“Đây là một ván cờ thực thụ,” Muñoz nói. “Hơi kỳ lạ, nhưng hoàn toàn hợp lý. Quân đen là bên đi nước cuối cùng.”
“Ông chắc chứ?” Julia hỏi.
“Phải, tôi chắc.”
“Làm thế nào ông biết được?”
“Chỉ là tôi biết, vậy thôi.”
Họ đang ở trong căn phòng của Julia, trước bức tranh được chiếu sáng bằng mọi nguồn sáng có trong phòng. César ngồi trên xô pha, Julia ngồi lên mép bàn, còn Muñoz đang đứng trước bức tranh của Van Huys, trầm ngâm suy nghĩ. “Ông muốn uống chút gì không?”
“Không.”
“Một điếu thuốc nhé?”
“Không. Tôi không hút thuốc.”
Có chút gì đó lúng túng giữa những người đang có mặt ở đây. Muñoz xem chừng có vẻ không được thoải mái. Ông ta đang mặc một chiếc áo mưa nhàu nhĩ, để nguyên khuy áo cài kín từ trên xuống dưới, như thể dành cho mình quyền ra về bất cứ lúc nào mà không cần một lời giải thích. Người kỳ thủ vẫn giữ nguyên thái độ ngại ngùng, dè chừng. Thuyết phục được ông ta đến đây đã không hề dễ dàng. Khi César và Julia đưa ra đề nghị dành cho người kỳ thủ, vẻ mặt Muñoz thể hiện thái độ rõ ràng đến mức không cần đưa ra thêm lời bình phẩm nào nữa; ông ta coi họ như hai kẻ mất trí bệnh hoạn. Sau đó, thái độ của ông ta chuyển sang ngờ vực, thủ thế. Hai người họ cần thứ lỗi cho ông ta nếu ông ta có vẻ khiếm nhã, song toàn bộ câu chuyện về vụ án mạng từ thời Trung cổ và một ván cờ được họa lại trong tranh chỉ đơn giản là quá sức kỳ lạ.
Và ngay cả khi những gì họ nói với ông ta là đúng sự thật, người kỳ thủ cũng không thực sự hiểu chuyện đó có liên quan gì tới ông ta. Nói cho cùng, ông ta không ngớt lặp đi lặp lại, như thể bằng cách đó ông ta có thể tạo ra sự phân biệt cần thiết về mặt xã hội, ông ta chỉ đơn thuần là một nhân viên kế toán, một người làm việc văn phòng.
“Nhưng ông chơi cờ,” César đã nói vậy kèm theo nụ cười hấp dẫn nhất của ông. Ba người đã cùng nhau đi qua đường vào một quán bar và lúc đó đang ngồi cạnh chiếc máy đánh bạc bằng xèng cứ thỉnh thoảng lại khiến họ điếc tai với tiếng kêu leng keng đơn điệu được bày ra đó để cài bẫy những kẻ bất cẩn.
“Vậy thì sao?” Câu trả lời không có vẻ gì thách thức, chỉ đơn giản là sự dửng dưng. “Có rất nhiều người cũng chơi cờ. Và tôi không thấy tại sao tôi…”
“Người ta nói ông là người giỏi nhất.”
Muñoz dành cho César một cái nhìn mơ hồ. Julia thầm đoán nghĩa của nó: Có thể đúng là vậy, nhưng điều đó chẳng dính dáng gì tới chuyện này. Là người giỏi nhất chẳng có nghĩa gì cả. Người ta có thể là người giỏi nhất, cũng như ai đó có thể tóc vàng hay có bàn chân bẹt gí, mà không buộc phải chứng tỏ điều đó với cả bàn dân thiên hạ.
“Nếu đúng là vậy,” người kỳ thủ đáp sau một thoáng im lặng. “Tôi đã đi dự các giải đấu hay các cuộc thi rồi. Nhưng tôi đâu có làm thế.”
“Tại sao?”
