Bí Ẩn Quân Hậu Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
♛ ♛ ♛

❊ ❊ ❊

Cô đứng trên bậc thềm của đồn cảnh sát, ý thức được rằng viên cảnh sát mặc đồng phục gác cổng đang nhìn cô với vẻ ít nhiều tò mò. Nằm sau hàng cây bên kia đại lộ Paseo, mặt tiền theo phong cách Tân Cổ điển của bảo tàng Prado được thắp sáng nhờ những bóng đèn công suất lớn được giấu kín đáo trong các khu vườn gần đó, giữa các băng ghế đá, bức tượng và đài phun nước. Trời đang mưa, một cơn mưa phùn nhẹ khó nhận ra được, nhưng cũng đủ để ánh đèn ô tô và đèn tín hiệu giao thông đang không ngừng nhảy từ xanh sang vàng, sang đỏ phản chiếu lại trên mặt đường rải nhựa.

Julia kéo cổ chiếc áo khoác da đang mặc lên, tiếp tục bước đi, lắng nghe tiếng bước chân của cô vang lên trên lối đi vắng tanh. Không có nhiều xe cộ đi lại; chỉ thỉnh thoảng mới có đèn pha của một chiếc xe hơi chiếu sáng cô từ phía sau lưng, hắt một chiếc bóng dài, hẹp, vươn xa về phía trước, rồi sau đó ngả sang một bên, ngắn dần, không ngừng biến đổi và run rẩy khi tiếng động cơ của chiếc xe bắt kịp cô, để lại bóng cô hắt lên tường rồi biến mất, trong khi chiếc xe, giờ chỉ còn là hai chấm đỏ cùng bóng của chúng phản chiếu dưới lòng đường ướt át, cũng dần mất hút vào màn đêm.

Cô dừng lại trước một cột đèn giao thông. Trong lúc đợi đèn chuyển sang xanh, cô đưa mắt tìm kiếm trong màn đêm những ánh đèn xanh khác, và tìm thấy chúng trên đèn hiệu những chiếc taxi lao vụt qua, trên những trụ đèn giao thông khác đang nhấp nháy dọc đại lộ, trong ánh đèn nê ông màu lam, lục và vàng trên nóc một tòa nhà chọc trời lắp kính, những ô cửa cao nhất vẫn sáng đèn, nơi ai đó đang lau dọn hay thậm chí vẫn còn làm việc tới tận lúc muộn màng này. Đèn giao thông chuyển xanh, Julia băng qua đường và bắt đầu tìm kiếm các ánh đèn đỏ, dễ thấy hơn nhiều trong màn đêm của một thành phố lớn. Nhưng ánh chớp màu lam của một chiếc xe cảnh sát lao qua ở phía xa, ở xa tới mức Julia không nghe thấy tiếng còi hụ, đã lại chen vào. Đèn đỏ của những chiếc xe, đèn xanh trên trụ đèn giao thông, ánh đèn nê ông màu lam, rồi màu lam trên ánh đèn nháy… đó, cô thầm nghĩ, sẽ là những tông màu ta cần để vẽ lại bối cảnh lạ lùng này, là bảng màu phù hợp để thực hiện một bức họa mà cô sẽ đặt tên, một cách mỉa mai, là Cảnh đêm, để trưng bày tại phòng trưng bày Roch cho dù chắc chắn thế nào Menchu cũng muốn được giải thích tên bức họa. Tất cả sẽ tạo thành một tổng thể u ám thật hài hòa: màn đêm đen, những bóng đen, nỗi sợ hãi tối đen, cảm giác cô độc đen ngòm.

