Với thái độ im lặng đầy cung kính và bộ dạng hoàn toàn bất động, Octavio, Lucinda và Scaramouche đang quan sát họ bằng đôi mắt vẽ trên sứ của chúng phía sau tấm kính của chiếc tủ trưng bày. Chiếc áo vest nhung của César lốm đốm những vệt sáng đầy màu sắc lóng lánh như những viên kim cương nhỏ nhờ ánh sáng chiếu qua khung cửa sổ có ô kính mờ xỉn. Julia chưa bao giờ thấy người bạn lớn tuổi của cô lặng lẽ và im lìm như thế, không khác gì một trong những bức tượng bằng đồng thau, đất nung hay đá cẩm thạch được bày rải rác xen giữa các bức tranh, hình người bằng thủy tinh và những tấm thảm thêu trong cửa hiệu của ông. Có thể nói cả César và Julia dường như đều hòa lẫn vào khung cảnh của nơi này, vốn phù hợp làm bối cảnh cho một vở hài kịch đầy màu sắc theo phong cách Ba Rốc hơn thế giới thực nơi họ trải qua phần lớn cuộc sống của mình. César trông đặc biệt nổi bật – trên cổ ông quàng một chiếc khăn lụa đỏ sẫm, một chiếc đót hút thuốc bằng ngà voi kẹp giữa hai ngón tay – và giữa luồng ánh sáng nhiều màu sắc, ông đã lựa chọn một tư thế đặc biệt cổ điển, gần như đậm hơi hướng Goethe, hai chân bắt tréo, một bàn tay đặt hờ hững một cách cố ý lên bàn tay kia, bàn tay đang giữ điếu thuốc lá, mái tóc bạc trắng óng ả như lụa nổi bật trong vầng hào quang của ánh sáng đỏ, lam và vàng đang ùa vào qua cửa sổ. Julia mặc một chiếc áo đen có cổ kết đăng ten, khuôn mặt trông nghiêng đậm chất Venice của cô được phản chiếu lên một tấm gương to cùng một mớ đồ đạc lủng củng gồm đồ nội thất bằng gỗ gụ và những chiếc rương khảm xà cừ, thảm thêu và tranh thêu Gobelin, những chiếc cột xiêu vẹo đỡ dưới những bức phù điêu chạm khắc theo phong cách Gothic nứt nẻ và khuôn mặt trống rỗng, cam chịu của một võ sĩ giác đấu trần trụi bằng đồng thau, vũ khí rơi cạnh người, dùng một khuỷu tay nâng người dậy trong lúc chờ đợi lời phán quyết, thể hiện qua những ngón tay cái chĩa lên trên hay xuống dưới[1] của một vị hoàng đế vô hình có quyền lực tối thượng.
“Cháu đã phát hoảng,” Julia nói, và César đáp lại bằng một cử chỉ nửa an ủi, nửa bất lực, một bằng chứng nho nhỏ của sự đồng cảm cao thượng và vô ích, một tình yêu ý thức được những hạn chế của mình, kiểu cử chỉ đầy biểu cảm lịch thiệp mà một triều thần thế kỷ 18 hẳn sẽ dành cho quý bà ông ta tôn thờ vào đúng khoảnh khắc ông ta nhìn thấy bóng dáng của chiếc máy chém hiện lên ở cuối con đường mà hai người đang bị giải đi, trên cỗ xe chở tội nhân.
“Cháu chắc mình không phóng đại lên quá đáng đấy chứ, cô bé yêu quý? Hay có phần hơi hấp tấp? Đâu đã có ai chứng minh được không phải Alvaro bị trượt chân trong bồn tắm đâu.”
“Thế còn các tài liệu thì sao?”
“Chuyện đó thì, bác phải thừa nhận là bác không thể giải thích được.”
Julia nghiêng đầu sang một bên, mái tóc xõa lên vai cô. Tâm trí cô đầy ắp những hình ảnh bất an.
“Sáng nay, khi tỉnh dậy cháu đã cầu nguyện rằng đây chỉ là một nhầm lẫn phiền hà mà thôi.”
