Paco Montegrifo thuộc kiểu người quyết định, ngay từ khi anh ta đủ lớn để đưa ra các quyết định như thế, rằng những đôi tất đen chỉ dành cho lái xe và phục vụ bàn, vì thế anh ta chỉ luôn chọn những đôi tất màu xanh hải quân có tông đậm nhất. Anh ta đang mặc một bộ đồ may đo vừa như in màu xám sẫm không chê vào đâu được, một bộ đồ như thể vừa bước ra từ những trang tạp chí thời trang dành cho nam giới, vẻ ngoài hoàn hảo của anh ta được hoàn tất bằng một chiếc áo sơ mi cổ cồn kiểu Windsor, một chiếc cà vạt lụa và một chiếc khăn mùi soa đang hơi nhô ra khỏi túi áo trên. Anh ta đứng dậy từ một chiếc ghế bành trong phòng chờ và tới chào Julia.
“Quả thực,” anh ta nói trong lúc bắt tay cô, hàm răng trắng muốt lóng lánh tương phản thật bắt mắt với làn da rám nắng, “trông cô thật lộng lẫy.”
Màn chào hỏi đó cũng ấn định luôn sắc thái của phần đầu bữa tối. Và anh ta đã thể hiện sự ngưỡng mộ vô bờ bến dành cho chiếc váy nhung đen bó sát người Julia đang mặc, thậm chí trước cả khi hai người ngồi xuống chiếc bàn đã được giữ sẵn cho họ bên khung cửa sổ, với góc nhìn toàn cảnh xuống cung điện Palacio Real trong đêm. Từ đó trở đi, anh ta không ngớt trình diễn một loạt những cái nhìn – luôn được điều tiết để đượm vẻ nồng nàn nhưng không bao giờ quá đà – kèm theo những nụ cười quyến rũ. Sau ly rượu khai vị, trong lúc người phục vụ chuẩn bị mang món nguội ra, anh ta bắt đầu tấn công Julia dồn dập bằng hàng loạt câu hỏi và đổi lại là những câu trả lời thông minh mà anh ta lắng nghe trong lúc chống cằm lên hai bàn tay đang đan các ngón vào nhau, miệng hơi hé mở, trên khuôn mặt thường trực thái độ đầy chăm chú và hài lòng, đồng thời cũng cho phép ánh sáng từ ngọn nến phản chiếu lấp lánh trên hàm răng hoàn hảo của mình.
Lần duy nhất anh ta đả động đến Van Huys trước món tráng miệng là lúc anh ta cẩn thận lựa chọn một loại vang trắng Burgundy để dùng kèm với món cá. Vì nghệ thuật, anh ta nói với một cái nhìn thoáng qua đầy ẩn ý, và lựa chọn đó cũng cho anh ta cơ hội để khơi mào một bài diễn thuyết nho nhỏ về rượu vang Pháp.
“Kể cũng thật lạ,” anh ta nói trong lúc mấy người phục vụ vẫn đang hối hả lượn quanh bàn, “dường như có điều gì đó thay đổi khi tuổi tác chúng ta tăng lên theo năm tháng. Thoạt đầu, chúng ta là người hâm mộ nhiệt thành vang trắng hay vang đỏ của vùng Burgundy: chúng là người bạn đồng hành tuyệt vời nhất cho tới khi chúng ta bước sang tuổi ba mươi. Nhưng rồi sau đó, cho dù không chia tay hoàn toàn với vang Burgundy, đã tới lúc chuyển sang vang Bordeaux: một thứ vang cho người lớn, đứng đắn và điềm đạm. Chỉ đến tuổi ngoài bốn mươi chúng ta mới thuyết phục được bản thân mình bỏ ra cả một gia tài để đổi lấy một thùng vang Petrus hay Château d’Yquem.”
