Thanh tra Feijoo có vẻ không mấy hào hứng khi trông thấy Julia. Ông ta tiếp cô trong phòng làm việc của mình song lại quên bẵng mời cô ngồi. Viên thanh tra rõ ràng đang không mấy vui vẻ và ông ta đi thẳng vào vấn đề.
“Việc này có chút không theo quy chế,” ông ta cộc cằn nói, “vì chúng ta đang nói đến một người bị tình nghi phải chịu trách nhiệm về hai vụ giết người. Nhưng anh ta khăng khăng sẽ không chịu khai báo cho tới khi đã nói chuyện với cô. Và luật sư của anh ta” – viên thanh tra dừng lời, như thể chuẩn bị văng ra chính xác điều ông ta nghĩ về các luật sư – “cũng đồng ý.”
“Làm thế nào các ông tìm ra anh ta?”
“Chẳng khó khăn gì. Tối qua chúng tôi gửi mô tả nhận dạng anh ta đi khắp nơi, bao gồm cả các cửa khẩu và sân bay. Anh ta bị phát hiện sáng nay tại cửa kiểm tra hộ chiếu ở sân bay Barajas trong lúc chuẩn bị lên một chuyến bay tới Lisbon với một tấm hộ chiếu giả. Anh ta không hề chống cự.”
“Anh ta đã nói cho các vị biết bức tranh đang ở đâu chưa?”
“Anh ta chưa chịu nói gì hết.” Feijoo giơ một ngón tay múp míp ngắn ngủn lên. “À, ngoại trừ chuyện anh ta vô tội. Nhưng đó là một câu chúng tôi vẫn thường được nghe; gần như là một điều thông thường của quá trình thẩm vấn. Nhưng khi tôi đưa cho anh ta xem lời khai của người lái taxi và người gác cổng, anh ta xìu hắn, và nhất quyết đòi có luật sư. Và cũng lúc đó anh ta yêu cầu được gặp cô.”
Viên thanh tra đưa cô ra khỏi phòng làm việc của ông ta, dọc theo hành lang tới trước cánh cửa nơi một cảnh sát mặc cảnh phục đang đứng gác.
“Tôi sẽ ở ngay đây nếu cô cần. Anh ta khăng khăng đòi gặp một mình cô.”
Người ta khóa trái cửa lại sau lưng cô. Max đang ngồi trên một trong những chiếc ghế kê hai bên một chiếc bàn gỗ ở giữa căn phòng không cửa sổ với những bức tường ốp nệm bẩn thỉu. Ngoài ra trong phòng không còn món đồ nào khác. Max mặc một chiếc áo len dài tay nhàu nhĩ bên ngoài chiếc áo sơ mi cổ mở phanh, mái tóc của anh ta, không còn buộc ra sau thành đuôi ngựa, lòa xòa rối tung, vài lọn tóc xõa xuống che cả mắt. Hai tay anh ta, nằm im trên mặt bàn, đang bị còng.
“Xin chào, Max.”
Anh ta ngẩng đầu lên nhìn cô chằm chằm. Dưới đôi mắt anh ta là hai quầng thâm do mất ngủ, và anh ta có vẻ ngập ngừng, như một người đã đi tới hồi kết của một nỗ lực dài vô ích.
“Cuối cùng, một khuôn mặt quen thuộc,” anh ta nói với giọng mỉa mai nặng như chì, rồi ra dấu chỉ vào một chiếc ghế.
Julia mời anh ta một điếu thuốc, anh ta lập tức hăm hở đón nhận, cúi mặt lại gần chiếc bật lửa cô chìa ra.
“Tại sao anh muốn gặp tôi, Max?”
Nhịp thở của anh ta nhanh và nông. Anh ta không còn là một con sói bảnh bao, mà đã trở thành một con thỏ đang run rẩy cuộn tròn lại trong hang, lắng nghe tiếng con chồn sương tiến lại mỗi lúc một gần. Julia tự hỏi liệu đám cảnh sát có đánh anh ta hay không, song có vẻ như anh ta không có dấu vết bầm dập nào. Người ta không còn đánh người nữa, cô tự nhủ. Không còn như thế nữa.
“Tôi muốn cảnh báo cô,” anh ta nói.
“Cảnh báo tôi ư?”
“Bà ấy đã chết từ trước, Julia,” anh ta hạ giọng nói. “Tôi không làm việc đó. Khi tôi tới căn hộ của cô, bà ấy đã chết rồi.”
“Vậy anh vào bằng cách nào? Có phải bà ấy mở cửa không?”
“Tôi nói với cô rồi; bà ấy đã chết… lần thứ hai tôi tới.”
“Lần thứ hai ư? Ý anh là đã từng có một lần thứ nhất sao?”
