Cô nhìn thấy ông hoàng bất hạnh, Ferdinand Altenhoffen, bị vây giữa những cơn lốc thổi tới từ phía Đông và phía Tây, trong một châu Âu đang thay đổi quá nhanh so với sự thích ứng của ông. Cô nhìn thấy vị công tước đầy cam chịu và bất lực, một người bị cầm tù trong chính con người mình và trong thế kỷ ông sống, dùng đôi găng tay da mềm đập mạnh xuống ống quần lụa, run lên vì căm hận và phiền muộn, vì không thể ra tay trừng phạt thủ phạm đã sát hại người bạn duy nhất ông từng có trong đời. Cô thấy ông tựa người vào một cột chống trong căn phòng treo đầy những lá cờ và thảm, hồi tưởng lại những năm tháng tuổi trẻ của hai người, những giấc mơ họ đã từng cùng nhau chia sẻ và sự ngưỡng mộ ông dành cho chàng quý tộc trẻ tuổi đã lên đường xông pha trận mạc và quay về với rất nhiều thương tích nhưng đầy những vinh quang. Tiếng cười của vị hiệp sĩ, giọng nói bình tĩnh, sáng suốt, những nhận xét nghiêm trang của ông, những lời ngợi khen lịch lãm ông dành cho các phu nhân trong triều đình, những lời khuyên xác đáng cùng tình bạn chân thành và ấm áp ông dành cho công tước vẫn còn vang vọng trong căn phòng. Nhưng vị hiệp sĩ không còn ở đây nữa. Ông đã ra đi tới một nơi tối tăm hơn.
“Và điều tồi tệ nhất, quý ông Van Huys, điều tồi tệ nhất, hỡi ông bạn lâu năm của ta, hỡi người họa sĩ già, ông, người cũng yêu quý ông ấy nhiều như ta, điều tồi tệ nhất là không có cách nào để báo thù. Vì nàng cũng như ta và thậm chí cả chính ông ấy, chỉ là những món đồ chơi trong tay những kẻ uy quyền hơn, những kẻ, bởi có tiền và sức mạnh, có thể đơn giản quyết định rằng những thế kỷ tới sẽ xóa tên Ostenburg khỏi các tấm bản đồ được các nhà bản đồ học vẽ ra. Ta chẳng thể điệu kẻ nào tới để chém đầu trước mộ bạn ta – mà cho dù có, ta cũng sẽ không làm thế. Chỉ nàng biết và lựa chọn giữ im lặng. Nàng đã sát hại bạn ta bằng sự im lặng của nàng, để mặc ông ấy xuất hiện, như ông ấy vẫn làm hằng đêm – à, phải, cả ta cũng có các gián điệp của mình, gần con hào tại Cửa Đông – bị thu hút bởi bài hát im lặng của các nàng tiên cá, thứ luôn kéo mọi người đàn ông tới số phận của họ, một số phận dường như luôn ngủ gật hay thậm chí mù lòa cho tới tận ngày nó mở bừng mắt nhìn thẳng vào chúng ta.
Như ông thấy đấy, quý ông Van Huys, không có cách báo thù nào hết. Ta đặt niềm tin vào tài năng xuất chúng của ông và sẽ không có ai trả cho ông cái giá ta sẽ trả cho bức tranh này. Ta muốn công lý, dù chỉ dành riêng cho ta, dù chỉ để nàng biết rằng ta đã biết tất cả, và để khi tất cả chúng ta đều đã trở thành cát bụi giống như Roger de Arras, có ai đó ngoài Chúa có thể biết được sự thật. Vậy hãy vẽ bức tranh đi, quý ông Van Huys, vì chúa, hãy vẽ nó. Ta muốn ông ghi lại mọi chi tiết, và hãy để nó trở thành bức tranh tuyệt diệu nhất, tác phẩm khủng khiếp nhất của ông. Hãy vẽ nó, rồi sau đó cứ để Quỷ dữ, kẻ đã có lần được ông vẽ trong tư thế cưỡi ngựa cạnh ông ấy, bắt chúng ta đi.”