Anh ta nếm thử rượu vang, thể hiện sự tán thưởng bằng một cái nhướng mày, còn Julia ngả người thoải mái trên ghế và chiêm ngưỡng màn trình diễn, thực sự thấy thú vị khi cùng diễn trò với anh ta. Thậm chí cô còn thực sự thích bữa ăn tối cùng cuộc chuyện vãn dông dài này, và đi đến kết luận rằng nếu vào hoàn cảnh khác, hẳn Montegrifo sẽ là một người bạn đồng hành thú vị, với giọng nói nhẹ nhàng, đôi bàn tay có làn da rám nắng, kèm theo mùi nước hoa, mùi da thuộc hảo hạng và mùi thuốc lá ngon luôn thoang thoảng một cách tinh tế xung quanh, bất chấp thói quen đưa ngón tay trỏ lên vuốt lông mày bên phải cũng như việc thỉnh thoảng anh ta lại kín đáo liếc mắt nhìn vào bóng mình phản chiếu trên cửa sổ.
Họ tiếp tục trò chuyện về đủ mọi chủ đề, trừ bức tranh. Khi cô đã ăn xong lát cá hồi, anh ta vẫn còn bận rộn với món cá biển của nhà hàng Sabatini, chỉ dùng một chiếc nĩa bạc duy nhất. Một quý ông thực thụ – anh ta giải thích kèm theo một nụ cười nhằm nhấn mạnh rằng lời giải thích không nên được đón nhận một cách hoàn toàn nghiêm túc – sẽ không bao giờ dùng dao với món cá.
“Nhưng ông lọc xương bằng cách nào vậy?” Julia hỏi.
Người phụ trách đấu giá đón nhận cái nhìn của cô không chút nao núng.
“Tôi không bao giờ đặt chân tới các nhà hàng phục vụ món cá còn để cả xương.”
Sau món tráng miệng, và trước lúc cà phê, anh ta cũng gọi cà phê đen thật đặc giống như cô, được dọn ra, Montegrifo lấy ra một chiếc hộp đựng thuốc lá bằng bạc rồi cần thận chọn một điếu thuốc lá Anh. Sau đó anh ta cúi người về phía cô.
“Tôi rất muốn mời cô về làm việc cho tôi,” anh ta hạ giọng khẽ nói, như thể sợ ai đó ở Palacio Real có thể nghe thấy.
Lúc đó Julia đang cầm một điếu thuốc không đầu lọc của mình đưa lên môi, nhìn thẳng vào đôi mắt nâu của anh ta trong lúc anh ta đưa bật lửa châm thuốc cho cô.
“Tại sao?” cô hỏi, với vẻ hờ hững, như thể anh ta vừa nói với một ai khác.
“Vì vài lý do.” Montegrifo đặt chiếc bật lửa mạ vàng lên trên hộp đựng thuốc lá, cần thận chỉnh cho chiếc bật lửa nằm dùng chính giữa nắp hộp. “Trong đó lý do chính là vì cho tới giờ tôi chỉ nghe thấy những đánh giá rất tốt về cô.”
“Tôi rất vui được nghe điều đó.”
“Tôi hoàn toàn nghiêm túc đấy. Như cô có thể hình dung, tôi đã đi dò hỏi. Tôi biết những tác phẩm cô từng phục chế cho Prado cũng như các phòng trưng bày tư nhân. Cô vẫn làm việc cho bảo tàng đúng không?”
“Đúng vậy, ba ngày một tuần. Hiện giờ tôi đang phục chế một tác phẩm mà bảo tàng mới nhận được, một bức tranh của danh họa người Ý Duccio di Buoninsegna.”
“Tôi đã nghe nói về bức họa đó. Một công việc khó khăn. Tôi biết họ luôn giao cho cô những nhiệm vụ quan trọng.”
“Đôi lúc đúng là thế thật.”
