Bí Ẩn Quân Hậu Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
♛ ♛ ♛

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau, Julia gọi điện thoại cho Alvaro, nhưng không có ai trả lời. Cô cũng không gặp may khi cố gọi điện đến nhà cho anh, vậy là cô bật một đĩa nhạc của Lester Bowie lên, khởi động máy pha cà phê, đứng dưới vòi hoa sen một hồi lâu, sau đó tự thưởng cho mình vài điếu thuốc lá. Với mái tóc vẫn ướt rượt và chỉ mặc độc một chiếc áo len cũ trên người, cô vừa uống cà phê vừa bắt tay vào việc với bức tranh.

Giai đoạn đầu tiên của quá trình phục chế là lấy đi lớp véc ni ban đầu. Người họa sĩ, chắc chắn rất chú trọng để tâm đến việc bảo vệ tác phẩm của mình khỏi khí hậu ẩm thấp của mùa đông phương Bắc giá lạnh, đã dùng một lớp véc ni trơn bóng được hòa loãng trong dầu ép hạt lanh. Đây là một giải pháp đúng đắn, nhưng sau một khoảng thời gian dài đến năm trăm năm, không một ai, kể cả bậc thầy như Pieter Van Huys, có thể ngăn lớp véc ni khỏi bị ngả vàng, làm giảm đi mức độ lộng lẫy của màu sắc ban đầu.

Sau khi Julia đã thử vài loại dung môi khác nhau lên một góc bức tranh, cô chuẩn bị một hỗn hợp dung môi phù hợp và lúc này đang dồn hết tâm trí vào việc làm lỏng lớp sơn phủ bằng những miếng bông thấm đẫm dung môi kẹp ở đầu một chiếc nhíp. Cô hết sức thận trọng, bắt đầu từ chỗ có lớp sơn dày nhất, để những vùng có lớp sơn mỏng và dễ hư hỏng lại sau cùng. Cô thường xuyên dừng lại kiểm tra xem có vết màu nào xuất hiện trên miếng bông hay không để đảm bảo không làm mất đi bất cứ lớp màu nào dưới lớp véc ni. Julia làm việc miệt mài không nghỉ suốt buổi sáng, thỉnh thoảng dừng lại trong chốc lát, hơi nheo mắt ngắm nghía bức tranh để đánh giá xem công việc đã tiến triển tới đâu. Khi lớp véc ni cũ mất dần đi, bức tranh bắt đầu khôi phục lại vẻ cuốn hút đầy ma thuật của những gam màu nguyên thủy đã tạo nên nó, phần lớn vẫn còn y nguyên như những gì ban đầu bậc thầy người Flanders lớn tuổi đã pha trộn trên bảng pha màu của ông: màu đỏ hung sienna, màu lục đồng, màu trắng chì, màu xanh nước biển đậm… Với vẻ trân trọng đầy ngưỡng mộ, như thể tất cả những bí mật huyền bí nhất của nghệ thuật và cuộc sống đang được bày ra trước mắt cô, Julia quan sát bức họa kiệt tác dần dần hồi sinh dưới bàn tay mình.

Đến giữa trưa, cô gọi điện thoại cho César, hai người hẹn sẽ gặp nhau tối hôm đó. Julia tranh thủ khoảng thời gian dừng tay để làm nóng một chiếc bánh pizza trong lò. Cô pha thêm cà phê, rồi ngồi ăn trên xô pha, chăm chú ngắm nhìn những vết rạn khó lòng tránh khỏi trên bề mặt bức tranh do quá trình lão hóa cũng như việc phải tiếp xúc với ánh sáng và chịu đựng những lần khung đỡ bằng gỗ xê dịch gây ra. Những vết rạn này đặc biệt rõ trên những chỗ thể hiện làn da con người và những mảng màu trắng chì, khó thấy hơn ở những mảng màu sẫm hay đen. Điều này đặc biệt đúng với bộ xiêm y của Beatrice xứ Burgundy, Julia có cảm giác chỉ cần lướt ngón tay lên trên bộ trang phục ấy là cảm nhận được lớp nhung mềm mại êm ái.