Muñoz nhìn chằm chằm vào tách cà phê đã cạn sạch của mình rồi nhún vai.
“Vì tôi không làm thế thôi. Cô cần phải có ham muốn làm những việc kiểu đó. Ý tôi là, cô cần phải có ham muốn thắng cuộc…” Ông ta nhìn hai người như thể chưa chắc liệu họ có hiểu những điều ông ta nói hay không. “Và tôi không bận tâm đến việc mình có thắng hay không.”
“Vậy ông là một nhà lý thuyết,” César nhận xét, với giọng nghiêm túc mà trong đó Julia nhận ra ẩn chứa cả sự mỉa mai.
Muñoz tiếp tục trầm ngâm nhìn hai người, như thể đang cố tìm ra một câu trả lời phù hợp.
“Có lẽ vậy,” cuối cùng ông ta lên tiếng. “Đó là lý do vì sao tôi không nghĩ tôi sẽ có ích nhiều cho hai người.”
Ông ta định đứng dậy, nhưng bị Julia đưa tay ra, đặt bàn tay cô lên vai ông ta để ngăn lại. Lần tiếp xúc chỉ diễn ra trong khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng đủ để truyền đạt sự khẩn thiết đầy lo lắng. Sau đó, khi chỉ còn hai người với nhau, César nhướng một bên mày lên mô tả cử chỉ đó của cô là “nữ tính đến cực độ, cô bé yêu quý; cô thiếu nữ cầu xin sự giúp đỡ, cho dù không hề thổi phồng tình thế của mình lên, và đảm bảo chắc chắn chú chim sẽ không vỗ cánh bay đi mất.” Bản thân ông cũng không thể làm tốt hơn thế; ngoại trừ việc ông sẽ phải cất lên một tiếng kêu khẽ thảng thốt hoàn toàn không thích hợp với hoàn cảnh lúc đó. Muñoz nhanh chóng đưa mắt nhìn theo đôi bàn tay Julia, lúc này đã đang rút lại, rồi dừng lại nhìn vào đôi bàn tay ông ta, với những móng tay không lấy gì làm sạch sẽ, đang lặng lẽ nằm yên hai bên tách cà phê của mình.
“Chúng tôi cần ông giúp,” Julia hạ giọng nói. “Việc này thực sự quan trọng, tôi có thể cam đoan với ông như vậy, quan trọng với tôi và công việc của tôi.”
Muñoz nghiêng đầu sang một bên, đưa mắt nhìn cô, hay đúng hơn là nhìn vào cằm cô, như thể ông ta sợ nhìn thẳng vào đôi mắt cô sẽ làm hình thành nên giữa họ một cam kết mà ông ta chưa sẵn sàng để thực hiện.
“Tôi thực sự không cho rằng việc đó khiến tôi quan tâm,” cuối cùng ông ta lên tiếng.
Julia cúi người qua bàn.
“Hãy nghĩ về nó như một ván cờ khác hẳn với bất cứ ván cờ nào ông từng chơi. Một ván cờ mà, lần này, sẽ đáng để thắng.”
César đã trở nên nóng ruột.
“Ông bạn thân mến, tôi phải thừa nhận,” ông nói, tâm trạng bực bội hiện rõ qua cách ông không ngừng mân mê chiếc nhẫn mặt đá topaz đeo trên bàn tay phải, “rằng tôi thấy sự lãnh đạm của ông thực không sao hiểu nổi. Vậy tại sao ông lại bận tâm chơi cờ mà làm gì?”
Muñoz nghĩ ngợi một hồi. Sau đó ông ta nhìn thẳng vào mắt César.
“Có lẽ,” ông ta bình thản nói, “vì cùng lý do khiến ông là người đồng tính.”