“Có thể là thế,” César nói. “Theo như bác biết, chỉ có trong những bộ phim mới có chuyện các vị cảnh sát và chuyên gia pháp y lúc nào cũng đáng kính trọng và không bao giờ phạm sai lẩm. Thực ra thì bác tin rằng bây giờ thậm chí cả trong phim bọn họ cũng chẳng còn được vậy nữa.”
Ông nở một nụ cười chua chát miễn cưỡng. Julia nhìn ông mà không hề thực sự lắng nghe những gì ông nói. “Alvaro, bị sát hại… Bác có tin nổi không?”
“Đừng dằn vặt bản thân như thế, công chúa. Đó chỉ là một giả thiết khó có khả năng là sự thật mà cảnh sát đưa ra. Hơn nữa, cháu không nên nghĩ về anh ta nhiều như thế. Chấm dứt rồi, anh ta đã ra đi. Anh ta đã rời bỏ cháu từ lâu rồi.”
“Không phải thế này, không.”
“Chuyện đó xảy ra theo cách nào thì cũng đâu có gì khác biệt. Anh ta đã ra đi, thế thôi.”
“Chỉ là chuyện này kinh khủng quá.”
“Bác biết. Nhưng cháu sẽ chẳng được gì khi cứ để ý nghĩ này luẩn quẩn trong đầu như thế.”
“Không ư? Alvaro chết, cảnh sát thẩm vấn cháu, cháu nghĩ ai đó quan tâm tới công việc cháu đang thực hiện với bức Ván cờ và đã theo dõi cháu… và bác băn khoăn tại sao cháu cứ nghĩ đi nghĩ lại mãi tới chuyện đó ư? Cháu còn có thể làm gì khác đây?”
“Rất đơn giản thôi, cô bé yêu quý. Nếu đúng những điều đó thực sự xảy ra với cháu, cháu có thể trả lại bức tranh cho Menchu. Nếu cháu tin cái chết của Alvaro không phải là một tai nạn, vậy hãy tạm đi đâu đó. Chúng ta có thể lưu lại chơi hai hay ba tuần ở Paris; bác có không ít việc cần làm ở đó. Điều quan trọng là lánh đi cho tới khi tất cả đã kết thúc.”
“Nhưng chuyện gì đang xảy ra vậy?”
“Bác không biết, và đó là điều tệ hại nhất… không có một ý tưởng nào, dù mơ hồ nhất, về chuyện gì đang xảy ra, ý bác là vậy. Giống như cháu, bác cũng sẽ chẳng bận tâm tới việc điều gì đã xảy ra với Alvaro nếu không có chuyện khó hiểu liên quan những tài liệu đó.” Ông nhìn cô, mỉm cười lúng túng. “Và bác phải thừa nhận là bác lo ngại, vì bác không phải loại người thích làm anh hùng… Rất có thể ai đó trong chúng ta đã vô tình mở toang một bí mật ám muội nào đó, như mở một chiếc hộp Pandora.”
“Bức tranh,” Julia nói, bất giác rùng mình. “Dòng chữ bị che kín.”
“Bác e là vậy. Có vẻ như mọi chuyện bắt đầu từ đó.”
Cô quay về hướng hình ảnh phản chiếu của mình trong gương, nhìn chằm chằm vào chính mình một hồi lâu, như thể không nhận ra người phụ nữ trẻ tóc sẫm đang im lặng nhìn lại cô bằng đôi mắt to, đen, làn da trắng trên hai gò má cô gái đã mang dấu vết bóng mờ của những đêm mất ngủ.
“Có thể họ muốn giết cả cháu nữa, bác César.”
Các ngón tay ông kẹp chặt lấy chiếc đót thuốc lá bằng ngà voi.
“Chừng nào bác còn sống thì đừng hòng,” ông nói, để lộ sự quyết tâm hung hãn dưới vẻ bề ngoài điệu bộ đến mức như pha trộn giữa hai giới tính. Giọng nói của ông chứa đựng một âm hưởng sắc bén, gần như nữ tính. “Bác có thể bị hoảng sợ đến mất trí, thậm chí tệ hơn thế nữa, nhưng sẽ không ai có thể động đến cháu chừng nào bác còn có thể làm bất cứ điều gì để can thiệp.”
