Bí Ẩn Quân Hậu Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
♛ ♛ ♛

❊ ❊ ❊

“Ông nghĩ thế nào?” Julia hỏi ngay sau khi hai người ra tới ngoài đường.

Muñoz hơi nghiêng đầu sang một bên. Đôi môi ông khẽ mím lại, cái nhìn lang thang lơ đãng lướt qua khuôn mặt của những người qua đường. Julia nhận ra dường như ông không muốn trả lời.

“Về mặt kỹ thuật,” cuối cùng ông cũng lên tiếng, “hoàn toàn có thể là cô ta. Cô ta biết mọi khả năng biến thể của ván cờ và chơi cờ cũng giỏi nữa. Rất giỏi, tôi phải công nhận là vậy.”

“Nhưng trông ông không có vẻ bị thuyết phục về khả năng này.”

“Chỉ là có một số chi tiết không ăn khớp.”

“Nhưng cô ta rất giống với những gì chúng ta nghĩ về hắn. Cô ta biết tường tận về ván cờ trong bức tranh. Cô ta đủ khỏe để giết một người đàn ông hay một phụ nữ, và có điều gì đó bất ổn ở người phụ nữ này, điều gì đó khiến người ta cảm thấy khó chịu khi cô ta có mặt.” Cô cau mày, cố tìm ra từ phù hợp để hoàn tất bản mô tả. “Cô ta có vẻ là một người xấu xa. Hơn nữa, vì một vài lý do nào đó tôi không sao hiểu nổi, cô ta đặc biệt có ác cảm với tôi. Và điều đó, nếu chúng ta buộc phải coi những gì cô ta nói là nghiêm chỉnh, bất chấp thực tế rằng tôi là những gì một phụ nữ nên trở thành: độc lập, không có bất cứ mối ràng buộc gia đình nào, với sự tự tin nhất định… Hiện đại, như don Manuel hẳn sẽ nói.”

“Có lẽ chính vì thế mà cô ta ghét cô. Vì cô là hiện thân của người phụ nữ mà cô ta muốn trở thành nhưng không thể. Tôi không nhớ lắm về những câu chuyện mà cô và César có vẻ rất tâm đắc, nhưng dường như tôi nhớ cuối cùng mụ phù thủy trở nên căm ghét chiếc gương[1].”

Bất chấp tình cảnh u ám hiện tại, Julia vẫn phải bật cười. “Có thể lắm. Tôi chưa bao giờ nghĩ tới khả năng này.”

“Được thôi, vậy giờ cô đã biết rồi đấy.” Muñoz cũng mỉm cười nửa miệng. “Tốt nhất trong vài ngày tới cô nên tránh xa những quả táo ra.”

“Và tôi cũng có các hoàng tử của mình. Ông và bác César. Giám mục và hiệp sĩ. Không phải vậy sao?”

Muñoz không còn mỉm cười nữa.

“Đây không phải là trò chơi, Julia,” ông nói. “Đừng quên điều đó.”

“Tôi không quên đâu,” cô nói và cầm lấy tay ông. Rất khó nhận ra, nhưng Muñoz đã cứng người lại. Có vẻ ông không được thoải mái, nhưng cô vẫn nắm lấy tay ông trong khi họ bước đi. Thực ra, cô đã dần dần ngưỡng mộ người đàn ông lạ lùng, vụng về và lặng lẽ này. Sherlock Muñoz và Julia Watson, cô thầm nghĩ, đột nhiên trở nên tràn đầy lạc quan đến thái quá, một cảm xúc chỉ bớt dần khi cô nhớ về Menchu.

“Ông đang nghĩ gì thế?” cô hỏi Muñoz.

“Về cô cháu gái.”

“Tôi cũng vậy. Sự thực, cô ta chính xác là thứ mà chúng ta đang tìm kiếm. Cho dù ông không đồng ý.”

“Tôi đâu nói cô ta không thể là người phụ nữ mặc áo mưa, chỉ là tôi không thể hình dung ra cô ta là gã kỳ thủ bí ẩn.”

“Nhưng lại có những chi tiết ăn khớp hoàn hảo. Ông không thấy lạ sao khi một phụ nữ hám lợi đến thế, chỉ vài giờ sau khi xảy ra vụ mất cắp một bức tranh rất giá trị, lại có thể đột nhiên quên biến sự bực bội của mình và bắt đầu bình thản nói về cờ vua?” Julia buông tay Muñoz ra rồi nhìn ông. “Hoặc cô ta là một ả đạo đức giả, hoặc cờ vua có ý nghĩa với cô ta hơn nhiều so với những gì ông nghĩ. Mà trong cả hai trường hợp, cô ta đều đáng ngờ. Cô ta có thể đã đóng kịch từ đầu đến cuối. Từ lúc Montegrifo thông báo, cô ta có thừa đủ thời gian để chuẩn bị cho mình thứ mà chắc ông sẽ gọi là một tuyến phòng ngự, dựa trên giả thiết cảnh sát rồi sẽ thẩm vấn cô ta.”

Muñoz gật đầu.

“Đúng là cô ta có thể như vậy. Nói cho cùng, cô ta là một kỳ thủ. Và một kỳ thủ biết cách sử dụng một số nguồn lực có trong tay như thế nào. Nhất là khi cần thoát ra khỏi những tình huống khó khăn.”

Ông im lặng bước đi một hồi, mặt cúi xuống nhìn chăm chăm vào mũi giày. Rồi ông ngẩng lên và lắc đầu.

“Tôi vẫn không nghĩ hắn là cô ta,” cuối cùng ông lên tiếng. “Tôi luôn nghĩ mình sẽ cảm nhận thấy điều gì đó đặc biệt khi đối diện với ‘hắn’. Nhưng lúc đó tôi đã không cảm thấy gì cả.”

“Ông có bao giờ nghĩ mình đã lý tưởng hóa kẻ thù quá nhiều không?” Julia hỏi. “Có thể nào vì vỡ mộng trước tình hình thực tế, ông chỉ đơn giản là không muốn chấp nhận sự thật không?”

Đôi mắt của Muñoz nheo lại không thể hiện bất cứ cảm xúc nào.

“Tối đã nghĩ tới điều này rồi,” ông lẩm bẩm, nhìn cô với cái nhìn mơ hồ quen thuộc của mình. “Và tôi không chối bỏ khả năng đó.”

Bất chấp câu trả lời ngắn gọn của Muñoz, Julia biết vẫn còn điều gì đó. Trong sự im lặng của người kỳ thủ, trong cách ông nghiêng đầu sang bên nhìn mà như thể không hề trông thấy cô, chìm đắm trong các ý nghĩ ông giữ lại cho riêng mình, cô cảm thấy chắc chắn còn điều gì đó nữa, không liên quan gì tới Lola Belmonte, đang nung nấu trong đầu ông.

“Còn gì nữa sao?” cô hỏi, không thể nén được sự tò mò. “Có phải ông đã tìm ra được điều gì mà chưa cho tôi biết không?”

Muñoz từ chối trả lời.

❀ ❀ ❀

[1] : Ám chỉ chuyện Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn.

có vài bản sao chụp tài liệu và một danh sách sự kiện được đánh máy theo trình tự thời gian. “Xem này. Có vẻ như anh ấy quyết định không đến, nhưng đã gửi cho chúng ta thứ này.” “Vẫn khiếm nhã như xưa,” César lẩm bẩm dè bỉu. “Đáng ra hắn t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.