Họ quyết định sẽ chia sẻ công việc. Trong khi Julia tới gặp Max và thuật lại toàn bộ câu chuyện với viên thanh tra cảnh sát, người lắng nghe cô mà không buồn che giấu vẻ hoài nghi của mình, César và Muñoz đi hỏi han những người láng giềng. Ba người gặp lại nhau tại một quán cà phê cũ kỹ ở phố Calle del Prado vào buổi tối. Câu chuyện Max thuật lại được xem xét từ mọi góc độ trong một cuộc thảo luận kéo dài quanh một chiếc bàn mặt cẩm thạch, một chiếc gạt tàn đầy có ngọn và cả những chiếc tách không chật ních cả mặt bàn. Họ cúi người lại gần nhau, giống như những kẻ đồng mưu, và nói chuyện bằng giọng rất khẽ.
“Tôi tin Max,” César kết luận. “Những gì hắn ta nói rất có lý. Nói cho cùng, câu chuyện ăn cắp tranh đúng là loại hành động hắn ta sẵn sàng làm. Nhưng bác không tin hắn ta có thể làm những việc còn lại… chai rượu gin đó là quá nhiều, cô bé thân mến. Ngay cả với một kẻ như hắn ta. Mặt khác, chúng ta biết người đàn bà mặc áo mưa cũng lảng vảng quanh đó. Cho dù bà ta là Lola Belmonte, Nemesis[1] hay bất cứ ai.”
“Tại sao không phải là Beatrice xứ Ostenburg?” Julia hỏi.
César nhìn cô với vẻ chê trách.
“Bác thấy kiểu pha trò này hoàn toàn không đúng thời điểm chút nào.” Ông bứt rứt cựa mình trên ghế, đưa mắt nhìn khuôn mặt không biểu lộ bất cứ cảm xúc nào của Muñoz, rồi nửa đùa nửa thật giơ hai tay lên như thể muốn xua đi các bóng ma. “Người phụ nữ lảng vảng quanh khu nhà cháu là một kẻ bằng xương bằng thịt. Ít nhất bác cũng hy vọng là thế.”
Ông đã kín đáo dò hỏi người gác cổng tòa nhà đối diện, người ông đã biết mặt. Từ người này, César biết được vài chi tiết hữu ích. Chẳng hạn, vào quãng 12 giờ, đúng lúc người gác cổng vừa quét dọn xong tiền sảnh, ông ta đã trông thấy một người đàn ông trẻ tuổi, tóc cột đuôi ngựa, đi ra khỏi cửa trước tòa nhà Julia đang sống và đi ngược lên đầu phố đến chỗ một chiếc xe đậu bên lề đường. Ít lâu sau – giọng nói của César trở nên khàn khàn vì kích dộng, như vẫn thường xảy ra mỗi khi ông thuật lại một giai thoại ngồi lê đôi mách đặc sắc nào đó của xã hội thượng lưu – có lẽ khoảng nửa giờ sau, khi người gác cổng mang thùng rác vào, ông ta đi ngang qua một phụ nữ tóc vàng đeo kính đen và mặc áo mưa. Nói đến đây, César hạ giọng xuống, dè dặt đưa mắt nhìn quanh như thể người phụ nữ nọ rất có thể đang ngồi tại một trong những chiếc bàn gần đó. Dường như người gác cổng cũng không nhìn được rõ mặt người phụ nữ, vì bà ta đi ngược lên đầu phố, cùng hướng với người đàn ông trẻ. Ông ta cũng không thể đoán chắc liệu có phải người phụ nữ ấy vừa đi ra từ cửa trước tòa nhà Julia đang sống hay không. Người gác cổng chỉ đơn giản là đang kéo thùng rác quay vào thì bắt gặp người phụ nữ đó. Không, ông ta chưa nói gì với mấy người cảnh sát đã thẩm vấn mình sáng hôm đó vì họ không hề hỏi ông ta về chuyện đó. Và có lẽ ông ta cũng sẽ chẳng nhớ ra chuyện này, người gác cổng gãi đầu thú nhận, nếu don César không hỏi ông ta. Không, ông ta không nhớ liệu người phụ nữ có mang theo một kiện hàng lớn hay không. Ông ta chỉ đơn giản đã thấy một phụ nữ tóc vàng đi ngang qua trên phố. Chỉ vậy thôi.
“Đường phố,” Muñoz nói, “luôn đầy ắp những phụ nữ tóc vàng.”
“Tất cả đều đeo kính đen và mặc áo mưa chăng?” Julia bình luận. “Rất có thể đó là Lola Belmonte. Lúc đó tôi đang nói chuyện với don Manuel. Và cả cô ta lẫn chồng cô ta đều không có nhà.”
“Không,” Muñoz nói, “vào lúc trưa cô đã ở cạnh tôi tại câu lạc bộ cờ vua rồi. Chúng ta đã đi bộ chừng một giờ đồng hồ và về đến căn hộ của cô lúc khoảng 1 giờ.” Muñoz nhìn César, đôi mắt ông đáp lại bằng cái nhìn của một người cùng chia sẻ một bí mật chung, tất cả không lọt khỏi mắt Julia. “Nếu lúc đó kẻ sát nhân đang đợi cô, chắc chắn hắn đã phải thay đổi kế hoạch khi cô không xuất hiện. Vậy là hắn lấy bức tranh và chuồn. Có thể điều đó đã cứu mạng cô.”
