Bí Ẩn Quân Hậu Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
♛ ♛ ♛

❊ ❊ ❊

Người phụ nữ bán tranh và tượng tôn giáo không thấy gì lạ. Có không ít người luôn qua lại quanh chỗ này, bên cạnh đó, bà ta còn phải bận rộn với công việc của mình, cụ thể là bày những trái tim thiêng và đủ loại tượng Thánh Pancras và tượng Đức Mẹ nhỏ xinh. Còn ở phía con hẻm, bà ta cũng không dám chắc. Vài ba người sống quanh đây đã đi qua con hẻm trong vòng một giờ vừa qua, mà cũng có thể còn thêm dăm người khác nữa.

“Bà có nhớ được ai đó cụ thể không?” César đã bỏ mũ ra cúi xuống người bán hàng, với chiếc áo choàng khoác qua vai và chiếc ô cắp nách. Hình ảnh của một quý ông hoàn hảo, người phụ nữ hẳn đã nghĩ vậy.

“Tôi không nghĩ mình có nhớ được ai.” Bà bán hàng kéo chiếc khăn choàng len chặt hơn quanh người và cau mày như thể cố vắt óc nhớ lại. “Có một phụ nữ, tôi cho là vậy. Và hai người đàn ông trẻ.”

“Bà có nhớ trông họ thế nào không?”

“Chỉ là những anh chàng trẻ tuổi thôi, ông biết kiểu người đó mà: áo khoác da và quần jean…”

Một ý nghĩ thật vô lý chợt lướt qua tâm trí Julia. Nhưng nói cho cùng, giới hạn của sự vô lý đã bị nới rộng ra đáng kể trong vài ngày ngắn ngủi vừa qua.

“Bà có thấy ai mặc áo vest màu xanh hải quân không? Một người đàn ông chừng ba mươi tuổi để tóc cột đuôi ngựa?”

Người bán hàng không nhớ từng trông thấy Max. Tuy nhiên, bà ta có vẻ nhớ ra người phụ nữ vừa nhắc tới lúc trước, vì bà này có dừng lại một lát như thể định mua gì đó. Một phụ nữ tóc vàng, trạc tuổi trung niên và ăn mặc lịch sự. Nhưng bà ta không thể hình dung được người phụ nữ đó lại có thể cạy cửa một chiếc xe hơi, quý bà này rõ ràng không phải loại người đó. Người phụ nữ này có mặc áo mưa.

“Và đeo kính đen chăng?”

“Phải.”

César nhìn Julia với vẻ nghiêm trọng.

“Hôm nay trời không nắng cho lắm,” ông nói.

“Cháu biết.”

“Hoàn toàn có thể chính là người phụ nữ đã gửi các tài liệu đến.” César ngừng lời, đôi mắt ông trở nên sắc lạnh. “Hoặc Menchu.”

“Đừng ngớ ngẩn thế.”

César lắc đầu, đưa mắt nhìn những người qua đường.

“Không phải vậy, cháu nói đúng. Nhưng chính cháu từng nghĩ người đó có thể là Max.”

“Max… là chuyện khác.” Khuôn mặt cô tối sầm lại khi cô nhìn xuống cuối phố, như thể Max hay người đàn bà tóc vàng mặc áo mưa có thể vẫn quanh quẩn đâu đây. Thứ cô nhìn thấy khiến môi cô cứng lại không thốt nên lời, đồng thời làm cả người cô choáng váng như vừa phải nhận một cú đánh trời giáng. Không có người phụ nữ nào trong tầm nhìn của cô tương ứng với lời mô tả, song cô thấy, giữa những tấm mái hiên và mái nhựa, một chiếc xe đậu gần góc đường. Một chiếc xe màu xanh.

Từ chỗ đang đứng, Julia không dám chắc đó có phải là một chiếc Ford hay không, song dòng cảm xúc vừa bùng lên thôi thúc cô hành động. Trước sự ngạc nhiên của César, cô rời khỏi chỗ bà bán hàng, bước đi một quãng ngắn dọc theo vỉa hè, sau đó đi men bên cạnh hai quầy hàng rồi đứng lại nhìn chăm chăm qua góc đường, hơi kiễng chân lên để có tấm nhìn tốt hơn. Đó là một chiếc Ford màu xanh lắp kính đen. Vô vàn ý nghĩ ùa về chen chúc trong đầu cô. Cô không thấy được biển số xe, nhưng sáng hôm đó đã xảy ra quá nhiều chuyện trùng hợp: Max, Menchu, tấm thẻ trên kính chắn gió, bình đựng khí rỗng, người phụ nữ mặc áo mưa và giờ là chiếc xe hơi vốn đã trở thành yếu tố chủ đạo trong cơn ác mộng của cô. Ý thức được hai bàn tay mình đang run lẩy bẩy, cô cho cả hai bàn tay vào túi áo đúng lúc cảm thấy sự có mặt của César sau lưng mình.