Julia không khỏi mỉm cười, cảm động trước sự quan tâm của ông.
“Nhưng chúng ta có thể làm gì?” cô hỏi sau một hồi im lặng.
César cúi gằm xuống, nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề họ đang gặp phải.
“Lúc này còn quá sớm để làm bất cứ điều gì. Chúng ta vẫn chưa biết liệu cái chết của Alvaro có phải là tai nạn hay không.”
“Thế còn các tài liệu?”
“Bác tin chắc rằng người nào đó, ở đâu đó, biết câu trả lời. Vậy nên bác cho rằng câu hỏi đặt ra ở đây là liệu có phải người gửi chúng tới cho cháu cũng chính là người phải chịu trách nhiệm về cái chết của Alvaro hay không, hay hai sự việc này hoàn toàn không có liên hệ gì với nhau.”
“Sẽ thế nào nếu những nghi ngờ tồi tệ nhất của chúng ta được xác nhận?”
Phải một lúc sau César mới trả lời.
“Trong trường hợp đó, bác chỉ thấy có hai lựa chọn, toàn là những phương án cổ điển, công chúa thân mến ạ, đó là: hoặc cháu chạy trốn, hoặc ở lại đối mặt với thử thách. Nếu bác lâm vào tình thế này, bác chắc mình sẽ lựa chọn phương án bỏ chạy; tất nhiên, tất nhiên nói thế bây giờ cũng không có nghĩa gì nhiều. Nếu lúc nào bác cũng chỉ chăm chăm nghĩ tới nó, bác có thể trở thành một kẻ nhát gan kinh khủng, như cháu biết đấy.”
Julia đan hai bàn tay sau gáy.
“Không lẽ bác sẽ thực sự bỏ chạy mà không đợi tìm ra xem tất cả chuyện này có nghĩa gì sao?”
“Tất nhiên rồi. Hãy nhớ, tò mò hại thân.”
“Vậy bác nói sao về những điều bác từng dạy cháu khi cháu còn nhỏ? Đừng bao giờ rời khỏi một căn phòng trước khi kiểm tra tất cả các ngăn kéo.”
“À, phải. Nhưng khi đó chưa có ai trượt chân trong bồn tắm cả.”
“Đổ đạo đức giả. Sâu trong tâm trí mình, bác cũng đang tò mò đến chết đi được và muốn biết tất cả chuyện này có nghĩa là gì thôi.”
César trông có vẻ trách móc.
“Nói bác muốn thế đến chết đi được, cô bé thân mến, là cách diễn đạt tệ hại nhất có thể, nếu xét tới hoàn cảnh bây giờ. Chết chính xác là điều bác không hề muốn, giờ khi bác gần như đã trở thành một ông già và có tất cả các chàng trai trẻ đáng mến đó để an ủi tuổi già của mình. Và bác cũng không muốn cháu chết.”
“Vậy sẽ thế nào nếu cháu quyết định dấn tới để khám phá xem điều gì thực sự ẩn sau vụ việc liên quan tới bức tranh này?”
César bĩu môi, đưa mắt nhìn lơ đãng như thể ông thậm chí chưa từng tính đến khả năng này.
“Tại sao cháu muốn làm thế? Hãy cho bác một lý do hợp lý.”
“Vì Alvaro.”
“Như thế với bác chưa đủ. Bác biết cháu đủ rõ để hiểu rằng Alvaro giờ không còn quan trọng với cháu nữa. Bên cạnh đó, theo những gì cháu vừa kể với bác, anh ta cũng chẳng phải hoàn toàn thẳng thắn với cháu trong chuyện này.”
“Được rồi, vậy cháu sẽ làm việc đó vì chính bản thân cháu.” Julia khoanh tay lại đầy thách thức. “Nói cho cùng, đó là bức tranh của cháu.”
“Nghe này, bác nghĩ cháu đang hoảng sợ. Đó là điều lúc nãy cháu đã nói.”
“Cháu vẫn thấy sợ. Cháu thực sự hoảng loạn.”