“Vậy tại sao hắn giết Menchu?”
“Có thể hắn không trồng đợi sẽ gặp bà ấy ở đó và hắn loại bỏ bà ấy như một nhân chứng phiền toái,” Muñoz nói. “Nước đi hắn lên kế hoạch có thể ban đầu không phải là dùng hậu ăn quân tháp. Rất có thể đó chỉ là một ý tưởng đột xuất tài tình.”
César nhướng một bên mày lên, có vẻ hơi sốc.
“Gọi chuyện đó là ‘tài tình’ thì hơi quá đấy, ông bạn thân mến.”
“Vậy cứ việc gọi là gì tùy thích. Thay đổi nước đi như thế, vào đúng thời khắc thực hiện, đưa ra tức thì một biến thể phù hợp với tình hình và để lại tấm thẻ với ghi chú tương ứng ngay cạnh nạn nhân…” Muñoz hồi tưởng lại. “Tôi đã có cơ hội xem qua nó. Tấm thẻ được đánh máy, trên chiếc máy hiệu Olivetti của Julia, theo như Feijoo nói. Và không hề có dấu vân tay. Cho dù kẻ làm điều này là ai, hắn đã hành động hết sức bình tĩnh, đồng thời cũng rất nhanh chóng và chính xác. Như một cái máy.”
Julia đột nhiên nhớ ra nhiều giờ trước đó, trong khi họ đang đợi cảnh sát đến, Muñoz đã quỳ xuống bên thi thể Menchu, không chạm vào bất cứ thứ gì, cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ đọc tấm thẻ kẻ sát nhân để lại một cách bình thản như thể đang ngồi trước một bàn cờ tại câu lạc bộ Capablanca.
“Tôi vẫn không hiểu tại sao Menchu lại mở cửa.”
“Bởi vì bà ấy nghĩ đó là Max,” César nói.
“Không.” Muñoz nói. “Anh ta có chìa khóa, chúng tôi đã tìm thấy chùm chìa khóa trên sàn khi về tới đó. Bà ấy biết người đến không phải là Max.”
César thở dài, xoay chiếc nhẫn mặt topaz vòng quanh ngón tay ông.
“Tôi không ngạc nhiên khi đám cảnh sát cứ chăm chăm quấn lấy Max, mặc dù bọn họ không phải là không có năng lực,” ông nói, giọng có vẻ chán nản. “Chẳng còn đối tượng tình nghi nào khác. Và cứ theo đà này, chẳng mấy chốc cũng sẽ chẳng còn nạn nhân nào sót lại. Nếu senor Muñoz tiếp tục khư khư ôm chặt lấy các hệ thống suy luận của ông ấy, kết cục – bây giờ tôi đã có thể thấy được nó một cách rõ ràng – sẽ là một mình ông, Muñoz thân mến, đứng giữa bốn bề xung quanh toàn là xác chết, giống như màn cuối của vở Hamlet, và buộc phải đi tới kết luận không tránh khỏi: ‘Ta là kẻ sống sót duy nhất, vì vậy, theo suy luận chặt chẽ, sau khi đã loại trừ tất cả các đối tượng tình nghi, nghĩa là những kẻ đã chết, tên sát nhân chắc chắn phải là tôi…’ rồi sau đó nộp mình cho cảnh sát.”
“Không nhất thiết phải như thế,” Muñoz nói.
“Rằng ông là kẻ sát nhân? Thứ lỗi cho tôi, ông bạn thân mến, nhưng cuộc nói chuyện này bắt đầu giống một màn tán gẫu trong trại điên đến mức đáng báo động. Chưa bao giờ, dù chỉ trong một phút, tôi từng nghĩ…”
“Ý tôi không phải vậy.” Muñoz đang chăm chú nhìn xuống hai bàn tay mình, lúc đó đang giữ chiếc tách không. “Tôi đang nói về điều ông vừa nhắc đến lúc nãy: rằng không còn đối tượng tình nghi nào nữa.”
“Ông không định nói,” Julia thì thầm, “rằng ông đã nghĩ tới ai đó trong đầu rồi đấy chứ?”
Muñoz nhìn cô hồi lâu. Rồi ông tặc lưỡi, hơi nghiêng đầu sang một bên và nói:
“Có thể lắm.”
Julia không hài lòng, nài nỉ ông giải thích, song cả cô lẫn César đều không moi được từ ông dù chỉ một lời. Muñoz lơ đãng nhìn xuống dải mặt bàn trống trơn giữa hai bàn tay ông, như thể ông có thể nhìn thấy những nước đi bí hiểm của những quân cờ tưởng tượng trên mặt bàn cẩm thạch. Thỉnh thoảng, nụ cười mơ hồ ông vẫn dùng để thủ thế mỗi khi không muốn bị lôi kéo vào chuyện gì đó lại lướt qua trên môi ông như một chiếc bóng.
❀ ❀ ❀
[1] : Nữ thần báo oán chuyên bám theo hành hạ những kẻ sát nhân trong thần thoại Hy Lạp.