“Chính là chiếc xe đó, César. Bác biết điều đó có nghĩa là gì không? Cho dù kẻ đó là ai, hắn đang ở trong xe.”

César không nói gì. Ông chậm rãi bỏ mũ ra, có lẽ nghĩ nó sẽ không phù hợp với bất cứ chuyện gì có thể sắp xảy ra, và đưa mắt nhìn Julia. Cô chưa bao giờ thấy yêu ông nhiều như lúc này, khi đôi môi ông mím chặt, cằm ngẩng cao, đôi mắt xanh nheo lại, trong đó lóe lên ánh thép sắc lạnh hiếm khi xuất hiện. Những đường nét gầy gò trên khuôn mặt được cạo rất cẩn thận của ông trông thật căng thẳng; cơ hàm ông giật giật. Đôi mắt ông dường như đang nói, dẫu là một người có phong cách lịch lãm không chê vào đâu được và không mấy ưa thích bạo lực, nhưng ông không hề hèn nhát. Ít nhất là khi có can dự tới công chúa của ông.

“Đợi bác ở đây,” ông nói.

“Không. Chúng ta cùng đi. Cả bác và cháu.” Cô dịu dàng nhìn ông. Đã có lần, khi cô còn là một đứa trẻ, cô từng nghịch ngợm hôn lên môi ông. Vào khoảnh khắc này cô lại cảm thấy sự thôi thúc muốn làm thế lần nữa; nhưng hiện tại thứ họ đang tham gia không phải một trò chơi.

Cô cho tay vào túi xách, lên đạn khẩu súng. Rất bình thản, César kẹp chiếc ô dưới nách, bước tới bên một quầy hàng, và như thể đang muốn tìm một cây gậy đi dạo, rồi cầm lấy một cây gậy lớn bằng sắt.

“Tôi lấy nó, được chứ?” ông nói, nhét tờ giấy bạc đầu tiên tìm thấy trong ví vào tay người chủ quầy đang ngỡ ngàng. Sau đó ông lại bình thản nhìn Julia và nói: “Chỉ một lần này thôi, cô bé yêu quý, hãy cho phép bác đi trước.”

Hai người tiếp cận chiếc xe, nấp mình sau các quầy hàng. Tim Julia bắt đầu đập dữ dội khi cuối cùng cô cũng thoáng nhìn thấy biển chiếc xe. Không còn nghi ngờ gì nữa: một chiếc Ford màu xanh, lắp kính đen với biển kiểm soát có các chữ cái TH. Miệng cô khô khốc, một cảm giác khó chịu từ dạ dày cuộn lên như thể nó đang thắt lại. Cảm giác đó, cô thầm nhủ thật nhanh, chính là những gì thuyền trưởng Peter Blood[1] cảm thấy trước khi áp mạn một chiếc tàu địch.

Hai người tới góc đường, và mọi thứ diễn ra thật nhanh. Ai đó bên trong xe vừa hạ cửa kính cạnh ghế lái xuống để ném một điếu thuốc ra ngoài. César thả chiếc ô và cái mũ của ông xuống, giơ cây gậy lên, đi vòng sang bên trái chiếc xe, sẵn sàng hạ thủ bọn cướp biển hay bất cứ kẻ nào đang ngồi trong xe nếu cần thiết. Hai hàm răng Julia nghiến chặt, máu chảy rần rật hai bên thái dương, và cô bắt đầu chạy. Cô lấy khẩu súng ra chĩa vào trong khung cửa trước khi người lái xe kịp nâng cửa kính lên. Trước mũi súng của cô xuất hiện một khuôn mặt lạ hoắc: một anh chàng trẻ tuổi để râu, đôi mắt thất thần nhìn chăm chăm vào họng súng. Người đàn ông ngồi trên ghế phụ bật dậy khi César giật mở cánh cửa, cây gậy sắt giơ lên đầy đe dọa trên đầu ông ta.

“Ra ngoài! Mau!” Julia quát lớn, gần như một cách vô thức.

Khuôn mặt xám ngoét như mặt người chết, anh chàng để râu giơ hai bàn tay lên, các ngón tay xòe rộng như van nài.

“Bình tĩnh nào, senorita!” anh ta lắp bắp. “Vì chúa, bình tĩnh lại! Chúng tôi là cảnh sát.”

❀ ❀ ❀

[1] : Nhân vật cướp biển trong tiểu thuyết nổi tiếng Thuyền trưởng Blood của Rafael Sabatini.

có vài bản sao chụp tài liệu và một danh sách sự kiện được đánh máy theo trình tự thời gian. “Xem này. Có vẻ như anh ấy quyết định không đến, nhưng đã gửi cho chúng ta thứ này.” “Vẫn khiếm nhã như xưa,” César lẩm bẩm dè bỉu. “Đáng ra hắn t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.