Có thực cô đang sợ không? Vào lúc khác, câu hỏi này hẳn là một chủ đề hay ho cho những cuộc thảo luận phù phiếm, trong bầu không khí vui vẻ giữa bạn bè, tại một căn phòng ấm áp tiện nghi, trước lò sưởi, kèm theo một chai rượu vang. Sợ hãi giống như một yếu tố không thể lường trước, giống như sự khám phá đột ngột đầy choáng váng ra một thực tế vẫn luôn hiện diện, cho dù nó chỉ mới được hé lộ vào đúng khoảnh khắc đó. Sợ hãi giống như hồi kết tàn khốc của sự ngu muội, hay như sự chấm dứt đột ngột của một thời kỳ tốt đẹp. Giống như tội lỗi.

Tuy nhiên, trong khi bước đi giữa những gam màu của ban đêm, Julia khó lòng nhìn nhận cảm giác hiện tại của mình như một vấn đề phù phiếm. Tất nhiên, cô từng trải nghiệm qua những biểu hiện trong thoáng chốc khác của cùng cảm giác hiện tại. Kim đồng hồ tốc độ vượt quá vạch giới hạn cho phép, trong lúc phong cảnh hai bên đường lướt đi nhanh vùn vụt bên phải và bên trái, còn đường kẻ đứt giữa đường trở nên giống một luồng đạn nối nhau bay tới như trong các bộ phim chiến tranh, để rồi bị nuốt chửng vào cái bụng tham lam của chiếc xe. Hay cảm giác của sự trống rỗng, của vực sâu xanh thẳm không thấy đáy khi ta nhảy từ trên boong một chiếc thuyền xuống biển sâu để bơi, cảm nhận làn nước biển lướt đi trên làn da trần của ta, và biết chắc chắn một cách chẳng mấy vui vẻ gì rằng hai chân ta đang cách xa bất cứ mảnh đất liền vững chãi nào. Kể cả những nỗi sợ hãi mơ hồ luôn đi theo chúng ta trong giấc ngủ và gây ra những cuộc đấu tay đôi thất thường giữa lý trí và tưởng tượng, những nỗi sợ vốn chỉ cần một nỗ lực ý chí đơn lẻ là gần như luôn đủ để có thể bị đẩy lùi vào hồi ức hay có thể lập tức bị lãng quên khi ta mở bừng mắt ra nhìn những bóng dáng thân thuộc trong phòng ngủ của mình.

Nhưng nỗi sợ mới mẻ này, thứ Julia vừa khám phá ra, lại hoàn toàn khác. Mới mẻ, lạ lẫm, chưa hề biết tới đến tận lúc này, phảng phất bóng dáng cái Ác với một chữ A viết hoa, chữ cái đầu tiên của mọi thứ nằm sâu dưới cội rễ của nỗi thống khổ và đau đớn. Một cái Ác sẵn sàng mở vòi nước chảy xối xuống khuôn mặt của một người vừa bị sát hại. Cái Ác chỉ có thể diễn tả bằng những gam màu tăm tối của đêm đen, của những bóng hình xấu xa và nỗi cô độc ám muội. Cái Ác với một chữ A viết hoa, nỗi Sợ với chữ S viết hoa và Giết người với một chữ G viết hoa.

Giết người. Đó chỉ là một giả thiết, cô tự nhủ trong lúc quan sát cái bóng của chính mình. Người ta vẫn trượt chân trong bồn tắm, ngã xuống cầu thang, vượt đèn đỏ và chết. Các bác sĩ pháp y và nhân viên cảnh sát đôi lúc tự tin về trí thông minh của họ đến mức khó chịu; đó là một mối nguy hiểm mang tính nghề nghiệp. Phải, tất cả đều đúng. Nhưng cũng đúng là có ai đó đã gửi cho cô các tài liệu của Alvaro khi anh đã chết trước đó hai mươi tư giờ. Điều này không phải là giả thiết; những tài liệu đó vẫn đang nằm trong căn hộ của cô, trong một ngăn kéo tủ. Và chúng là có thật.