“Bác hiểu,” César nói, tựa cằm lên hai bàn tay đang đan vào nhau, trên một trong hai bàn tay lấp lánh chiếc nhẫn gắn đá topaz. “Trên thực tiễn,” ông nói, sau một lát dừng lại cân nhắc, “chuyện này giống như một cuộc săn tìm kho báu. Có phải đó là điều cháu đang cố nói ra không? Giống như ngày trước, khi cháu còn là một cô bé bướng bỉnh.”
“Giống như ngày trước.”
“Thật kinh khủng làm sao! Ý cháu là chỉ cháu và bác?”
“Bác và cháu.”
“Cháu quên mất Muñoz rồi. Giờ chúng ta đã chiêu mộ ông ta.”
“Bác nói đúng. Tất nhiên rồi, Muñoz, bác và cháu.”
César cau mày, nhưng đôi mắt ông lại ánh lên những tia sáng đầy thích thú.
“Vậy thì tốt hơn chúng ta nên dạy cho ông ta biết bài hát của bọn cướp biển. Bác nghĩ ông ta chẳng hề biết đâu.”
“Cháu nghĩ không nên làm thế.”
“Chúng ta rất điên rồ mà, cô bé yêu quý,” César nhìn chằm chằm vào Julia. “Cháu biết rõ thế mà, đúng không?”
“Thế thì sao?”
“Đây không phải là một trò chơi, cô bé thân mến. Lần này thì không.”
Cồ đón nhận cái nhìn của ông, không chút nao núng. Trông Julia thực sự rất xinh đẹp với tia sáng đầy kiên quyết mà tấm gương phản chiếu lại trong đôi mắt sẫm màu của cô.
“Thế thì sao?” cô khẽ lặp lại.
César lắc đầu một cách khoan dung. Rồi ông đứng dậy, những đốm sáng nhiều màu lấp lánh như những viên kim cương trượt từ trên lưng ông xuống sàn nhà và phủ lên chân Julia. Ông đi về phía văn phòng của mình, rồi lúi húi vài phút ở chỗ chiếc két an toàn nằm chìm trong tường, được giấu kín sau một tấm thảm cũ không mấy giá trị, một bản sao chụp thảm hại của bức Quý bà và kỳ lân. Khi quay trở lại, ông cầm theo một gói nhỏ trong tay.
“Công chúa, thứ này là dành cho cháu. Một món quà.”
“Một món quà ư?”
“Đó là những gì bác vừa nói. Chúc một ngày không phải sinh nhật vui vẻ.”
Ngỡ ngàng, Julia gỡ lớp ni lông bọc ngoài và lớp vải dầu, rồi cầm lên tay một khẩu súng ngắn nhỏ làm bằng kim loại mạ crom, báng súng được khảm xà cừ.
“Nó là một khẩu súng cổ, vậy nên cháu sẽ không cần giấy phép,” César giải thích. “Nhưng nó cũng tốt chẳng kém gì một khẩu súng mới, và sử dụng đạn cỡ 45. Khẩu súng này không hề cồng kềnh, cháu có thể mang nó trong túi. Nếu ai đó lại gần cháu hay lượn lờ quanh nơi cháu ở trong vài ngày tới,” ông nói, nhìn cô chăm chú, trong đôi mắt mệt mỏi không hề có chút bông đùa hài hước nào, “bác sẽ rất biết ơn nếu cháu chịu lấy món đồ bé nhỏ này ra bắn vỡ đầu hắn ta. Nhớ chưa? Như thể hắn chính là thuyền trưởng Hook[2] vậy.”
❀ ❀ ❀
[1] : Theo phong tục La Mã cổ đại, khi một võ sĩ giác đấu bị đối thủ đánh ngã, nếu hoàng đế và khán giả ra hiệu đưa ngón trỏ lên trên thì võ sĩ thua cuộc sẽ được đối thủ tha mạng; ngược lại, nếu ngón trỏ quay xuống dưới, võ sĩ thua cuộc sẽ bị giết.
[2] : Nhân vật thuyền trưởng cướp biển độc ác trong truyện Peter Pan.