“Thậm chí tại Claymore chúng tôi cũng từng vinh dự được ủy quyền bán đấu giá một số tác phẩm đã được cô phục chế. Bức tranh của danh họa Madrazo trong bộ sưu tập Ochoa chẳng hạn. Kết quả phục chế của cô đã giúp chúng tôi nâng mức đấu giá lên một phần ba. Và còn một bức tranh nữa, vào mùa xuân vừa rồi. Buổi hòa nhạc của sử gia Lopez de Ayala, đúng không nhỉ?”
“Đó là bức Người phụ nữ chơi đàn piano của danh họa Rogelio Egusquiza.”
“Đúng rồi, đúng rồi, thứ lỗi cho tôi. Người phụ nữ chơi đàn piano, tất nhiên là nó rồi. Bức tranh đã bị hơi ẩm làm hỏng nặng, và cô đã thực hiện công việc phục chế nó một cách tuyệt hảo.” Anh ta mỉm cười, và bàn tay hai người gần như chạm nhau khi cùng gõ tàn thuốc lá xuống gạt tàn. “Cô có hạnh phúc với công việc đang làm không? Ý tôi là, chỉ đơn thuần phục chế bất cứ bức tranh nào tới tay mình.” Anh ta lại khoe hàm răng long lanh của mình ra lần nữa. “Như một người làm việc tự do.”
“Tôi chẳng có gì để phàn nàn cả,” Julia nói, quan sát người đối thoại với mình qua làn khói thuốc lá. “Bạn bè giúp đỡ tôi, họ tìm việc làm cho tôi. Hơn nữa, như thế này có nghĩa là tôi được độc lập.”
Montegrifo nhìn cô chăm chú.
“Trong mọi thứ?”
“Trong mọi thứ.”
“Vậy thì cô quả là một phụ nữ trẻ may mắn.”
“Có lẽ vậy. Nhưng tôi cũng phải làm việc vất vả.”
“Claymore có rất nhiều dự án cần đến chuyên môn của một người như cô. Cô nghĩ sao?”
“Tôi không thấy có hại gì khi trao đổi về việc đó.”
“Hay quá. Chúng ta có thể thu xếp một cuộc gặp nữa, một buổi chuyện trò chính thức hơn, trong vài ngày nữa.”
“Tùy ông vậy.” Julia nhìn Montegrifo hồi lâu. Cô cảm thấy không thể dừng được nụ cười giễu cợt trên môi mình. “Giờ ông có thể trao đổi với tôi về bức tranh của Van Huys.”
“Cô nói gì cơ?”
Julia dụi điếu thuốc vào gạt tàn rồi hơi cúi người về phía Montegrifo.
“Bức tranh của Van Huys,” cô lặp lại, cẩn thận phát âm chính xác tên họa sĩ. “Tất nhiên, trừ phi ông có ý định cầm tay tôi và nói rằng tôi là người phụ nữ đáng yêu nhất ông từng gặp, hay thứ gì đó dễ thương tương tự.”
Montegrifo mất một khoảnh khắc để mỉm cười trở lại, song anh ta làm vậy với vẻ tự tin tuyệt đối.
“Tôi cũng muốn lắm, nhưng tôi không bao giờ nói những điều tương tự cho tới khi đã dùng xong cà phê. Thậm chí dù tôi có nghĩ đến chúng,” anh ta giải thích. “Đó là một vấn đề mang tính chiến thuật.”
“Vậy chúng ta hãy nói về bức tranh của Van Huys.”
“Nhất trí.” Anh ta nhìn cô một lúc lâu, và cô có thể nhận ra, dù nụ cười đang nở trên môi anh ta, nhưng đôi mắt nâu của anh ta thì không hề cười; trong đôi mắt đó hiện rõ vẻ thận trọng cao độ. “Tôi đã nghe thấy vài lời đồn đại – cô biết đó là chuyện gì rồi đấy. Thế giới nhỏ bé của chúng ta quả thực là một cửa hàng đầy ắp những chuyện ngồi lê đôi mách, nơi mọi người đều biết nhau.” Anh ta thở dài, như thể không mấy tán thưởng thế giới mình vừa mô tả. “Theo tôi hiểu, cô đã khám phá ra điều gì đó trong bức tranh. Và theo những gì tôi nghe được, có vẻ như điều đó sẽ làm tăng giá trị của bức tranh lên đáng kể.”
