Khi cô ra tới ngoài phố, trời đang mưa như trút nước. Ánh sáng vàng vọt của những cột đèn đường soi sáng màn nước mưa đang trút xuống như thác từ trong màn đêm, giội xuống những viên đá lát đường. Những vũng nước không ngớt bắn tung tóe khi những giọt nước mưa nặng trĩu trút xuống, làm hình ảnh của thành phố phản chiếu trên chúng vỡ vụn ra thành từng đợt sáng tối liên tục quay cuồng xen kẽ nhau.
Julia ngước mặt lên đón cơn mưa, để mặc cho nước mưa thoải mái chảy tràn trên mái tóc và khuôn mặt cô. Hai gò má và môi cô cứng đờ vì lạnh, trong khi mái tóc ướt sũng dính bết xuống mặt. Cô cài khuy cổ áo mưa lại, rồi bước đi giữa những dãy hàng rào và băng ghế đá, hoàn toàn dửng dưng với cơn mưa và hơi ẩm đang dần dần ngấm vào đôi giày cô đang đi. Những hình ảnh trong bức tranh của Brueghel vẫn còn in đậm trong võng mạc Julia; vở bi kịch ghê rợn thời Trung cổ vẫn quay cuồng nhảy múa trước mắt cô. Và trong cơn cuồng phong ấy, trong số những người đàn ông và đàn bà bị nhấn chìm dưới cơn hồng thủy của những bộ xương khô báo thù đang cuồn cuộn tuôn ra từ lòng đất, cô có thể trông thấy rõ ràng những nhân vật trong một bức tranh khác: Roger de Arras, Ferdinand Altenhoffen, Beatrice xứ Burgundy. Ở xa hơn, thậm chí cô còn thấy cả cái đầu cúi gằm và khuôn mặt già nua phó mặc cho số phận của Pieter Van Huys. Tất cả hợp lại trong một bối cảnh rõ ràng duy nhất, ở nơi mà cho dù con súc sắc cuối cùng được số phận ném xuống trong ván bạc mang tên Trái Đất có đổ mặt nào đi nữa, vẻ đẹp và sự xấu xa, tình yêu và thù hận, cái thiện và cái ác, sự cần cù chăm chỉ hay phóng đãng hoang tàn, tất cả đều phải đối diện với hồi kết của chính mình. Julia cũng trông thấy chính mình trong tấm gương, trong đó đang tái hiện lại không chút thương xót việc mở dấu ấn thứ bảy của ngày tận thế. Cô là người phụ nữ trẻ quay lưng lại với bối cảnh, chìm đắm trong những giấc mộng tưởng của mình, mê mẩn trước giai điệu phát ra từ cây đàn luýt trên tay một bộ hài cốt đang cười nhăn nhở. Trong bối cảnh tối tăm ảm đạm ấy không còn chỗ cho những tên cướp biển và kho báu bị cất giấu, tất cả các cô bé Wendy đều đang không ngừng gào thét giãy giụa trong lúc bị những bộ xương khô lôi đi xềnh xệch; Lọ Lem và Bạch Tuyết, với đôi mắt mở to kinh hãi, có thể cảm thấy tai họa đã cận kề, còn chú lính chì bé nhỏ, Roger de Arras, giống như Thánh George không còn như lúc ở bên con rồng, đứng sững với thanh gươm đang rút ra nửa chừng khỏi vỏ, giờ đây bất lực, không thể trợ giúp cho họ được nữa. Anh ta đã quá mệt mỏi với việc tấn công vô ích vào khoảng không, chỉ để gỡ gạc chút danh dự trước khi, giống như những người khác, nắm lấy bàn tay xương xẩu của Thần Chết, lúc này đang kéo tất cả họ vào vũ điệu rùng rợn của mình.
Ánh đèn pha của một chiếc xe soi sáng một buồng điện thoại công cộng. Julia quờ quạng tìm vài đồng tiền xu trong túi trong lúc bước đi như một kẻ mộng du. Một cách máy móc, trong lúc mái tóc ướt sũng rỏ nước xuống ống nghe, cô quay số của César và Muñoz mà không nhận được trả lời. Cô tựa đầu vào vách kính, lấy một điếu thuốc ẩm đặt lên đôi môi đã cứng đờ vì lạnh. Đứng im, mắt nhắm nghiền, cô mặc cho làn khói thuốc quẩn quanh mình cho tới khi điếu thuốc bắt đầu cháy sát tới giữa hai ngón tay và cô ném nó xuống. Trong lúc cơn mưa đơn điệu trút xuống, cô biết, cùng cảm giác chán nản mệt mỏi cực độ, rằng đây chỉ là một quãng tạm ngừng mong manh, không thể bảo vệ cô khỏi cái lạnh, khỏi ánh sáng và bóng tối.