Bí Ẩn Quân Hậu Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

Vì chiếc xe của họ bị chiếc xe khác đỗ chặn cửa, Menchu đã chuyển chỗ sang ghế lái khi Julia trở lại xe. Cô mở cửa chiếc Fiat nhỏ nhắn rồi ngồi xuống ghế.

“Bọn họ đã nói gì?” Menchu hỏi.

Julia không trả lời ngay; cô vẫn còn quá nhiều thứ phải bận tâm suy nghĩ, chăm chú dõi theo dòng xe cộ đang nối nhau đi trên đường phố, cô lấy một điếu thuốc từ trong túi ra, đặt lên môi rồi bấm vào bật lửa tự động trên bảng đồng hồ.

“Hôm qua có hai nhân viên cảnh sát tới đây,” cuối cùng cô lên tiếng, “họ cũng hỏi những câu hỏi giống như tôi vậy.” Khi bật lửa bật lên, cô chìa điếu thuốc của mình vào châm. “Theo người phụ trách, phong bì đã được đưa cho họ để chuyển phát vào thứ Năm, ngay đầu giờ chiều.”

Hai bàn tay Menchu nắm chặt lấy vô lăng, các đốt ngón tay của bà trắng bệch, nổi bật giữa những chiếc nhẫn lấp lánh. “Ai đã mang nó tới?”

Julia từ từ thở ra.

“Theo lời ông ta, đó là một phụ nữ.”

“Một phụ nữ sao?”

“Trung tuổi, ăn mặc lịch sự, tóc vàng. Mặc áo mưa, đeo kính râm.” Cô quay sang bạn mình. “Có thể là bà lắm.”

“Không buồn cười tí nào đâu.”

“Không, tôi biết là không.” Julia thở dài. “Nhưng cũng có thể là bất kỳ ai. Người phụ nữ không hề cho biết tên hay địa chỉ, bà ta chỉ cung cấp các thông tin của Alvaro và nói đó là người gửi. Bà ta yêu cầu sử dụng dịch vụ chuyển phát nhanh. Và đúng là nó đã được chuyển đi rất nhanh.”

Hai người hòa vào dòng xe cộ. Có vẻ trời lại sắp mưa, vài giọt nước nhỏ đã bắt đầu đập vào kính chắn gió. Menchu tăng ga, nhăn mũi đầy vẻ không hài lòng.

“Cô biết đấy, Agatha Christie chắc sẽ có thể tạo nên một tiểu thuyết bán chạy hạng nhất từ vụ này.”

Julia mỉm cười không chút vui vẻ.

“Phải. Nhưng như thế nó sẽ chứa đựng cả một cái chết có thật.” Cô hình dung ra cảnh Alvaro trần trụi nằm ướt sũng trong nước. Nếu có điều gì còn tệ hại hơn cả cái chết, thì đó hẳn là phải chết trong một bộ dạng khó coi, trong khi có những người khác đến nhìn ngó ta.

“Anh chàng khốn khổ tội nghiệp,” cô nói lên thành tiếng.

Hai người dừng lại trước chỗ cho người đi bộ qua đường. Menchu liếc mắt nhìn sang cô bạn. Bà nói cảm thấy rất lo về việc Julia bị dính vào một tình thế như lúc này. Bà cảm thấy bất an, tới mức bà đã phá vỡ một trong những nguyên tắc vàng của mình và đưa Max về ở nhà bà cho tới khi mọi chuyện trở nên rõ ràng hơn. Julia cũng nên làm như thế.

“Cái gì, đưa Max tới sống trong căn hộ của tôi? Không, xin cảm ơn. Thà tôi ở một mình mà tiêu đời còn hơn.”

“Đừng có lại bắt đầu như thế. Và đừng làm bộ chậm hiểu.” Đèn tín hiệu chuyển sang xanh, Menchu vào số và tăng ga. “Cô thừa biết ý tôi không muốn nói tới anh ta. Hơn nữa, anh chàng quả là dễ thương.”

“Một kẻ hút máu người.”

“À, ít nhất thứ anh ta hút cũng không hút máu tôi.”

“Đừng có thô thiển thế.”

“Ô, hóa ra bây giờ tôi đang được ngồi bên xơ Julia thánh thiện cơ đấy.”

“Rất hân hạnh.”

“Xem nào. Có thể Max đúng là loại người cô nói, nhưng anh ta quá đẹp trai, đến mức làm tôi ngây ngất quay cuồng mỗi khi nhìn anh ta. Cũng giống như những gì Bà Bướm cảm thấy trước trung úy Pinkerton… giữa hai cơn ho rũ rượi. Hay anh chàng đó là Armand Duval[1] nhỉ?” Bà bật lời chửi rủa một người đi bộ bất ngờ băng qua đường, phẫn nộ bấm còi inh ỏi, lách xe vào khoảng trống nhỏ hẹp giữa một chiếc taxi và một chiếc xe buýt đang nhả khói mù mịt. “Nhưng nói một cách nghiêm túc, tôi không nghĩ việc cô ở một mình là ý tưởng hay đâu. Sẽ thế nào nếu thực sự có một tên sát nhân và hắn quyết định ra tay với cô?”

Julia bực bội nhún vai.

“Vậy bà muốn tôi làm gì với chuyện đó?”