Julia vẫn giữ khuôn mặt hoàn toàn bình thản, ý thức được cô cần phải làm nhiều hơn thế nếu muốn qua mặt Montegrifo.
“Ai đã kể cho ông nghe câu chuyện tầm phào đó vậy?”
“Một chú chim nhỏ.” Người phụ trách đấu giá vuốt lông mày bên phải của mình với vẻ băn khoăn. “Nhưng đó chỉ là chuyện nhỏ. Điều đáng nói là bạn cô, senorita Roch, nói theo cách nào đó, đang định tống tiền tôi.”
“Tôi không biết ông đang nói về chuyện gì.”
“Tôi tin chắc là cô không biết.” Nụ cười của Montegrifo vẫn không thay đổi. “Bạn cô muốn hạ tỷ lệ phần trăm hoa hồng của Claymore trong vụ làm ăn này và tăng tỷ lệ của bà ta lên.” Anh ta cố làm ra vẻ khách quan. “Sự thật là về mặt pháp lý chẳng có gì ngăn cản bà ta làm thế, vì thỏa thuận giữa chúng tôi chỉ là thỏa thuận miệng. Bà ta có thể dễ dàng phá vỡ nó, tìm tới các đối thủ cạnh tranh của chúng tôi để tìm một tỷ lệ phần trăm hời hơn.”
“Tôi rất mừng vì ông hiểu vấn đề đến thế.”
“Tất nhiên tôi là người như thế rồi. Nhưng như thế không có nghĩa là tôi sẽ không tiến hành tìm hiểu điều tra vì lợi ích của công ty mình.”
“Tôi nên hy vọng là không.”
“Tôi không giấu cô là tôi đã tìm ra chủ sở hữu bức tranh của Van Huys; một quý ông đã khá cao tuổi. Hay nói một cách chính xác, tôi đã tiếp xúc với cháu gái ông ta và anh chồng cô ấy. Ý định của tôi, và ngay cả điều này nữa tôi cũng sẽ không giấu cô, là thuyết phục gia đình đó không dùng bạn cô làm trung gian nữa mà giao dịch trực tiếp với tôi. Cô hiểu chứ?”
“Rất rõ. Ông đang tìm cách qua mặt Menchu.”
“Phải, nói vậy cũng được. Tôi cho rằng cô có thể gọi việc này như thế.” Một quầng tối lướt qua trên vầng trán rám nắng của anh ta, đem đến cho khuôn mặt anh ta chút gì đó phiền muộn, giống như dáng vẻ của một người bị chỉ trích oan uổng. “Không may là bạn cô, một phụ nữ cực kỳ thận trọng, đã yêu cầu chủ sở hữu phải ký một thỏa thuận cho phép vô hiệu hóa bất cứ đề nghị nào tôi có thể đưa ra. Cô nghĩ thế nào?”
“Tôi rất thông cảm với ông. Chúc ông lần tới may mắn hơn.”
“Cảm ơn cô,” Montegrifo châm một điếu thuốc nữa. “Nhưng rất có thể chưa phải mọi thứ đã chấm hết. Cô là bạn thân của senorita Roch. Biết đâu cô có thể thuyết phục bà ấy chấp nhận một thỏa thuận hữu nghị nào đó. Nếu tất cả chúng ta cùng hợp tác với nhau, chúng ta có thể kiếm được cả một gia tài từ bức tranh đó, cả cô, bạn cô, Claymore và tôi đều có lợi. Cô nghĩ sao?”
“Có thể lắm. Nhưng tại sao ông lại nói tất cả chuyện này với tôi mà không nói với Menchu? Như thế ông sẽ tiết kiệm được một bữa tối.”
Vẻ mặt Montegrifo chuyển sang thái độ phật ý thực sự.