Cô rùng mình đứa mắt ngoái nhìn phía sau xem liệu có ai bám theo mình hay không. Và dù không hề trông đợi điều này, đúng là cô nhìn thấy ai đó thật. Thật khó đoán chắc liệu có phải anh ta đang bám theo cô hay không, nhưng ai đó đang bước đi trên vỉa hè phía sau cô chừng năm mươi mét, một hình bóng thỉnh thoảng lại được chiếu sáng khi đi ngang qua những quầng sáng đang chiếu xuyên qua tầng lá cây và lên mặt tiền rực rỡ của tòa bảo tàng.

Julia nhìn thẳng về phía trước trong khi tiếp tục dấn bước. Từng sợi cơ của cô đang căng lên trước mong muốn vùng chạy đang giục giã, cảm giác cô từng gặp khi còn nhỏ mỗi lần bước qua lối vào tối om của tòa nhà nơi cô sống, trước khi hối hả lao lên cầu thang và bấm chuông cửa. Nhưng lý trí của một đầu óc quen thuộc với nhịp sống bình thường lại can thiệp. Bỏ chạy chỉ vì ai đó đang bước đi theo cùng hướng với cô, sau cô năm mươi mét, không chỉ vô lý, mà còn thật ngớ ngẩn. Dẫu vậy, cô thầm nghĩ, bước đi bình thản trên một con đường tối tăm với một người hoàn toàn có thể là kẻ sát nhân bám theo sau, cho dù mới chỉ là một giả thiết, là một hành động không những không hợp lý chút nào; đó còn là một hành động tự sát. Cuộc tranh luận giữa hai suy nghĩ này chiếm hữu tâm trí cô trong vài khoảnh khắc, trong quãng thời gian đó cô tạm đẩy cảm giác sợ hãi của mình lui xuống một vị trí hợp lý và quả quyết rằng trí tưởng tượng hẳn đang đùa bỡn cô. Cô hít vào thật sâu, liếc nhìn lại phía sau qua khóe mắt, cố giễu cợt nỗi sợ hãi của chính mình. Và đúng lúc ấy cô nhận ra khoảng cách giữa mình và người lạ mặt đã ngắn lại vài mét. Cô lại thấy hoảng sợ. Có lẽ Alvaro thực sự đã bị sát hại, và chính kẻ sát nhân sau đó đã gửi cho cô các tài liệu liên quan tới bức tranh. Điều đó sẽ hình thành nên một mối liên hệ giữa bức Ván cờ, Alvaro, Julia và kẻ được giả thiết hay có thể là tên sát nhân. Mình đã ngập tới cổ vào chuyện này rồi, cô tự nhủ, và không còn có thể tìm thấy lý do nào để có thể cười cợt nỗi bất an vừa cảm thấy nữa. Cô đưa mắt nhìn quanh, tìm kiếm ai đó cô có thể lại gần cầu cứu, hay thậm chí chỉ đơn giản là khoác tay anh ta và đề nghị anh ta đưa cô đi khỏi đây. Cô cũng nghĩ tới việc quay trở lại đồn cảnh sát, nhưng giải pháp này có một rắc rối: kẻ lạ mặt đang chắn mất con đường quay lại đó. Vậy thì có lẽ là một chiếc taxi.

Nhưng không tấm biển nào với ánh đèn xanh lục báo hiệu xe chưa nhận khách, lúc này đã trở thành màu xanh của hy vọng, xuất hiện. Cô chợt nhận ra miệng mình đang khô khốc, khô đến mức lưỡi cô dính chặt lên vòm miệng. Bình tĩnh, cô tự nhủ, bình tĩnh nào, đồ ngốc, không là mi sẽ thực sự gặp rắc rối đấy. Và cuối cùng cô cũng thành công trong việc ít nhiều trấn tĩnh lại, chỉ vừa đủ để có thể bắt đầu chạy.

có vài bản sao chụp tài liệu và một danh sách sự kiện được đánh máy theo trình tự thời gian. “Xem này. Có vẻ như anh ấy quyết định không đến, nhưng đã gửi cho chúng ta thứ này.” “Vẫn khiếm nhã như xưa,” César lẩm bẩm dè bỉu. “Đáng ra hắn t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.