Khi chiếc đồng hồ trên tường đổ chuông điểm ba giờ, gạt tàn đã đầy ắp đầu mẩu thuốc lá, còn chiếc cốc cùng bình cà phê đã gần cạn sạch, nằm chen giữa những chồng sách và giấy tờ lặt vặt. Julia ngồi xuống ghế, đưa mắt nhìn chăm chăm lên trần nhà, cố sắp xếp lại các ý nghĩ theo trật tự. Để xua đuổi những bóng ma đang ám ảnh xung quanh mình, cô bật hết đèn lên, và những ranh giới của thực tế chậm chạp trở lại, dần dần quay về đúng chỗ của chúng trong thời gian và không gian.
Cô kết luận ở đây còn có những cách đặt câu hỏi khác thực tế hơn; có một cách nhìn nhận khác, chắc chắn là một cách nhìn nhận chính xác, nếu Julia chịu khó lưu ý với chính mình rằng cô giống với một Wendy[1] đã trưởng thành hơn là một cô bé Alice trẻ con. Để tiếp cận sự việc theo góc nhìn đó, tất cả những gì cô phải làm là nhắm mắt lại rồi mở mắt ra lần nữa, nhìn vào bức tranh của Van Huys giống như cô sẽ quan sát bất cứ bức tranh nào khác được vẽ từ năm trăm năm trước, sau đó cầm một chiếc bút chì và một tờ giấy lên. Và cô đã làm đúng như thế, sau khi đã uống nốt chỗ cà phê còn lại, lúc này đã nguội ngắt. Vào lúc khuya khoắt này, cô chợt nghĩ, không hề cảm thấy buồn ngủ và lo ngại sẽ rơi xuống con dốc trơn trượt của sự điên rồ hơn bất kỳ điều gì khác, rằng sắp xếp lại các suy nghĩ của mình dưới ánh sáng của những sự kiện gần đây cũng không phải là một ý tưởng tồi. Vậy là cô bắt đầu viết:
I. Bức tranh được vẽ năm 1471. Ván cờ. Bí ẩn: Chuyện gì đã thực sự xảy ra giữa Ferdinand Altenhoffen, Beatrice xứ Burgundy và Roger de Arras? Ai đã ra lệnh ám sát vị hiệp sĩ? Ván cờ có liên quan gì tới sự kiện này? Tại sao Van Huys lại vẽ bức tranh? Tại sao, sau khi đã viết ra dòng chữ Quis necavit equitem, ông lại vẽ đè lên để che lấp nó đi? Liệu có phải người họa sĩ e ngại rất có thể người ta sẽ ám hại cả ông?
II. Tôi đã cho Menchu biết khám phá của mình. Tôi đã tới gặp Alvaro. Anh đã biết trước mọi thứ liên quan tới bức tranh, có ai đó đã tìm đến hỏi anh. Nhưng ai?
III. Alvaro đã chết. Chết hay bị giết? Hiển nhiên có liên hệ tới bức tranh, hay có lẽ với cuộc tới thăm của tôi và cuộc tìm kiếm tôi đang thực hiện. Phải chăng có điều gì đó người ta không muốn tôi biết? Có phải Alvaro đã tìm ra điều gì đó quan trọng mà tôi không biết hay không?
IV. Một người lạ mặt (có thể chính là kẻ sát nhân) gửi cho tôi các tài liệu mà Alvaro đã tập hợp được. Điều Alvaro biết là gì mà người nào đó lại tin rằng nó rất nguy hiểm? Kẻ đó (hay những kẻ đó) muốn tôi biết gì, và điều hắn ta (hay ả ta) không muốn tôi biết là gì?
V. Một phụ nữ tóc vàng mang phong bì tài liệu tới Urbexpress. Liệu bà ta có liên quan tới cái chết của Alvaro hay chỉ đơn thuần là kẻ trung gian?
VI. Mặc dù cả hai chúng tôi đang tìm hiểu về cùng một thứ, Alvaro đã chết còn tôi (vào lúc này) vẫn còn sống. Kẻ đó muốn tạo điều kiện thuận lợi cho công việc của tôi hay dẫn dắt cuộc tìm kiếm của tôi tới điều gì đó? Và nếu đúng thế thì để làm gì? Liệu có phải việc đó liên quan tới giá trị tiền bạc của bức tranh không? Hay công việc phục chế của tôi? Hay dòng chữ bị che lấp? Hay bí ẩn trong ván cờ? Hay vấn đề ở đây là tìm ra hay không tìm ra một vài sự thật lịch sử nào đó? Liệu có thể có mối liên hệ nào giữa ai đó ở thế kỷ 20 với một người sống vào thế kỷ 15 không?
VII. Câu hỏi chính đặt ra ở đây (vào thời điểm hiện tại): Liệu kẻ sát nhân có hưởng lợi nhờ giá bức tranh tăng lên trong cuộc bán đấu giá không? Còn có gì về bức tranh nữa mà cho tới nay tôi chưa khám phá ra?