“Tôi thích cô, và ý tôi không phải chỉ đơn thuần chỉ là thích một chuyên gia phục chế tranh. Nói thực lòng, tôi rất thích cô. Tôi có ấn tượng cô là một người phụ nữ thông minh và hợp tình hợp lý, cũng như cực kỳ thu hút. Tôi thà đặt niềm tin vào tài thương thuyết của cô hơn là nói thẳng với bạn cô, một người hơi phù phiếm theo cách nhìn nhận của tôi, tôi e là phải nói thẳng như vậy.”
“Nói cách khác,” Julia nói, “ông muốn tôi thuyết phục bà ấy.”
“Nếu cô vui lòng, quả thực sẽ rất” – người phụ trách đấu giá ngập ngừng, cẩn thận lựa chọn từ thích hợp – “tuyệt vời.”
“Và tôi sẽ được gì từ việc đó?”
“Sự biết ơn của công ty tôi, tất nhiên rồi. Hiện tại và cả trong tương lai. Nếu nói tới lợi ích tức thời, tôi sẽ không hỏi cô trông đợi nhận được bao nhiêu từ việc phục chế bức tranh của Van Huys, nhưng tôi có thể đảm bảo với cô gấp đôi con số đó. Như khoản ứng trước cho số hai phần trăm trên mức giá cuối cùng bức Ván cờ đạt được tại cuộc bán đấu giá, tất nhiên rồi. Tôi cũng có thể đề xuất với cô một hợp đồng làm phụ trách bộ phận phục chế của Claymore tại Madrid. Cô thấy thế nào?”
“Rất cám dỗ. Ông thực sự trông đợi kiếm được nhiều đến thế từ bức tranh sao?”
“Đã có những khách hàng ở London và New York quan tâm đến nó. Nếu quảng cáo một cách hợp lý, đây hoàn toàn có thể trở thành sự kiện lớn nhất trong giới nghệ thuật kể từ khi công ty Christie mang ra bán đấu giá kho báu của Pharaoh Tutankhamun. Xét tình hình hiện nay, tôi chắc cô sẽ hiểu, việc bạn cô muốn chia đôi ngang bằng với chúng tôi thực sự là quá nhiều. Tất cả những gì bà ấy đã làm là tìm một chuyên gia phục chế và chào hàng bức tranh tới chúng tôi. Chúng tôi làm tất cả những việc còn lại.”
Julia cân nhắc những điều anh ta vừa nói mà không để lộ chút gì ngạc nhiên, dù là nhỏ nhất; những điều có thể và không thể khiến cô ngạc nhiên đã thay đổi khá nhiều trong mấy ngày vừa qua. Cô đưa mắt nhìn bàn tay trái của Montegrifo, giờ đang đặt rất gần tay cô trên mặt bàn phủ khăn, và cố đánh giá xem chuyện đã đi xa tới mức nào trong vòng năm phút vừa qua. Đủ xa để kết thúc bữa tối ở đây.
“Tôi sẽ cố gắng,” cô nói, đưa tay cầm lấy túi xách. “Nhưng tôi không thể đảm bảo bất cứ điều gì.”
Montegrifo vuốt một bên chân mày.
“Hãy cứ cố thử xem.” Đôi mắt nâu của anh ta nhìn cô với cái nhìn dịu dàng mượt như nhung. “Vì lợi ích của tất cả mọi người; tôi chắc cô sẽ làm được.”
Giọng nói của anh ta không có chút đe dọa nào, chỉ có vẻ cầu khẩn trìu mến, thân mật và hoàn hảo đến mức gần như có thể coi là chân thành. Anh ta cầm lấy bàn tay Julia, đặt lên đó một cái hôn nhẹ nhàng, gần như chỉ thoáng chạm môi lên đó.
“Tôi không nhớ đã từng nói điều này chưa,” anh ta hạ giọng khẽ nói thêm, “nhưng cô thực sự là một phụ nữ tuyệt đẹp.”