Bí Ẩn Quân Hậu Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Rb3?… Pd7 – D5+

❊ ❊ ❊

Muñoz nhìn chúng thêm một lúc nữa, so sánh chúng với vị trí các quân cờ trên bàn cờ.

“Có vẻ như ai đó” – và Julia rùng mình khi nghe tới từ “ai đó”, như thể cánh cửa vô hình vừa mở ra ngay gần chỗ cô ngồi – “có quan tâm tới ván cờ đang diễn ra trong tranh.” Ông khép hờ mắt và gật đầu, như thể bằng một cách bí hiểm nào đó ông có thể suy đoán ra động cơ của kẻ chơi cờ bí ẩn này. “Cho dù hắn là ai, hắn biết tình thế trên bàn cờ và cũng biết, hoặc nghĩ rằng hắn biết, chúng ta đã thành công trong việc tìm ra lời giải cho bí ẩn trong ván cờ đó bằng phân tích hồi cứu. Bởi vì hắn đang đề nghị chơi tiếp, tiếp tục ván cờ từ vị trí hiện tại của các quân cờ trong tranh.”

“Hẳn ông đang đùa rồi,” César nói.

Bầu không khí im lặng nặng nề bao trùm lên ba người, trong suốt khoảng thời gian đó Muñoz nhìn chằm chằm vào César.

“Tôi không bao giờ đùa,” cuối cùng ông lên tiếng, như thể đã phải mất thời gian để cân nhắc xem có đáng đưa ra lời giải thích hay không. “Và tất nhiên đùa về cờ vua lại càng không.” Ông dùng ngón tay trỏ gõ nhẹ lên tấm thẻ. “Đây, tôi có thể đoán chắc với các vị, chính xác là điều hắn đang làm: tiếp tục ván cờ từ thời điểm nó đang dừng lại trong tranh. Hãy nhìn vào bàn cờ xem.”

Image

“Thấy không,” Muñoz nói, chỉ tay vào tấm thẻ. “Rb3 có nghĩa là quân trắng nên đưa quân tháp hiện đang ở ô b5 tới ô b3. Theo tôi, dấu hỏi chấm có nghĩa là hắn đề xuất chúng ta thực hiện nước đi này. Vậy từ đó có thể suy ra chúng ta đang là bên chơi quân trắng, còn đối thủ của chúng ta chọn quân đen.”

“Hợp làm sao,” César nhận xét. “Thích hợp một cách ám muội.”

“Tôi không rõ nó có ám muội hay không, nhưng đó là việc hắn đang làm. Hắn đang nói với chúng ta: ‘Tôi chơi quân đen và tôi mời các vị đi quân tháp đó tới ô b3.’ Hai người hiểu chứ? Nếu chúng ta đồng ý chơi, chúng ta cần thực hiện nước đi hắn đề xuất, cho dù chúng ta có thể chọn một nước đi hay hơn. Chẳng hạn, chúng ta có thể ăn quân tốt đen ở ô b7 bằng tốt trắng ở ô a6. Hoặc bằng quân tháp trắng ở ô b6…”

Ông ngừng lời, vẻ mặt trầm ngâm, toàn bộ tâm trí tự động chuyển sang xem xét mọi khả năng có thể của nước đi ông vừa nhắc tới. Rồi ông chớp mắt, quay trở lại thực tại với nỗ lực hiện rõ. “Đối thủ của chúng ta coi như chúng ta đã chấp nhận sự thách thức của hắn và coi như chúng ta đã di chuyển quân tháp trắng tới ô b3, nhằm bảo vệ vua trắng của chúng ta khỏi một nước đi ngang sang trái của hậu đen, và cùng lúc, sử dụng quân tháp này, được quân tháp còn lại và quân hiệp sĩ trắng hỗ trợ, để đe dọa vua đen ở ô a4 bằng một nước chiếu. Từ điểm này tôi đoán hắn là một kẻ ưa mạo hiểm.”

Julia, vẫn đang theo sát những lời giải thích của Muñoz trên bàn cờ, cảm thấy chắc chắn cô đã nhận ra trong những lời nói của ông âm hưởng của sự ngưỡng mộ dành cho kỳ thủ vô danh này.

“Điều gì khiến ông nói vậy? Làm thế nào ông biết hắn thích hay không thích gì?”

Muñoz nhún vai, cắn môi dưới.

