Trong lúc sững sờ đứng đó, cô cảm thấy như thể đầu mình đang quay cuồng. Con hẻm vắng tanh. Người ở gần chiếc xe nhất là một phụ nữ bán các bức tranh và tượng tôn giáo ngồi trên một chiếc ghế mây ở góc đường, cách hai người chừng hai mươi mét, đang quan sát khách bộ hành qua lại trước những món hàng bà ta bày ra trên mặt đất. “Hắn đã ở đây, bác César. Bác không hiểu sao? Hắn đã ở đây.”
Cô nhận ra nỗi sợ hãi đang run rẩy trong từng lời mình nói, nhưng không hề thấy ngạc nhiên. Lúc này – cô chợt hiểu ra điều đó trong lúc cảm giác tuyệt vọng tột cùng ào đến – không phải cô đang sợ điều gì đó không thể lường trước được, nỗi sợ cô cảm thấy đã trở thành một cảm giác cam chịu u ám, như thể gã kỳ thủ bí hiểm và sự hiện diện cận kề đầy đe dọa của hắn ta đã trở thành một lời nguyền vô phương hóa giải luôn ám ảnh cô trong suốt phần đời còn lại. Và đó là giả định, cô thầm nghĩ đầy bi quan mà tỉnh táo, rằng cô vẫn còn nhiều thời gian để sống.
Mặt xám ngoét, César quay vòng vòng tấm thẻ. Ông hầu như không nói nổi nên lời vì phẫn nộ:
“Con lợn thối tha… đồ đê tiện.”
Dòng suy nghĩ của Julia bất thần bị kéo rời khỏi tấm thẻ. Thứ thu hút sự chú ý của cô là cái bình đựng khí rỗng nằm trên nắp ca pô lúc trước. Cô nhặt nó lên, và trong lúc cúi người xuống để làm điều đó, cô có cảm giác như thể mình đang ở trong một giấc mơ. Tuy vậy cô vẫn có thể tập trung chú ý lên nhãn bình đủ lâu để hiểu ra bên trong nó là gì. Cô lắc đầu bối rối trước khi đưa cho César xem.
“Cái gì thế này?” ông hỏi.
“Một loại khí dùng những khi bị xẹp lốp. Bác gắn nó vào van và lốp xe lại căng lên. Nó chứa một thứ keo trắng cho phép trám lại các lỗ thủng từ bên trong.”
“Vậy nó đang làm trò quái gì ở đây?”
“Đó chính là điều cháu muốn biết.”
Hai người kiểm tra các lốp xe. Không có gì bất thường với hai bánh xe bên trái. Julia bước vòng quanh xe sang kiểm tra hai bánh bên phải, trông chúng dường như cũng ổn cả. Song đúng lúc định ném chiếc bình xuống đất, cô nhận ra chiếc van ở bánh sau bị mất nắp đậy. Thay vào đó là một bong bóng tròn tạo thành từ một thứ keo trắng.
“Có người đã bơm chiếc lốp này lên,” César nói sau một hồi nhìn chằm chằm vào chiếc bình rỗng. “Có thể nó đã bị thủng.”
“Khi chúng ta đậu xe nó có thủng đâu,” Julia nói, và họ nhìn nhau, cái nhìn của cả hai hiện rõ những dự cảm chẳng lành.
“Đừng vào trong xe,” César nói.