Max chống hai khuỷu tay xuống mặt bàn, tựa cái cằm chưa cạo của anh ta lên hai ngón tay cái, để mặc tàn thuốc rơi xuống từ điếu thuốc lá anh ta đang hút dở.
“Đợi đã,” anh ta nói với vẻ mệt mỏi tột độ. “Tốt nhất tôi nên bắt đầu từ đầu.” Anh ta lại đưa điếu thuốc lên môi, khép hờ hai mắt lại trong làn khói. “Cô biết Menchu bực mình đến thế nào về vụ làm ăn với Montegrifo rồi đấy. Bà ấy lồng lộn đi vòng quanh nhà như một con thú bị nhốt, lảm nhảm đủ thứ ngôn từ sỉ nhục và đe dọa. ‘Bọn họ đã cướp trắng của tôi!’ Bà ấy cứ liên tục la lối như thế. Tôi đã làm bà ấy dịu lại, và chúng tôi đã cùng bàn bạc. Ý tưởng ấy là của tôi.”
“Ý tưởng nào?”
“Tôi có quan hệ với những người hầu như có thể đưa mọi thứ ra khỏi đất nước này. Tôi đề xuất chúng tôi sẽ đánh cắp bức tranh của Van Huys. Thoạt đầu bà ấy nổi đóa lên, trút xuống đầu tôi đủ kiểu chửi rủa rồi nói tới tình bạn của bà ấy và cô. Sau đó bà ấy nhận ra thực chất việc đó sẽ chẳng làm tổn hại gì tới cô. Phần trách nhiệm của cô đã được bảo hiểm gánh vác, còn về phần của cô trong lợi nhuận thu được… chà, chúng tôi sẽ tìm ra cách nào đó để đền bù lại cho cô sau.”
“Tôi luôn biết anh là một gã khốn mà, Max.”
“Có thể là vậy, nhưng đó không phải là chuyện quan trọng ở đây. Điều quan trọng là Menchu đồng ý với kế hoạch của tôi. Bà ấy cần tìm cách để cô đưa bà ấy về nhà cô. Say rượu hay quá liều ma túy… Nói một cách thành thật, tôi chưa bao giờ nghĩ bà ấy có thể làm việc đó tốt đến thế. Sáng hôm sau, tôi sẽ gọi điện tới xem mọi chuyện đã sẵn sàng chưa. Và tôi đã làm thế, rồi tôi tới chỗ cô ở. Chúng tôi cùng gói bức tranh lại để ngụy trang nó, và tôi lấy chùm chìa khóa Menchu đưa cho tôi. Tôi sẽ phải đậu xe dưới đường và quay trở lên nhà để lấy bức tranh của Van Huys. Theo kế hoạch là sau khi tôi mang bức tranh đi khỏi, Menchu sẽ ở lại để gây ra đám cháy.”
“Đám cháy nào?”
“Trong căn hộ của cô.” Max bật cười rầu rĩ. “Đó là một phần của kế hoạch. Tôi xin lỗi.”
“Anh xin lỗi!” Julia phẫn nộ đấm xuống bàn. “Chúa ơi, anh còn đủ trơ tráo để nói với tôi là anh xin lỗi!” Cô nhìn lên các bức tường rồi nhìn trở lại Max. “Hai người hẳn đều điên hết rồi mới có thể nghĩ ra một chuyện như thế.”
“Thực ra chúng tôi hoàn toàn tỉnh táo, và đáng ra sẽ chẳng có gì bất ổn. Menchu hẳn sẽ làm một tai nạn giả, một điếu thuốc bị ném đi một cách bất cẩn chẳng hạn. Và với lượng dung môi và sơn màu trong căn hộ của cô… chúng tôi quyết định bà ấy sẽ ở lại tới phút chót rồi sau đó rời đi trong bộ dạng bị sặc khói, hoảng hốt cuống cuồng kêu cứu. Trước khi lính cứu hỏa tới được đó, chắc hắn nửa tòa nhà đã chìm trong lửa.” Anh ta trưng ra một bộ mặt đang vào vai hối lỗi và ân hận một cách thô thiển. “Bất cứ ai cũng sẽ cho rằng bức tranh của Van Huys đã bị thiêu rụi trong đám cháy cùng những thứ khác. Về phần còn lại cô có thể tự hình dung ra. Tôi sẽ mang bức tranh đi bán tại Bồ Đào Nha cho một nhà sưu tập tư nhân mà chúng tôi đã thương lượng trước đó… Nói thực lòng, hôm chúng ta gặp nhau ở chợ Rastro, Menchu và tôi vừa gặp tay môi giới trung gian xong. Còn về vụ hỏa hoạn, Menchu sẽ nhận trách nhiệm về mình; nhưng vì bà ấy là bạn cô và đó là một tai nạn, hình phạt chắc cũng không tới mức nghiêm trọng. Một đơn kiện từ các chủ sở hữu của bức tranh, có lẽ là thế, không hơn. Điều khiến bà ấy thích thú nhất, bà ấy nói, là việc tưởng tượng ra khuôn mặt của Montegrifo khi anh ta biết chuyện.”