“Tôi cũng không rõ,” ông trả lời sau một thoáng do dự. “Cho dù mỗi người đều chơi cờ theo bản chất con người anh ta. Tôi tin mình từng giải thích điều này một lần rồi.” Ông để tấm thẻ trên bàn, bên cạnh bàn cờ. “Pd7 – d5+ nghĩa là bây giờ quân đen chọn đi tiếp bằng cách đẩy quân tốt ở ô d7 lên ô d5, qua đó đe dọa vua trắng bằng một nước chiếu. Dấu + nhỏ bên cạnh con số 5 có nghĩa là nước chiếu. Nói cách khác, chúng ta đang gặp nguy hiểm. Một mối nguy chúng ta có thể tránh được bằng cách ăn tốt đen của hắn bằng quân tốt trắng ở ô e4.”

“Phải,” César nói. “Với các nước cờ thì đến giờ đã rõ ràng cả. Nhưng tôi không thấy tất cả chuyện này có gì liên quan tới chúng ta. Mối quan hệ giữa những nước cờ và thực tế ở đây là gì?”

Muñoz nhìn không có vẻ gì hứa hẹn, như thể họ đang đòi hỏi quá nhiều từ ông. Julia nhận thấy ông quay sang tìm kiếm ánh mắt cô, nhưng rồi lại quay đi chỉ một giây sau.

“Tôi không biết chính xác mối quan hệ là gì. Có thể là một lời nhắc nhở, một lời cảnh báo. Tôi không có cách nào biết được. Nhưng nước đi tất yếu của bên đen, sau khi đã mất quân tốt ở ô d5, sẽ là chiếu vua trắng lần nữa bằng cách chuyển quân hiệp sĩ đen ở ô d1 tới ô b2. Trong trường hợp đó, bên trắng chỉ có duy nhất một nước đi để tránh bị chiếu, đồng thời tiếp tục duy trì được thế bao vây vua đen, và nước đi đó là ăn hiệp sĩ đen bằng quân tháp trắng. Quân tháp ở ô b3 chuyển tới ô b2 và ăn quân hiệp sĩ. Bây giờ hãy quan sát tình thế trên bàn cờ.”

Image

Cả ba người, bất động và im lặng, quan sát vị trí mới của các quân cờ. Sau này Julia nhận ra chính vào khoảnh khắc đó, từ rất lâu trước khi cô hiểu được ý nghĩa của các ký hiệu, cô cảm thấy bàn cờ không còn đơn thuần là những ô vuông đen và trắng nằm kề sát nhau, thay vào đó nó đã trở thành một không gian có thực thể hiện đường đời của chính cô.

Và, gần như thể bàn cờ đã trở thành một tấm gương, cô tìm thấy điều gì đó thật quen thuộc ở mảnh gỗ được tiện thành hình quân hậu trắng ở ô e1, trông thật mong manh trước mối đe dọa cận kề của các quân đen.

Nhưng César mới là người đầu tiên hiểu ra.

“Chúa ơi,” ông kêu lên. Và những từ đó vang lên thật lạ lùng trên đôi môi vốn đầy ngờ vực của ông, khiến Julia bất giác hoảng hốt nhìn ông. Ông đang nhìn chằm chằm xuống bàn cờ, bàn tay cấm đót thuốc lá như bỗng dưng hóa đá cách miệng ông vài phân, như thể điều ông vừa vỡ lẽ bất ngờ tới mức đã làm tê liệt một cử chỉ vừa mới bắt đầu.

Cô lại nhìn xuống bàn cờ, cảm thấy dòng máu đang rần rật trong cổ tay và hai bên thái dương. Cô chỉ trông thấy quân hậu trắng vô phương tự vệ, nhưng những gì cô cảm thấy là một mối nguy hiểm như một gánh nặng chết chóc đang đè lên lưng mình. Cô đưa mắt nhìn sang Muñoz tìm kiếm sự giúp đỡ, và nhận ra ông đang trầm ngâm lắc đầu, nếp nhăn giữa hai chân mày càng sâu thêm. Rồi nụ cười thoáng qua cô từng bắt gặp trong nhiều lần trước lại xuất hiện trong chốc lát, không chút hài hước trên môi ông. Đó là một nụ cười bất chợt, có phần bực bội của một người thấy mình buộc phải miễn cưỡng thừa nhận tài năng của đối thủ. Và Julia cảm thấy một nỗi sợ hãi dữ dội, u ám bùng lên, vì cô hiểu ra thậm chí cả Muñoz cũng đã phải thấy ấn tượng.