VIII. Liệu có khả năng toàn bộ chuyện này không liên quan gì tới giá trị của bức tranh, mà tới bí mật của ván cờ mà nó thể hiện không? Phần việc của Muñoz. Thế cờ vua. Làm thế nào điều đó lại gây ra một cái chết năm thế kỷ sau đó? Nghe không chỉ ngớ ngẩn mà còn hoàn toàn ngu ngốc (tôi cho là vậy).
IX. Liệu có phải tôi đang gặp nguy hiểm không? Biết đâu có ai đó đang chờ tôi khám phá ra thêm chút ít nữa. Có khi tôi đang làm việc cho hắn mà không hề nhận ra. Có thể tôi còn sống vì hắn vẫn còn cần đến tôi.
Cô nhớ lại điều gì đó Muñoz từng nói khi lần đầu tiên ông ta nhìn thấy bức tranh của Van Huys, và cô bắt đầu thiết lập lại ý tưởng này trên giấy. Ông ta đã nói về các tầng không gian khác nhau trong bức tranh. Việc giải thích được một trong số chúng có thể giúp cô hiểu được toàn bộ bí ẩn.
Cô nhìn vào kết quả, vẽ những đường liên hệ giữa các tầng không gian khác nhau, và chỉ xoay xở tìm ra được những mối liên hệ khiến cô phải băn khoăn suy nghĩ. Tầng không gian thứ năm chứa đựng cả bốn tầng trước, tầng thứ nhất gắn với tầng thứ ba, tầng thứ hai với tầng thứ tư. Chúng tạo thành một sơ đồ tổng thể thật lạ lùng.

Quả thực, cô tự nhủ khi ngắm nhìn bản sơ đồ kỳ cục, dường như đây là một chuyện vô bổ mất thì giờ không hơn không kém. Thứ duy nhất những mối liên hệ này cho thấy là người đã vẽ nên bức tranh đó có một bộ óc ranh ma xuất chúng. Nó chẳng giúp được gì trong việc làm sáng tỏ cái chết của Alvaro. Năm trăm năm sau khi bức Ván cờ được vẽ, anh hoặc đã trượt chân trong bồn tắm, hoặc đã bị ai đó đẩy trượt chân. Cho dù các hình hộp và mũi tên này có đưa đến kết quả nào đi nữa, cả Alvaro và cô đều không thể có mặt trong bức tranh của Van Huys, người sáng tạo nên nó không thể nào tiên đoán trước được sự tồn tại của họ. Hay ông ta có thể? Một câu hỏi đầy lo âu hiện lên trong tâm trí cô. Khi đối diện với một tập hợp các biểu tượng giống như bức tranh đó, liệu người xem có thể tùy ý gán cho chúng các ý nghĩa, hay vốn chúng đã hàm chứa sẵn ý nghĩa cụ thể từ khi được tạo ra?
Cô vẫn đang bận rộn vẽ những hình hộp và mũi tên khi điện thoại đổ chuông. Cô giật nảy mình bật dậy, đưa mắt nhìn chiếc điện thoại nằm trên tấm thảm, không chắc có nên nhấc máy trả lời hay không. Ai có thể gọi điện cho cô vào lúc 3 giờ 30 phút sáng? Không cái nào trong số những câu trả lời khả thi cho câu hỏi này có thể giúp cô yên tâm, và chuông điện thoại reo thêm bốn lần nữa trước khi cô cựa quậy người. Cô chậm chạp lại gần điện thoại, rồi chợt cảm thấy sẽ còn tồi tệ hơn nhiều nếu nó ngừng đổ chuông trước khi cô biết được ai đang gọi tới. Cô hình dung mình sẽ trải qua cả phần còn lại của đêm nay ngồi thu lu trên xô pha, kinh hoàng nhìn chằm chằm vào điện thoại, đợi nó đổ chuông lần nữa. Cô vội vàng lao tới với bộ dạng gần như phẫn nộ.
“Xin chào?”
Tiếng thở dài nhẹ nhõm cô phát ra hẳn có thể nghe thấy rõ ràng ở đầu máy bên kia của Muñoz, vì ông ta ngừng giải thích để hỏi xem cô có sao không. Ông ta rất xin lỗi vì đã gọi cho cô vào lúc muộn thế này, nhưng ông ta cảm thấy hoàn toàn có lý do để đánh thức cô dậy. Chính ông ta cũng đang rất phấn khích về điều vừa khám phá ra; chính vì thế ông ta đã tự cho phép mình gọi điện thoại cho cô. Gì cơ? Phải, chính xác là vậy. Chỉ năm phút trước, vấn đề đã bất ngờ… Xin chào? Cô vẫn còn ở đó chứ? Ông ta đang nói với cô rằng giờ đây đã có thể xác định rõ, một cách hoàn toàn chắc chắn, quân cờ nào đã ăn quân hiệp sĩ.
❀ ❀ ❀
[1] : Nhân vật chính trong truyện Peter Pan.