Như thể có một luồng gió lạnh buốt vừa thổi qua chỗ họ. Julia hối hả châm một điếu thuốc, phát hoảng trước câu nhận xét thiếu tế nhị vừa được Muñoz nói ra nhưng không hề cao giọng cũng như không hề có chút dụng ý gây hấn nào. Ngược lại, ông ta đang nhìn César với thái độ quan tâm lịch sự, như thể, giống như trong một cuộc đối thoại hoàn toàn bình thường, ông ta đang chờ đợi câu trả lời từ một người đối thoại đáng trân trọng. Trong cái nhìn đó hoàn toàn không có sự ác ý, Julia thầm nghĩ, thậm chí còn có phần ngây thơ, giống như một vị khách du lịch, xuất phát từ sự lạ lẫm thiếu kiến thức của một người ngoại quốc, đã vô tình làm điều gì đó động chạm tới phong tục sở tại.
César chỉ hơi cúi người về phía Muñoz với cái nhìn đầy quan tâm trên khuôn mặt và một nụ cười thú vị trên đôi môi mỏng nhợt nhạt của ông.
“Ông bạn thân mến,” ông dịu giọng nói, “từ giọng nói và vẻ mặt của ông, tôi có thể suy ra ông không có gì bất bình với điều mà người đầy tớ khiêm nhường đây của ông có thể đại diện, mà cũng có thể không. Cũng giống như, tôi hình dung, ông không có gì khó chịu với một quân vua trắng hay người kỳ thủ ông vừa đấu cùng lúc nãy tại câu lạc bộ. Đúng vậy không?”
“Ít nhiều.”
César quay sang Julia.
“Cháu thấy chứ, công chúa? Tất cả đều ổn; không có gì đáng để lo lắng cả. Quý ông đáng mến đây chỉ muốn giải thích rằng ông ấy chơi cờ vì trò chơi này chính là một phần bản chất con người ông ấy.” Nụ cười của César càng tươi tắn, dễ mến hơn. “Một điều gì đó gắn bó sâu sắc với những thách thức, những tổ hợp, những ảo tưởng. Một nước chiếu hết tầm thường có là gì ngoài tất cả những điều đó?” Ông ngồi lại xuống ghế, đưa mắt nhìn Muñoz, ông này vẫn tiếp tục lặng lẽ quan sát ông. “Bác xin nói luôn với cháu: Chẳng là gì hết.” Ông giơ hai bàn tay lên cao hết mức, như thể mời gọi Julia và Muñoz kiểm chứng sự đúng đắn trong những lời ông nói. “Đúng vậy không, ông bạn thân mến của tôi? Chỉ là một dấu chấm hết đáng thất vọng, một sự ép buộc trở lại với thực tế.” Ông nhăn mũi. “Với thực tế, với nhịp điệu nhàm chán của cuộc sống thường ngày.”
Muñoz vẫn tiếp tục im lặng một hồi lâu.
“Thật buồn cười,” cuối cùng ông ta lên tiếng, ngước mắt lên trong khi cố thể hiện một nụ cười chưa bao giờ thực sự định hình được trên môi, “nhưng tôi cho rằng đúng là thế. Chỉ đơn giản là trước đây tôi chưa từng nghe thấy ai nói điều đó thành lời.”
“Vậy thì tôi rất vui được làm người dẫn dắt ông tới vấn đề này,” César đáp, không phải không có chút ma mãnh, kèm theo một tiếng cười khẽ khiến ông nhận được một cái nhìn đầy trách móc từ Julia.
Muñoz có vẻ ít nhiều bối rối.
“Ông cũng chơi cờ sao?”
César bật cười. Hôm nay thái độ đóng kịch của ông quả thực khó mà chịu đựng nổi, Julia nghĩ, như ông vẫn luôn như thế mỗi khi kiếm được khán giả phù hợp.
“Như mọi người khác, tôi biết di chuyển các quân cờ ra sao. Nhưng nếu nhìn nhận ở góc độ một trò chơi, tôi không thực sự đam mê cho lắm.” Ông đột nhiên dành cho Muñoz một cái nhìn nghiêm túc. “Thứ mà tôi quen chơi, ông bạn đáng kính ạ, và cũng là một thứ không nhỏ nhặt gì, là việc làm thế nào để thoát khỏi những cú chiếu hết vẫn diễn ra hằng ngày của cuộc sống.” Ông đưa bàn tay kiểu cách ra dấu về phía cả hai người. “Và giống như ông, như bất kỳ ai, tôi cũng có những cách riêng của mình để vượt qua chúng.”