“Tôi không biết. Chuyển tới ở cùng ai đó chẳng hạn. Tôi sẽ chấp nhận thực hiện sự hy sinh cao cả nhất nếu cô muốn. Tôi sẽ tống khứ anh chàng Max đi, như thế cô có thể tới ở tại nhà tôi.”

“Thế còn bức tranh?”

“Cô có thể mang theo và tiếp tục công việc với nó tại nhà tôi. Tôi sẽ chuẩn bị thật nhiều đồ hộp, coca, những băng video tục tĩu và rượu, chúng ta có thể cố thủ tại đó, cô và tôi, giống như trong phim Fort Apache, cho tới khi tống khứ được bức tranh đi. À, và còn hai việc khác nữa. Thứ nhất, tôi đã mua bảo hiểm bổ sung, chỉ là để đề phòng.”

“Chỉ là để để phòng, ý bà là sao? Bức tranh của Van Huys hoàn toàn được an toàn trong căn hộ của tôi, dưới các lần khóa và mật mã. Tôi đã phải bỏ ra cả một gia tài để lắp đặt hệ thống an ninh, bà nhớ chứ? Nó không khác gì kho vàng Fort Knox của Mỹ, chỉ thiếu vàng thôi.”

“Cô không bao giờ biết chắc được.” Trời bắt đầu mưa nặng hạt hơn, và Menchu bật cần gạt nước lên. “Điều thứ hai là: đừng nói gì, dù chỉ một lời, về chuyện này với don Manuel.”

“Tại sao lại không?”

“Cô có điên không vậy? Cô cháu gái bé bỏng của ông ta, cô ả Lola, chỉ cần có thế để làm hỏng toàn bộ vụ làm ăn này của tôi.”

“Cho tới lúc này chưa có ai liên hệ bức tranh với Alvaro.”

“Cầu trời là không. Nhưng đám cảnh sát không phải loại người tế nhị và rất có thể họ sẽ liên hệ với khách hàng của tôi. Hay với con bò cái cháu gái của ông ta. À, thế đấy. Mọi thứ đang mỗi lúc một thêm rối tinh rối mù. Tôi chỉ muốn tống khứ hết cục nợ này cho Claymore, nhận món tiền hoa hồng trung gian của mình rồi chuồn cho nhẹ người.”

Làn mưa tạo ra những hình ảnh xám lờ mờ nối nhau trôi qua ngoài khung cửa kính, khiến chiếc xe như thể đang nằm giữa một phong cảnh lạ lùng, không có thực. Julia đưa mắt nhìn bạn cô.

“Nhân tiện,” cô nói, “tôi có hẹn ăn tối cùng Montegrifo tối nay.”

“Bà nghe thấy rồi đấy. Ông ta có vài chuyện làm ăn muốn trao đổi với tôi.”

“Chuyện làm ăn? Có lẽ anh ta sẽ muốn chơi cả trò đôi lứa đêm tân hôn nữa ấy chứ.”

“Tôi sẽ gọi điện thoại và kể cho bà nghe tất cả.”

“Tôi sẽ không tài nào ngủ được cho tới khi cô gọi cú điện thoại đó. Rõ ràng là anh ta đánh hơi được có chuyện gì đó đang diễn ra. Tôi xin cược toàn bộ trinh tiết trong ba kiếp sau của mình vào vụ này.”

“Tôi đã bảo bà đừng nói năng thô thiển như thế rồi mà.”

“Và cô không được phản bội tôi. Tôi là bạn cô, hãy nhớ lấy. Người bạn tốt nhất của cô.”

“Tin tôi đi, và đừng có lái xe nhanh thế.”

“Tôi sẽ đâm cô chết tươi nếu cô phản bội tôi. Giống như Jose trong truyện Carmen của Merimée[2] ấy.”

“OK. Xem kìa, bà vừa vượt đèn đỏ đấy. Vì chiếc xe này là của tôi, tôi sẽ phải trả bất cứ khoản tiền phạt nào bà gây ra.” Cô liếc nhìn vào gương chiếu hậu và thấy một chiếc xe khác, một chiếc Ford màu xanh lắp kính đen, cũng vượt đèn đỏ theo họ, nhưng rồi nhanh chóng rẽ sang phải và biến mất. Cô nhớ láng máng dường như đã nhìn thấy chiếc xe này đỗ bên kia đường, cũng bị đỗ chặn đường như họ, khi cô bước ra khỏi công ty chuyển phát. Nhưng khó có thể chắc chắn được gì trong lúc đường sá đông đúc giữa cơn mưa tầm tã như thế này.

❀ ❀ ❀

[1] : Bà Bướm và trung úy Pinkerton là đôi tình nhân trong một vở opera của Giacomo Puccini. Armand Duval là người tình của cô gái điếm có biệt danh Trà Hoa Nữ trong tiểu thuyết cùng tên của Alexandre Dumas.

[2] : Trong truyện, tên trộm Jose đã phát điên và giết người vợ là Carmen khi cô phản bội Jose để đến với người đàn ông khác.

có vài bản sao chụp tài liệu và một danh sách sự kiện được đánh máy theo trình tự thời gian. “Xem này. Có vẻ như anh ấy quyết định không đến, nhưng đã gửi cho chúng ta thứ này.” “Vẫn khiếm nhã như xưa,” César lẩm bẩm dè bỉu. “Đáng ra hắn t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.