Thật lạ lùng, cô thầm nghĩ, những bức họa hiện đại trở nên chằng chịt những vết rạn, thường là không bao lâu sau khi chúng được hoàn tất, những vết rạn và phồng rộp mà việc sử dụng các chất liệu hiện đại hay các phương pháp làm khô nhân tạo đã gây ra, trong khi tác phẩm của các bậc thầy xa xưa, những người thường cẩn trọng đến mức gần như bị ám ảnh và sử dụng những kỹ thuật bảo vệ tranh rất khéo léo, luôn chống lại dấu ấn thời gian kéo dài hàng thế kỷ với sự kiêu hãnh và vẻ đẹp tuyệt vời hơn nhiều. Vào khoảnh khắc đó, Julia cảm thấy cực kỳ có cảm tình với ông lão Pieter Van Huys chu đáo, đến mức cô có thể hình dung ra ông bận bịu trong xưởng vẽ thời Trung cổ của mình, cặm cụi pha trộn bột màu, thử nghiệm với các loại dầu trong lúc tìm kiếm tông màu chính xác ông cần cho một khoảng bóng mờ, với sự khao khát thúc đẩy ông để lại dấu ấn vĩnh cửu trên tác phẩm của mình, vượt qua cả cái chết của chính ông và của những người ông họa lại trên mảnh ván gỗ sồi khiêm tốn đó.

Sau bữa trưa, cô tiếp tục việc loại bỏ lớp véc ni khỏi phần dưới của bức tranh, phần có dòng chữ bị che phủ. Cô thực hiện công việc cực kỳ thận trọng, cố hết sức để tránh làm tổn hại tới lớp màu lục đồng, thứ bột màu này được trộn lẫn với nhựa thông để tránh bị sẫm màu đi theo thời gian. Van Huys sử dụng loại màu này để vẽ tấm khăn trải bàn, cũng chính tấm khăn sau này được ông vẽ thêm vào những nếp gấp bằng cùng một thứ màu để che đi dòng chữ tiếng Latin. Julia biết rõ, bên cạnh những khó khăn về kỹ thuật thông thường, ở đây còn một rắc rối về mặt lương tâm nữa. Nếu một người muốn tôn trọng tinh thần của bức tranh, liệu có chính đáng không khi tìm cách làm lộ ra một dòng chữ mà chính họa sĩ đã quyết định che đi? Một chuyên gia phục chế sẽ được phép đi xa đến đâu trong việc làm trái với mong ước của tác giả tạo nên họa phẩm, những mong ước được thể hiện rõ ràng trên tác phẩm của ông với tất cả sự chính thống của một di nguyện cuối cùng? Và còn cả giá trị của bức tranh nữa; một khi sự tồn tại của dòng chữ được những bức ảnh chụp tia X xác nhận và thông tin ấy được công bố, liệu giá bán sẽ cao hơn khi dòng chữ được che kín hay bộc lộ ra?

Thật may, cô đi đến kết luận, cô chỉ là người làm thuê. Quyết định là của chủ sở hữu bức tranh, cùng Menchu và tay đại diện của Claymore, Paco Montegrifo. Cô sẽ thực hiện đúng những gì bọn họ quyết định. Mặc dù, khi nghĩ về tất cả chuyện này, nếu được lựa chọn, chắc hẳn cô sẽ muốn để nguyên mọi thứ trong tình trạng hiện tại hơn. Dòng chữ thực sự tồn tại, họ biết nội dung của nó, vì thế không cần thiết phải để lộ nó ra. Nói cho cùng, lớp màu đã phủ lên trên nó suốt năm thế kỷ qua cũng là một phần của lịch sử bức tranh.