Vẫn chưa hết bối rối, Muñoz đưa mắt nhìn về phía cửa ra vào. Điều kiện ánh sáng ở quầy bar làm ông ta trông thật mệt mỏi và càng tô đậm thêm những quầng thâm dưới hai mắt ông ta, làm đôi mắt như càng trũng sâu thêm. Với đôi tai to nhô ra ngay bên trên cổ chiếc áo mưa ông ta đang mặc, chiếc mũi to cùng khuôn mặt hốc hác, trông người kỳ thủ có dáng vẻ của một con chó gầy guộc, lóng ngóng vụng về.
“Được thôi,” ông ta nói. “Chúng ta hãy cùng đi xem bức tranh.”
Và giờ họ có mặt tại đây, chờ đợi lời phán quyết của Muñoz. Vẻ không thoải mái ban đầu của ông ta khi có mặt ở một nơi xa lạ, bên cạnh sự hiện diện của một phụ nữ trẻ xinh đẹp, một ông chủ hiệu đồ cổ có nhiều thiên hướng không thể đoán trước được và một bức tranh có nội dung bí hiểm dường như biến mất ngay lập tức khi ván cờ diễn ra trong tranh thu hút sự chú ý của ông ta. Trong vài phút đầu tiên, người kỳ thủ lặng lẽ nghiên cứu ván cờ mà không nói một lời, ông ta đứng gần như bất động, hai bàn tay chắp sau lưng, giống hệt, Julia thầm nghĩ, như bộ dạng của những khán giả tại câu lạc bộ Capablanca khi họ theo dõi những ván cờ do người khác chơi diễn ra. Và, tất nhiên, đây chính xác là điều ông ta đang làm. Sau một hồi lâu, suốt quãng thời gian đó không ai nói một lời, ông ta hỏi xin giấy và bút chì, và sau một thoáng suy nghĩ ngắn nữa, ông ta cúi người xuống bàn để vẽ lại ván cờ, chốc chốc lại ngẩng lên để kiểm tra vị trí các quân cờ.
“Bức tranh được vẽ vào thế kỷ bao nhiêu?” ông ta hỏi. Vị khách đang vẽ một hình vuông, trên đó ông ta vạch một mạng lưới những đường kẻ ngang và dọc chia nó thành sáu mươi tư ô vuông nhỏ hơn.
“Cuối thế kỷ 15,” Julia nói.
Muñoz cau mày.
“Biết được thời gian là điều rất quan trọng. Vào thời kỳ đó, các quy tắc của cờ vua đã gần giống như hiện tại. Nhưng cho tới thời điểm đó, một số quân cờ có thể đi theo những cách rất khác. Như quân hậu chẳng hạn, từng có lúc chỉ có thể đi chéo một ô, rồi sau đó, vào một thời kỳ muộn hơn, nhảy cóc qua ba ô. Và nước nhập thành[1] mãi tới thời Trung cổ mới xuất hiện.” Ông ta ngừng vẽ một lát để nhìn cận cảnh hơn bức tranh. “Nếu người vẽ nên ván cờ này sử dụng các quy tắc hiện đại, nhiều khả năng chúng ta có thể tìm ra lời giải. Nếu không, việc đó sẽ rất khó.”
“Bức tranh được vẽ ở vùng nước Bỉ ngày nay,” César nói, “vào khoảng năm 1470.”
“Vậy thì tôi nghĩ sẽ không có rắc rối nào hết. Không có điều gì là không thể giải đáp, dù ở mức độ nào đi nữa.”
Julia đứng dậy khỏi bàn, tới bên bức tranh để quan sát vị trí các quân cờ được vẽ trong đó.