“Có gì không ổn sao?” cô hỏi, hầu như không nhận ra giọng nói của chính mình. Các ô vuông trên bàn cờ bồng bềnh trôi đi trước mắt cô.

Trao đổi một cái nhìn nghiêm trọng với Muñoz, César nói: “Có nghĩa là nước đi của quân tháp trắng đe dọa hậu đen. Đúng vậy không?”

Muñoz gật đầu.

“Phải,” ông nói. “Quân hậu đen, trước đó vẫn an toàn, giờ đây đang bị đe dọa.” Ông ngừng lời. Phải tiếp tục diễn giải theo ngôn ngữ ngoài cờ vua là một việc không hề dễ dàng với ông. “Có nghĩa là kỳ thủ vô hình kia đang cố gửi một thông điệp nào đó tới chúng ta: hắn ta biết chắc chắn rằng bí ẩn của bức tranh đã được giải thích. Quân hậu đen…”

“Beatrice xứ Burgundy,” Julia thì thầm.

“Phải, Beatrice xứ Burgundy, quân hậu đen, người có vẻ đã từng một lần ra tay giết người.”

Những lời nói cuối cùng của Muñoz lơ lửng trong không trung, không trông đợi bất cứ lời đáp nào. César đưa một bàn tay ra, rồi, với sự tỉ mỉ của một người đang cần làm gì đó bằng mọi giá để giữ lấy mối liên hệ tới thực tại, nhẹ nhàng gõ tàn từ điếu thuốc lá của ông xuống một chiếc gạt tàn. Sau đó, ông đưa mắt nhìn quanh như thể hy vọng tìm thấy câu trả lời cho những câu hỏi mà ba người đang tự hỏi ở một món đồ gỗ, một bức tranh hay một đồ vật nào đó trong cửa hiệu của ông.

“Hai người biết đấy, các bạn thân mến của tôi, đây quả thực là một sự trùng hợp hoàn toàn không thể tin nổi. Nó chỉ đơn giản là không thể có thực.”

Ông giơ hai bàn tay lên rồi buông xuống thể hiện sự bất lực. Muñoz chỉ rầu rĩ nhún vai.

“Đây không phải là sự trùng hợp. Bất cứ kẻ nào lên kế hoạch cho việc này cũng là một bậc thầy.”

“Thế còn quân hậu trắng thì sao?” Julia hỏi.

Muñoz đưa một bàn tay về phía bàn cờ, bàn tay của ông dừng lại ngay trên quân cờ vừa được hỏi tới, như thể ông không dám động vào nó. Ông chỉ sang quân tháp đen ở ô c1.

“Có khả năng nó sẽ bị ăn,” ông bình thản nói.

“Tôi thấy rồi.” Julia cảm thấy thất vọng. Cô đã nghĩ chắc hẳn mình sẽ thấy choáng váng hơn nếu ai đó khẳng định bằng lời nói điều cô đang thầm lo sợ. “Nếu tôi hiểu đúng ý ông thì việc khám phá ra bí mật của bức tranh, nghĩa là tội lỗi của vị phu nhân mặc đồ đen, được thể hiện qua nước đi quân tháp tới ô b2. Và nếu hậu trắng gặp nguy hiểm, thì nguyên nhân là vì đáng ra nó nên rút lui từ trước về một nơi an toàn thay vì đi lang thang để rồi tự chuốc lấy rắc rối cho mình. Có phải đó là tinh thần của bản thông điệp không, senor Muñoz?”

“Ít nhiều là vậy.”

“Nhưng tất cả đã xảy ra cách đây năm trăm năm rồi,” César phản đối. “Chỉ có đầu óc của một kẻ điên rồ…”

“Rất có thể chúng ta đang gặp phải một gã điên,” Muñoz bình thản nói. “Nhưng hắn đã, hoặc đang, chơi cờ một cách xuất sắc.”

“Và rất có thể hắn đã lại giết người,” Julia nói thêm. “Ở hiện tại, vài ngày trước, trong thế kỷ 20. Rất có thể chính hắn đã giết Alvaro.”

César phẫn nộ giơ một bàn tay lên, như thể cô vừa đưa ra một nhận xét không thể chấp nhận được.