Những nốt nhạc từ chiếc kèn saxophone của Lester Bowie tràn ngập căn phòng, tách cô khỏi mọi lo toan khác. Cô nhẹ nhàng lướt miếng bông tẩm đẫm dung môi trên khuôn mặt trông nghiêng của Roger de Arras, lại gần cái mũi và khuôn miệng vị hiệp sĩ, và một lần nữa cô lại đắm mình để cả tâm trí vào quan sát đôi mi mắt đang hạ xuống, những đường nét tinh tế thể hiện những nếp nhăn mờ mờ quanh đôi mắt ông trong khi ánh mắt ông đang chăm chú tập trung vào ván cờ. Cô thả lỏng cho trí tưởng tượng của mình mặc sức tự do lần theo âm hưởng những ý nghĩ của vị hiệp sĩ xấu số. Hương vị của tình yêu và cả cái chết lơ lửng bao quanh chúng, đúng như cách những bước chân của Số phận lần theo điệu vũ ba lê huyền bí của những quân cờ đen và trắng trên những ô vuông của bàn cờ, trên chính biểu trưng của ông, bị mũi tên bắn ra từ một cây nỏ đâm xuyên qua. Và trong cảnh tối sáng một giọt nước mắt ánh lên long lanh, giọt nước mắt của một người phụ nữ thoạt nhìn có vẻ đang chăm chú đọc cuốn sách ghi các bài kinh cầu nguyện (hay đó chính là tập Thơ về hoa hồng và hiệp sĩ?), một giọt nước mắt ứa ra từ chiếc bóng lặng im bên cửa sổ, thầm hồi tưởng lại về những tháng ngày của nắng ấm và tuổi trẻ, của những bộ giáp trụ kim loại bóng loáng và những tấm thảm lộng lẫy, hồi tưởng lại về tiếng bước chân mạnh mẽ của người chiến binh quý phái vang lên trên những viên đá lát sàn trong cung đình Burgundy, với chiếc mũ trụ kẹp dưới cánh tay, đang ở vào độ đỉnh cao của sức mạnh và tiếng tăm, vị sứ giả đầy kiêu hãnh mà người đàn ông khác, người bà được mối lái để lấy làm chồng vì lý do chính trị, cử tới. Và cả về tiếng thì thầm của các phu nhân quyền quý trong triều đình, những khuôn mặt nghiêm nghị của các triều thần, rồi khuôn mặt ửng đỏ của chính bà khi đôi mắt bình thản của ông bắt gặp đôi mắt bà, khi bà nghe thấy giọng nói của ông vang lên, giọng nói đã kinh qua biết bao trận đánh, đầy ắp sự tự tin chỉ tìm thấy ở những người hiểu rõ mình đang nói gì khi hô lớn tên Chúa, tên đức vua họ đang phụng sự hay tên quý bà họ tôn thờ khi thúc ngựa lao vào trận quyết chiến với kẻ thù. Và về cái bí mật vẫn ẩn sâu trong trái tim bà suốt những năm sau đó. Rồi cả về người bạn thầm lặng, người bạn đồng hành cuối cùng của bà, kiên nhẫn chuốt nhọn lưỡi hái của mình, đứng gần hào nước Cửa Đông chuẩn bị bắn đi mũi tên từ chiếc nỏ của y.

Các màu sắc, bức họa, căn phòng, giai điệu u ám của cây kèn saxophone tràn ngập căn phòng dường như đều đang quay cuồng xung quanh cô. Julia ngừng tay, ngồi xuống nhắm nghiền mắt lại, cảm thấy người nôn nao, cô cố hít thở thật sâu, thật đều đặn, để xua đuổi cơn hoảng loạn bất chợt vừa lướt qua tâm trí cô khi, bị rối loạn trước phối cảnh của bức họa, cô bắt đầu có cảm tưởng mình thực sự đang ở trong bức tranh. Như thể chiếc bàn và các kỳ thủ đột nhiên dịch sang bên trái cô, còn cô bị đẩy về phía trước, băng qua căn phòng được họa lại trong tranh, hướng tới khung cửa sổ nơi Beatrice xứ Burgundy đang ngồi cạnh đọc sách; như thể cô chỉ cần cúi người một chút qua khung cửa sổ là có thể nhìn thấy những gì nằm phía dưới nó, ngay dưới chân tường: con hào chảy qua Cửa Đông, nơi Roger de Arras bị một mũi tên bắn vào lưng.

Phải mất một lúc cô mới trấn tĩnh lại được, và cô cũng chỉ thực sự làm được điều đó khi quẹt một que diêm lên châm vào điếu thuốc đang ngậm trên miệng. Cô thấy thật khó giữ cho que diêm đứng yên, vì bàn tay cô đang run lẩy bẩy như thể vừa chạm phải khuôn mặt của Thần Chết.

có vài bản sao chụp tài liệu và một danh sách sự kiện được đánh máy theo trình tự thời gian. “Xem này. Có vẻ như anh ấy quyết định không đến, nhưng đã gửi cho chúng ta thứ này.” “Vẫn khiếm nhã như xưa,” César lẩm bẩm dè bỉu. “Đáng ra hắn t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.