Và cuối cùng, cô nhìn thấy người hiệp sĩ. Cả chiếc áo dài xẻ hai bên và chiếc quần chẽn của ông đều có màu đỏ tía; ông đeo một sợi dây chuyền vàng quanh cổ, một con dao găm vô dụng đeo bên thắt lưng. Ông đang bước đi dọc theo con hào tại Cửa Đông trong ánh hoàng hôn chạng vạng, một mình, không có người hầu nào đi theo để làm ngắt quãng dòng suy nghĩ của ông. Cô thấy ông đưa mắt nhìn lên khung cửa sổ hình chóp và nhìn thấy ông mỉm cười, chỉ là một chút thoáng qua khiến người ta nghĩ tới nụ cười, một nụ cười xa xăm và buồn bã, một nụ cười về sự hoài niệm, về những mối tình và hiểm nguy trong quá khứ, và dường như có chút ý niệm mơ hồ nào đó về số phận của chính mình. Và có lẽ Roger de Arras cảm thấy, ở phía sau những lỗ châu mai trên tường thành đổ nát, nơi những chồi cây dại đang mọc lên giữa các phiến đá, sự hiện diện của một tay nỏ đang ẩn mình, kẻ đang kéo căng dây nỏ và ngắm vào nạn nhân của y. Đột nhiên vị hiệp sĩ hiểu ra cả cuộc đời ông, cả con đường dài ông đã đi qua, những trận đánh ông từng tham dự, hò hét đến khản giọng và ướt đẫm mồ hôi người trong bộ áo giáp kêu kèn kẹt, những thân hình phụ nữ ông từng biết, cả ba mươi tám năm ông mang trên lưng như một gánh nặng, tất cả sẽ kết thúc tại đây, tại chính nơi này, vào đúng khoảnh khắc này, và rằng sau khi ông cảm nhận được mũi tên xuyên qua mình, sẽ chẳng còn gì thêm nữa. Vị hiệp sĩ chìm trong cảm giác phiền muộn tột cùng, vì với ông dường như thật bất công khi phải chết như thế này, vào lúc chạng vạng tối, bị một mũi tên xuyên qua người như một con lợn rừng. Và ông giơ một bàn tay quý phái đẹp đẽ lên, một bàn tay đầy nam tính, một bàn tay khi nhìn thấy người ta sẽ nghĩ ngay tới thanh kiếm nó từng vung lên, sợi dây cương nó từng nắm lấy, làn da nó từng vuốt ve, cây bút nó từng cầm và chấm vào lọ mực trước khi viết lên một mảnh giấy da cừu, vị hiệp sĩ đã giơ bàn tay đó lên như một cách phản đối, cho dù ông biết chỉ vô ích, vì, ngoài những lý do khác, ông thậm chí còn không chắc mình nên bày tỏ sự phản đối ấy với ai. Ông muốn hét lên thật to, nhưng lại nhớ tới những quy tắc ứng xử mà một hiệp sĩ buộc phải tuân theo. Vậy là ông dùng bàn tay còn lại với lấy con dao, với suy nghĩ chí ít với một lưỡi thép trong tay, dù chỉ là một con dao găm, cái chết của ông cũng sẽ phù hợp với một hiệp sĩ hơn. Ông nghe thấy tiếng bật của dây nỏ, một ý nghĩ mơ hồ thoáng qua trong đầu mách bảo ông nên tránh xa khỏi đường tên, nhưng ông biết rõ một mũi tên luôn lao đi nhanh hơn bất cứ người nào. Ông cảm thấy linh hồn mình đang dần dần hòa tan vào lời than vãn cay đắng cho chính mình, trong lúc tuyệt vọng lục tìm trong trí nhớ một Đức Chúa để bày tỏ sự ăn năn. Thế rồi ông kinh ngạc nhận ra rằng mình không hề cảm thấy hối tiếc về bất cứ điều gì, mặc dù cũng chẳng rõ trong lúc màn đêm đang sắp buông xuống này, liệu có Đức Chúa nào sẵn lòng lắng nghe ông hay không. Rồi ông cảm thấy mũi tên. Ông từng chịu nhiều mũi tên khác, ở nơi hiện tại đã thành các vết sẹo, song ông biết mũi tên này sẽ không để lại vết sẹo nào cả. Thậm chí nó còn không làm ông đau đớn, linh hồn ông chỉ đơn giản lướt bay ra. Màn đêm vô tận ập xuống, nhưng trước khi rơi vào trong đó, ông hiểu lần này sẽ là mãi mãi. Và khi Roger de Arras hét lên, ông không còn có thể nghe thấy giọng nói của chính mình nữa.