“Nào, dừng lại đã, công chúa. Chúng ta đang tự mua dây buộc mình ở đây đấy. Không gã sát thủ nào có thể sống sót qua năm trăm năm. Và một bức tranh không thể giết ai đó được.”

“Còn tùy vào cách bác nhìn nhận sự việc.”

“Đừng nói vớ vẩn. Và thôi làm mọi thứ rối tinh rối mù lên đi. Một mặt, chúng ta có một bức tranh và một tội ác xảy ra năm trăm năm trước… Mặt khác, chúng ta có Alvaro, đã chết.”

“Mà vẫn gửi tài liệu đến.”

“Nhưng vẫn chưa ai chứng minh được người gửi tài liệu đi cũng chính là kẻ giết Alvaro. Thậm chí rất có thể anh chàng khốn khổ này đã tự làm vỡ đầu mình trong bồn tắm.” César giơ ba ngón tay lên. “Thứ ba, chúng ta có một người nào đó muốn chơi cờ. Tất cả là vậy. Không có gì chứng minh rằng có một mối liên hệ giữa ba chuyện này.”

“Bức tranh.”

“Đó không phải là một bằng chứng. Đó chỉ là một giả thiết.” César quay sang Muñoz. “Đúng vậy không?”

Muñoz không nói gì, từ chối đứng về bất cứ bên nào, và César ném về phía ông một cái nhìn bực bội. Julia chỉ vào tấm thẻ nằm trên mặt bàn cạnh bàn cờ.

“Bác muốn bằng chứng, phải không nào?” Cô bất ngờ lên tiếng, vì vừa hiểu ra tấm thẻ có ý nghĩa gì. “Đây là một mối liên hệ trực tiếp giữa cái chết của Alvaro và kẻ chơi cờ bí hiểm. Cháu biết quá rõ những tấm thẻ này. Alvaro vẫn dùng chúng khi làm việc.” Cô ngừng lại để có thời gian nhập tâm ý nghĩa của chính những lời mình đang nói. “Bất cứ ai sát hại giáo sư cũng có thể lấy đi vài tấm thẻ của ông ấy.” Cơn hoảng loạn vô nguyên cớ cô vừa cảm thấy chỉ vài phút trước đã tan biến hẳn, thay vào đó là một cảm giác chính xác hơn, rõ nét hơn rằng mình vừa vỡ lẽ ra mọi chuyện. Cô tự nhủ với chính mình, như một lời giải thích, rằng cảm giác sợ hãi một thứ gì đó tối tăm vô định, không giống nỗi sợ đã định hình vững chắc trước việc phải chết dưới tay một người bằng xương bằng thịt. Có lẽ ký ức về Alvaro, về cái chết của anh giữa thanh thiên bạch nhật dưới vòi nước đang chảy xối xả, đã giúp tâm trí cô trở nên sáng suốt hơn, giải phóng cô khỏi những nỗi sợ hãi vô căn cứ. Không có chúng cô cũng đã phải chịu đựng quá đủ rồi.

Cô đưa một điếu thuốc lên môi và châm lửa, hy vọng hai người đàn ông kia sẽ coi đó là một biểu hiện của khả năng làm chủ bản thân. Cô hít ngụm khói đầu tiên đầy khoang miệng rồi nuốt vào. Cổ họng cô khô rát thật khó chịu. Cô đang cần gấp một ly vodka. Mà cũng có lẽ là sáu ly. Hay một anh chàng đẹp trai, mạnh mẽ, lặng lẽ, một người có thể giúp cô tìm sự lãng quên trong tình dục.

“Giờ chúng ta làm gì đây?” cô hỏi, cố lấy hết bình tĩnh có thể.

César đang nhìn Muñoz, còn Muñoz nhìn sang Julia. Cô thấy đôi mắt Muñoz lại trở nên mờ đục, thiếu sức sống, như thể ông đã lại mất hết sự quan tâm cho tới khi nước cờ tiếp theo mời gọi sự chú ý của ông.

“Chúng ta đợi,” Muñoz nói, ra dấu về phía bàn cờ. “Giờ đến lượt quân đen đi.”

có vài bản sao chụp tài liệu và một danh sách sự kiện được đánh máy theo trình tự thời gian. “Xem này. Có vẻ như anh ấy quyết định không đến, nhưng đã gửi cho chúng ta thứ này.” “Vẫn khiếm nhã như xưa,” César lẩm bẩm dè bỉu. “Đáng ra hắn t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.