Trời vẫn mưa nặng hạt khi chiếc taxi dừng lại trước câu lạc bộ cờ vua. Muñoz mở cửa, song vẫn nắm chặt tay Julia.
“Đi thôi,” ông nói.
Cô ngoan ngoãn bước theo ông vào sảnh. Vẫn còn một vài kỳ thủ ngồi lại các bàn, nhưng ông giám đốc Cifuentes thì không thấy đâu. Muñoz dẫn cô đi thẳng tới thư viện. Tại đó, giữa những chiếc cúp và chứng chỉ, có những chiếc giá sách cửa kính xếp tới vài trăm cuốn sách. Buông tay Julia ra, ông mở một trong những cánh cửa kính và lấy ra một tập sách bìa da dày. Julia lúng túng đọc tên sách được in trên gáy bằng những chữ cái mạ vàng đã mờ đi do thời gian và việc sử dụng thường xuyên: Tuần báo cờ vua. Quý bốn. Không còn đọc được năm phát hành.
Muñoz để tập sách xuống bàn, lần giở qua những trang giấy rẻ tiền đã ố vàng. Các thế cờ vua, những bản phân tích các ván cờ, thông tin về các giải đấu, những bức ảnh cũ chụp các nhà vô địch đang mỉm cười trong bộ trang phục áo sơ mi trắng và vest với cà vạt, tóc được cắt theo kiểu thông dụng đương thời. Ông dừng lại ở một trang đúp in toàn ảnh.
“Hãy nhìn chúng thật kỹ,” ông nói với Julia.
Cô cúi xuống nhìn các bức ảnh. Chất lượng của chúng đều rất tồi, tất cả đều chụp những nhóm kỳ thủ đang đứng tạo dáng. Một số cầm trong tay cúp hay chứng chỉ. Cô đọc qua hàng tiêu đề: CÚP QUỐC GIA JOSE RAUL CAPABLANCA LẦN THỨ HAI.
“Tôi không hiểu,” cô thì thầm.
Muñoz chỉ vào một trong số những bức ảnh. Có một nhóm thiếu niên, hai trong số này cầm hai chiếc cúp nhỏ; bốn cậu bé còn lại đều nghiêm trang nhìn thẳng vào máy ảnh. Dưới bức ảnh là dòng chữ: CÁC KỲ THỦ VÀO CHUNG KẾT GIẢI THIẾU NIÊN.
“Cô có nhận ra ai không?” Muñoz hỏi.
Julia nhìn qua từng khuôn mặt. Chỉ có một khuôn mặt ở ngoài cùng bên phải dường như hơi quen thuộc. Đó là khuôn mặt của một cậu bé mười lăm hoặc mười sáu tuổi. Mái tóc cậu ta được chải lật ra sau, cậu bé mặc áo vest, đeo cà vạt, trên tay trái đeo một dải băng đen. Cậu ta nhìn vào ống kính với đôi mắt bình thản, thông minh, trong đó cô nghĩ có thể nhận ra một tia thách thức. Rồi sau đó cô nhận ra cậu ta. Khi cô chỉ tay vào cậu thiếu niên, cả bàn tay cô run rẩy, và khi cô ngước mắt nhìn lên Muñoz, ông gật đầu.
“Phải,” ông nói, “đó là gã kỳ thủ vô hình chúng ta tìm kiếm.”