“Làm sao ông biết quân đen vừa đi?”
“Điều đó hoàn toàn hiển nhiên. Cô chỉ cần nhìn vào vị trí các quân cờ. Hay vào các kỳ thủ.” Muñoz chỉ vào Ferdinand xứ Ostenburg. “Người bên trái, cũng là người chơi quân đen và ngoảnh mặt về phía họa sĩ, hay về phía chúng ta, trông thư thái hơn, thậm chí có phần lơ đãng, như thể ông ta đang để tâm vào những người theo dõi ván cờ hơn là vào cục diện trên bàn cờ.” Ông ta chỉ sang Roger de Arras. “Tuy nhiên, kỳ thủ kia lại đang chăm chú nghiên cứu nước đi mà đối thủ của ông ta vừa thực hiện. Chẳng lẽ cô không thấy vẻ tập trung trên khuôn mặt ông ta sao?” Muñoz quay lại bức phác họa của mình. “Có một cách khác để kiểm tra việc này; trên thực tế, đó là phương pháp ta sẽ sử dụng. Nó được gọi là phân tích hồi cứu.”
“Phân tích gì cơ?”
“Hồi cứu. Theo phương pháp này, chúng ta sẽ chọn một tình thế cụ thể nào đó trên bàn cờ làm điểm xuất phát của mình, sau đó tái hiện lại diễn biến trước đó của ván cờ để tìm hiểu xem bằng cách nào ván cờ đi tới tình thế đó. Một kiểu chơi cờ theo trình tự ngược lại, hai người có thể hiểu như vậy. Tất cả đều được thực hiện bằng quy nạp. Chúng ta bắt đầu bằng kết quả cuối cùng và lần ngược trở lại tới nguyên do.”
“Giống như Sherlock Holmes vậy,” César nhận xét, không hề giấu sự quan tâm.
“Kiểu như vậy.”
Julia quay lại nhìn Muñoz, thực sự ngưỡng mộ. Cho tới lúc này, với cô cờ vua chỉ đơn thuần là một trò chơi, một trò chơi với các quy tắc ít nhiều phức tạp hơn cờ cá ngựa hay Domino, đồng thời cũng đòi hỏi sự tập trung và mức độ trí tuệ cao hơn. Nhưng từ cách Muñoz phản ứng sau khi quan sát bức tranh của Van Huys, rõ ràng các tầng mặt phẳng được thể hiện trong tranh: tấm gương, căn phòng, cửa sổ – từ hậu cảnh cho đến khoảnh khắc được Van Huys ghi lại trong tác phẩm của ông, một không gian trong đó chính cô từng trải qua những cảm giác quay cuồng chóng mặt vì các ảo ảnh quang học do bàn tay bậc thầy của người họa sĩ tạo ra – không đặt ra bất cứ khó khăn nào cho Muñoz, người hầu như không biết gì về bức tranh, và khó có thể biết được chút gì về những hàm ý rộng hơn ẩn chứa trong đó. Với ông ta, bức họa là một không gian thật thân thuộc, vượt ra ngoài thời gian và con người cụ thể. Một không gian trong đó ông ta có vẻ hòa nhập vào một cách dễ dàng, như thể bằng cách bỏ qua mọi thứ khác, ông ta có thể lập tức hiểu được vị trí các quân cờ và hòa mình vào ván cờ. Càng tập trung vào bức Ván cờ, ông ta càng được giải thoát khỏi dáng bộ lúng túng, dè dặt và ngượng ngập từng thể hiện trong quán bar, và trở lại là người kỳ thủ đầy tự tin và bình thản cô từng nghĩ là con người thật của ông ta khi cô thấy ông ta ở câu lạc bộ Capablanca. Như thể người đàn ông e dè, ủ ê, luôn do dự này chỉ cần sự hiện diện của một bàn cờ để lấy lại sự tự tin và quyết đoán của mình.
“Ý ông là có thể lần ngược lại ván cờ được thể hiện trong tranh, tới tận điểm khởi đầu?”
