Cô lang thang giữa các quầy hàng thêm chừng mười lăm phút trước khi đi tới quán cà phê. Cô cố giải khuây bằng cách dõi theo những người đi qua đi lại quanh mình, lắng nghe giọng nói của những người bán hàng và khách mua xúm quanh các quầy hàng, nhưng vô dụng. Sau khi đã quên được Max, bức tranh và cái chết của Alvaro, rồi ván cờ kỳ quái vụt quay trở lại như một nỗi ám ảnh, đặt ra vô vàn câu hỏi không có lời giải đáp. Rất có thể gã kỳ thủ vô hình kia cũng đang ở ngay gần đây, hòa lẫn trong đám đông, theo dõi cô trong lúc hắn tính toán nước cờ tiếp theo. Cô ngờ vực nhìn quanh, kéo sát chiếc túi da đeo vai vào người, trong đó có khẩu súng César đưa cho cô. Tất cả đều lố bịch một cách khủng khiếp, hoặc hoàn toàn ngược lại, khủng khiếp một cách lố bịch.
Quán cà phê có sàn lát gỗ và những chiếc bàn mặt cẩm thạch có chân sắt uốn. Julia gọi một món đồ uống lạnh rồi ngồi xuống bên một khung cửa sổ phủ mờ hơi nước, cố không suy nghĩ về bất cứ điều gì cho tới khi bóng dáng mờ mờ của César xuất hiện trên đường phố bên ngoài. Cô đứng dậy tới gặp ông, tìm kiếm sự an ủi, vì đó là điều cô đang cần.
“Cháu trở nên đáng yêu hơn sau từng phút một đấy,” César nói với giọng ngưỡng mộ và đứng giữa phố với bộ dạng đầy phô trương, hai tay chống lên hông. “Sao lúc nào cháu cũng làm thế được nhỉ, hả cô bé yêu quý?”
“Đừng ngốc nghếch thế,” cô nói, cầm lấy cánh tay ông với tâm trạng vô cùng nhẹ nhõm. “Cháu mới rời khỏi bác chừng một giờ đồng hồ trước thôi.”
“Ý bác chính là vậy đấy, công chúa.” César hạ giọng như thể đang thì thầm tiết lộ những điều bí mật. “Cháu là người phụ nữ duy nhất bác biết có khả năng trở nên xinh đẹp hơn trong vòng sáu mươi phút. Giá mà bác biết cháu làm được điều đó bằng cách nào, chúng ta có thể đăng ký bản quyền cho nó. Thật đấy.”
“Bác đúng là đồ ngốc.”
“Còn cháu, cô bé yêu quý, đúng là lộng lẫy.”
Hai người đi bộ xuống phố về phía chỗ chiếc xe của Julia. Dọc đường, César báo cho cô biết vụ làm ăn ông vừa tiến hành đã thành công: một bức Đức Mẹ sầu đau có thể an tâm cho là của Murillo theo ý kiến một người mua không mấy sành sỏi và một chiếc bàn viết thời Biedermeier[1] có chữ ký kèm ngày tháng vào năm 1832 của Virienichen, đã hơi lung lay nhưng là đồ thật chính hiệu, và hoàn toàn có thể được một người thợ chuyên đóng bàn viết lành nghề sửa sang lại nghiêm chỉnh. Hai món đáng tiền này thực sự giành được với giá rất phải chăng.
“Nhất là chiếc bàn viết, công chúa thân mến.” César đang quay chiếc ô của ông, phấn khởi với vụ mua bán vừa thực hiện. “Như cháu biết đấy, có một tầng lớp trong xã hội, Chúa ban phước lành cho họ, một tầng lớp không thể sống được nếu thiếu một chiếc giường từng thuộc về nữ hoàng Eugenie[2] của Pháp hay chiếc bàn viết nơi giám mục Talleyrand[3] ký những bản khai man của ông ta. Vậy đấy, ngày nay có một lớp tư sản mới phất, những kẻ, trong cố gắng đua tranh với tầng lớp kể trên, cảm thấy họ chỉ cần đơn giản có trong tay một kiệt tác từ thời Biedermđer như biểu tượng tối thượng cho sự thăng tiến của họ. Bọn họ tìm tới bác và hỏi trắng ra như thế mà không buồn nói rõ họ muốn một cái bàn ăn hay bàn viết; thứ họ muốn là một món đồ thời Biedermeier bằng bất cứ giá nào, cho dù món đồ đó là thứ gì. Một số thậm chí còn tin tưởng mù quáng vào sự tồn tại trong lịch sử của một ông Biedermeier khốn khổ và gần như kinh ngạc khi thấy món đồ trên thực tế lại mang chữ ký của một người khác. Đầu tiên, những kẻ như thế dành cho bác một nụ cười bối rối, sau đó bọn họ huých khuỷu tay vào nhau rồi lập tức hỏi liệu bác có một món đồ Biedermeier nào khác, một món chính hiệu, hay không.” César thở dài, chắc chắn là để than phiền cho những thời khắc khó khăn ông từng phải trải qua. “Nếu không vì hầu bao của bọn họ, bác có thể cam đoan với cháu là bác từng rất muốn tống khứ vài kẻ trong đám này ra khỏi cửa.”
“Theo cháu nhớ thì hình như có lần đúng là bác đã làm thế thật.”
César lại thở dài, kèm theo một cái nhăn mặt khổ sở.
“Đó là mặt táo tợn trong con người bác, cô bé yêu quý. Đôi khi tính khí của bác đã thắng sự kiềm chế; chắc đó chính là bà hoàng già nua thích sinh sự đang tiềm ẩn trong con người bác, bác cho là vậy. Ít nhiều đại loại như bác sĩ Jekyll và ông Hyde[4]. Cũng giống như chuyện thời nay khó lòng tìm được ai đó còn biết nói tiếng Pháp cho ra hồn.”
Hai người tới được chỗ chiếc xe của Julia, đậu trong một con hẻm, đúng lúc cô đang kể cho ông về cuộc gặp gỡ với Max. Chỉ riêng việc nghe thấy cái tên này là đủ để khiến César cau mày.
“Bác lấy làm mừng vì đã không phải gặp gã trai bao đó,” ông cáu kỉnh nhận xét. “Có phải hắn ta vẫn đưa ra những lời chào mời xảo trá không vậy?”
“Chẳng có gì nghiêm trọng cả. Cháu đoán nói cho cùng anh ta vẫn sợ Menchu phát hiện ra.”
“Đó là điều sẽ khiến con chuột cống bẩn thỉu đó đau lòng. Bị giật mất ví tiền.” César bước vòng qua bên cửa ghế phụ. “Nhìn xem! Bọn họ ghi giấy phạt chúng ta.”
“Không phải thế chứ?”
“Ồ, phải đấy. Họ kẹp giấy dưới cần gạt nước.” Bực bội, ông dộng mạnh cái ô xuống đất. “Bác không tin nổi chuyện này nữa. Ngay giữa Rastro mà cảnh sát bỏ thời gian đi viết giấy phạt thay vì làm những việc họ nên làm, như là bắt giữ đám tội phạm và những gã vô tích sự khác. Thật đáng hổ thