin lạnh lùng đáp. “Có vấn đề gì sao?”

“Làm gì có,” Matthew nói, bước đến từ phía sau lưng cô, choàng tay ôm lấy cô. "Anh yêu em,” anh thì thầm vào mái tóc cô.

“Em cũng yêu anh,” Robin nói như cái máy.

Chiếc Land Rover đã sắp đủ đồ đạc của hai người cho chuyến đi về miền Bắc, cho đêm đám cưới ở khách sạn Swinton Park và cho cả kỳ trăng mật ở một nơi nóng ấm – Robin chỉ biết có vậy. Họ khởi hành lúc mười giờ sáng hôm sau, cả hai đều mặc áo thun trong ánh nắng rực rỡ. Khi Robin chui vào xe, cô nhớ lại buổi sáng sương giăng tháng Tư ấy, khi cô lái xe đi xa, Matthew chạy theo sau, khi cô từng tha thiết muốn bỏ đi thật xa, đến với Strike.

Cô lái xe vững hơn Matthew, nhưng khi đi cùng nhau, lúc nào anh cũng cầm vô-lăng. Matthew hát bài Never Gonna Leave Your Side của Daniel Bedingfield khi rẽ qua xa lộ M1. Một bài hát cũ, từ năm hai người mới vào đại học.

“Anh đừng hát bài đó được không?” Robin đột ngột lên tiếng, không thể cố chịu được nữa.

“Xin lỗi,” anh đáp, giật mình. “Có vẻ hợp tình hợp cảnh.”

“Có thể với anh nó là kỷ niệm vui,” Robin nói, quay nhìn ngoài cửa sổ, “nhưng với em thì không.”

Cô nhác thấy Matthew đang nhìn mình, rồi quay lại nhìn đường đi. Sau chừng một dặm cô ước gì mình đã không nói gì cả.

“Nhưng vậy không có nghĩa là anh không được hát bài nào khác.”

“Được rồi, không sao mà,” anh nói.

Nhiệt độ hạ xuống chút đỉnh khi người đến trạm dừng Donington Park Services, nghỉ chân uống cà phê. Robin để áo khoác treo trên lưng ghế khi đi vệ sinh. Còn lại một mình, Matthew duỗi người, áo thun kéo lên trên lưng quần jeans, để lộ vài inch bụng phẳng, thu hút sự chú ý của cô gái đang làm việc sau quầy bar quán Costa Coffee. Thấy vừa yêu đời vừa yêu mình, Matthew nhe răng khoái trá, nháy mắt với cô gái. Cô gái đỏ lựng mặt, cười khúc khích rồi quay sang bạn đồng nghiệp đang nhếch mép, tay này đã thấy hết từ đầu tới cuối.

Điện thoại trong áo khoác Robin đổ chuông. Đoán hẳn Linda đang muốn biết hai người đã đi tới đâu, Matthew uể oải với tay qua bàn — vẫn ý thức cao độ cô gái đang dán mắt vào mình. Anh rút máy khỏi túi áo khoác của Robin.

Là Strike.

Matthew nhìn cái máy đang rung như thể vừa sơ ý nhặt lên con nhện độc. Điện thoại tiếp tục đổ chuông và rung bần bật trong tay anh. Anh nhìn quanh: không thấy Robin đâu. Anh bấm máy trả lời, rồi ngay lập tức tắt ngang. Giờ đây dòng chữ Cuộc gọi nhỡ -Corm băng ngang màn hình.

Tên khốn to xác xấu xí ấy đang muốn nài Robin quay lại, Matthew chắc mẩm. Strike đã có năm ngày đằng đẵng để nhận ra hắn sẽ không bao giờ tìm được người tốt hơn. Có lẽ hắn đã bắt đầu phỏng vấn tuyển nhân viên nhưng không ai thèm nộp đơn, hoặc có lẽ tất cả đều đã đến cười vào mặt hắn vì cái mức lương bèo bọt ấy.

Điện thoại lại đổ chuông: Strike gọi lại, để chắc rằng Robin không vô tình dập máy. Matthew nhìn chiếc điện thoại, tay chân cứng đờ chẳng biết làm gì. Anh không dám thay mặt Robin trả lời, để mà nói Strike biến mẹ đi. Anh biết Strike quá rõ: hắn sẽ cứ gọi cho đến khi nói chuyện được với Robin.

Cuộc gọi chuyển thành thư thoại. Giờ đây Matthew nhận ra rằng lời xin lỗi ghi lại trên máy là thứ tồi tệ nhất trên đời: Robin có thể nghe đi nghe lại, cuối cùng sẽ thấy bùi tai mềm lòng…

Anh nhìn lên: Robin đang quay ra từ nhà vệ sinh. Với điện thoại của cô trong tay, anh đứng dậy, giả vờ đang nói vào đó.

“Là ba,” anh dối với Robin, đặt một tay lên ống nghe, vừa thầm cầu Trời sao cho Strike đừng gọi lại ngay lúc anh đang đứng trước mặt cô. “Điện thoại anh bị hết pin… ê, mật khẩu của em là gì vậy? Anh phải tra cái này cho chuyến bay trăng mật… để mà nói với ba…”

Cô nói ngay cho anh.

“Chờ anh chút, anh không muốn em nghe được bất cứ gì về kỳ trăng mật,” anh nói, bước ra phía cô, trong lòng vừa có cảm giác tội lỗi vừa thấy mình sao mà nhanh trí quá chừng.

Một khi đã yên vị trong nhà vệ sinh nam, anh mở máy ra. Xóa cuộc gọi của Strike cũng có nghĩa là xóa hết lịch sử cuộc gọi trên máy của cô – anh làm thế. Tiếp theo anh gọi hộp thư thoại, nghe tin nhắn Strike đã thu lại rồi xóa luôn. Cuối cùng, anh mở cài đặt trên máy của Robin, chuyển chế độ chặn hết cuộc gọi của Strike.

Thở một hơi thật sâu, anh quay nhìn gương mặt đẹp trai của mình trong gương. Trong tin nhắn thoại đó Strike đã nói rằng nếu cô không gọi lại hắn sẽ không bao giờ gọi cô nữa. Chỉ còn bốn mươi tám tiếng nữa là đến đám cưới, anh chàng Matthew vừa câng câng tự đắc vừa hồi hộp, chỉ biết hi vọng Strike sẽ giữ đúng lời.

òn nhìn cái chân. Giờ hắn để ý thấy bên dưới có một tờ giấy đánh máy. Vốn được đào tạo nghiệp vụ điều tra trong quân đội Anh quốc, Strike cố kìm ham muốn kéo tờ giấy ra đọc; hắn không thể can thiệp vào bằng chứng pháp y. Thay vì đó, hắn loạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.