Muñoz phác một cử chỉ thể hiện ông ta không hứa chắc điều gì.
“Về chuyện quay ngược về tận điểm khởi đầu thì tôi không rõ… nhưng tôi cho rằng chúng ta có thể tái hiện lại khá nhiều nước đi.” Ông ta lại nhìn vào bức tranh như thể vừa cảm nhận được nó dưới một góc độ mới, rồi quay sang nói với César: “Tôi đoán đó chính là dụng ý của họa sĩ.”
“Đó chính là thứ ông cần tìm ra,” César đáp. “Câu hỏi đầy thách thức ở đây là: Quân cờ nào đã ăn quân hiệp sĩ?”
“Ý ông là quân hiệp sĩ trắng,” Muñoz nói. “Quân duy nhất thiếu trên bàn cờ.”
“Sơ đẳng thôi,” César nói, kèm theo một nụ cười, “Watson thân mến ạ.”
Muñoz tảng lờ câu nói này; khiếu hài hước rõ ràng không phải là điểm mạnh của ông ta. Julia bước tới xô pha và ngồi xuống cạnh César, mê mẩn như một cô bé con đang háo hức theo dõi một màn trình diễn đầy hấp dẫn. Lúc này Muñoz đã hoàn tất bản phác họa của mình, ông ta mang nó tới cho hai người họ xem.

“Đây,” ông ta giải thích, “là vị trí của các quân cờ đúng như ở trong tranh.”
“Như hai người thấy, tôi đã đánh dấu vị trí của từng ô, để việc tìm vị trí các quân cờ dễ dàng hơn cho các vị. Như vậy, theo góc nhìn của kỳ thủ bên phải…”
“Của Roger de Arras,” Julia nói.
“Phải, Roger de Arras. Nhìn xuống bàn cờ từ hướng đó, chúng ta sẽ đánh số các ô bàn cờ theo chiều dọc từ 1 đến 8 và ký hiệu mỗi ô bằng một chữ cái, từ a đến h, theo chiều ngang,” ông ta nói, đồng thời dùng chiếc bút chì chỉ cho hai người thấy. “Có những cách phân loại nặng tính chuyên ngành hơn, nhưng điều đó có thể chỉ làm các vị rối thêm.”
“Và mỗi biểu tượng tương ứng với một quân cờ?”
“Đúng thế. Chúng là những biểu tượng thông dụng, một số màu đen, một số màu trắng. Dưới đây tôi đã ghi chú lại ý nghĩa của từng biểu tượng.”

“Như thế, cho dù biết rất ít về cờ vua, hai người cũng dễ dàng thấy vua đen, chẳng hạn, đang nằm tại ô a4, và ở ô f1 có một quân giám mục trắng. Mọi người hiểu chứ?”
“Hoàn toàn hiểu.”
Muñoz tiếp tục chỉ cho họ một số biểu tượng khác ông ta đã vẽ ra.
“Bây giờ, chúng ta đã tìm hiểu xong các quân cờ còn lại trên bàn cờ, nhưng để phân tích được ván cờ, ta cần phải biết những quân cờ nào đã bị loại khỏi bàn cờ.” Ông ta đưa mắt nhìn bức tranh. “Kỳ thủ bên trái tên là gì vậy?”
“Ferdinand xứ Ostenburg.”
“Được rồi, Ferdinand xứ Ostenburg, người chơi quân đen, đã ăn những quân trắng sau đây.”

“Nghĩa là: một giám mục, một hiệp sĩ và hai tốt. Về phần mình, Roger de Arras đã ăn các quân sau đây từ đối thủ của mình.”