Julia không tin nổi vào những gì vừa nghe, cô chỉ còn biết lắc đầu.
“Menchu không thể làm được những chuyện như thế.”
“Menchu, như tất cả chúng ta, có thể làm bất cứ chuyện gì.”
“Chúa ơi, anh đúng là đồ đê tiện, Max.”
“Tới lúc này, tôi là người thế nào cũng không có gì quá quan trọng.” Khuôn mặt Max chuyển sang bộ dạng của kẻ thất bại. “Điều quan trọng là tôi đã phải tốn khá nhiều thời gian để mang xe của mình tới đậu trên con phố nơi cô ở. Sương mù đúng là rất dày và tôi không tìm thấy được chỗ nào để đậu xe. Chính vì thế tôi liên tục xem đồng hồ; tôi lo cô có thể quay về bất cứ lúc nào. Khi tôi leo lên gác lần nữa, có lẽ đã 12 giờ 15. Tôi không bấm chuông. Tôi mở cửa bằng chìa khóa. Menchu đang ở trên lối đi, nằm ngửa, hai mắt mở to. Thoạt đầu, tôi nghĩ có lẽ bà ấy ngất vì căng thẳng quá, nhưng khi quỳ xuống bên cạnh bà ấy, tôi nhìn thấy vết bầm trên cổ. Bà ấy đã chết, Julia, và người bà ấy vẫn còn ấm. Tôi phát hoảng. Tôi biết nếu gọi cảnh sát, tôi sẽ có không ít chuyện phải giải thích. Vậy là tôi ném chùm chìa khóa xuống sàn, đóng cửa lại và vội vàng lao xuống cầu thang. Tôi không thể nghĩ ngợi được gì nữa. Tôi trải qua đêm đó trong một nhà nghỉ, run lên vì kinh hoàng. Tôi không hề chợp mắt được lấy một giây. Sau đó, vào buổi sáng, tại sân bay… Thế đấy, cô biết phần còn lại rồi.”
“Bức tranh có còn trong nhà khi anh tìm thấy thi thể Menchu không?”
“Còn. Đó là điều duy nhất tôi nhận ra ngoài bà ấy. Nó đang nằm trên xô pha, được gói lại trong giấy báo và dán băng dính, đúng như khi tôi để nó lại đó lúc trước.” Anh ta bật cười cay đắng. “Nhưng tôi không còn bụng dạ nào để mang nó theo. Tôi đã có quá đủ rắc rối rồi.”
“Anh nói Menchu nằm ngoài lối đi ư? Thế nhưng bà ấy lại được tìm thấy trong phòng ngủ. Anh có thấy chiếc khăn nào quấn quanh cổ bà ấy không?”
“Chẳng có cái khăn nào hết. Quanh cổ bà ấy không hề có gì, và bà ấy đã bị gãy cổ. Bà ấy bị giết vì một cú đánh vào cổ họng.”
“Còn cái chai?”
“Đừng có bắt đầu nhắc đến cái chai chết tiệt ấy nữa. Tất cả những gì cảnh sát liên tục hỏi đi hỏi lại tôi là tại sao tôi lại nhét cái chai đó vào chỗ kín của bà ấy. Tôi thề là tôi không biết bọn họ đang nói về chuyện quỷ quái gì nữa.” Anh ta đưa phần còn lại của điếu thuốc lên môi và bồn chồn rít một hơi thật sâu, rồi đưa mắt nhìn Julia đầy ngờ vực. “Menchu đã chết, có thế thôi. Bị giết vì một cú đánh duy nhất, không gì khác. Tôi không hề di chuyển bà ấy. Tôi chỉ có mặt ở đó trong chừng một phút. Chắc chắn có người nào khác đã làm việc này sau đó.”
“Sau đó sao? Khi nào chứ? Theo như anh nói, kẻ sát nhân đã bỏ đi từ trước rồi.”
Max cau mày, cố nhớ lại.
“Tôi không biết.” Anh ta có vẻ thực sự bối rối. “Có thể hắn đã quay lại, sau khi tôi bỏ đi.” Rồi anh ta chợt tái nhợt đi như thể vừa hiểu ra điều gì đó. “Hoặc có thể…” Julia nhận thấy hai bàn tay đang bị còng của anh ta run lẩy bẩy. “Có thể hắn vẫn còn ở đó, nấp kín. Đợi cô.”