“Nghĩa là bốn tốt, một tháp và một giám mục.” Muñoz trầm ngâm nhìn bản phác họa. “Khi chúng ta nhìn vào ván cờ từ góc độ này, dường như quân trắng đang chiếm lợi thế so với đối thủ. Nhưng nếu tôi hiểu đúng, đó không phải là điều đáng quan tâm. Câu hỏi ở đây là quân cờ nào đã ăn quân hiệp sĩ trắng. Hiển nhiên đó phải là một trong các quân đen, một điều nghe có vẻ quá hiển nhiên, nhưng chúng ta cần đi tuần tự từng bước, từ điểm khởi đầu.” Ông ta đưa mắt nhìn César và Julia như thể cần được thứ lỗi về những gì mình vừa nói. “Không gì dễ gây sai lầm hơn một sự thật quá hiển nhiên. Đây là một nguyên tắc suy luận hoàn toàn phù hợp khi áp dụng vào cờ vua: những gì trông có vẻ hiển nhiên không phải lúc nào cũng là những gì đã thực sự xảy ra hay chuẩn bị xảy ra. Nói tóm lại: điều đó có nghĩa là chúng ta cần tìm ra quân cờ nào trong số các quân đen ở trên bàn cờ hay nằm ngoài mặt bàn đã ăn quân hiệp sĩ trắng.”
“Hay giết ông ta,” Julia nói thêm.
Muñoz phác một cử chỉ lẩn tránh.
“Đó không phải việc của tôi, senorita[2].”
“Nếu muốn, ông có thể gọi tôi là Julia.”
“Được thôi, Julia, dù sao đó vẫn không phải việc của tôi.” Ông ta nhìn chăm chú vào tờ giấy có bức phác họa như thể trên đó viết nội dung một cuộc hội thoại ông ta đã để mất đầu mối. “Tôi tin rằng hai vị đưa tôi tới đây để cho các vị biết quân cờ nào đã ăn quân hiệp sĩ trắng. Nếu tìm ra được điều đó mà hai người có thể đưa ra được một vài kết luận hay giải mã được một bí ẩn, vậy thì tốt thôi.” Ông ta nhìn hai người một cách tự tin hơn, như vẫn thường diễn ra khi ông ta kết luận một vấn đề mang tính kỹ thuật, như thể ông ta lấy thêm được một chút tự tin nhất định từ hiểu biết của mình. “Điều đó tùy các vị. Tôi chỉ là một người chơi cờ mà thôi.”
César cảm thấy thái độ này hoàn toàn hợp lý.
“Tôi thấy không có gì không ổn với chuyện đó cả,” ông nói, đồng thời đưa mắt nhìn Julia. “Ông ấy thực hiện các nước cờ, còn chúng ta giải thích chúng. Làm việc theo nhóm, cô bé thân mến ạ.”
Julia quá chăm chú đến vấn đề cần giải quyết nên không còn bận tâm tới các chi tiết về phương pháp. Cô đặt tay lên tay César, cảm nhận nhịp mạch đập nhẹ nhàng, đều đặn dưới làn da cổ tay ông.
“Sẽ mất bao lâu để giải quyết chuyện này?”
Muñoz gãi chiếc cằm được cạo lởm chởm của mình. “Tôi không biết. Nửa giờ, một tuần. Còn tùy.”
“Tùy cái gì?”
“Nhiều thứ. Tùy thuộc vào việc tôi có thể tập trung tốt tới đâu. Và vào vận may.”
“Ông có thể bắt đầu ngay bây giờ không?”
“Tất nhiên. Tôi đã làm thế rồi.”
“Vậy tiếp tục đi.”
Nhưng đúng khoảnh khắc đó điện thoại đổ chuông, và ván cờ đành phải hoãn lại.
❀ ❀ ❀
[1] : Nước đi đặc biệt trong cờ vua, trong đó kỳ thủ có thể đồng thời di chuyển quân vua và một trong hai quân tháp của mình với điều kiện chúng đều đang ở vị trí ban đầu của mình trên bàn cờ. Kỳ thủ nhập thành bằng cách di chuyển quân vua hai nước về phía quân tháp, đồng thời đem quân tháp nhảy qua vua và đặt tháp ở ô kế bên vua.
[2] : Quý cô (tiếng Tây Ban Nha).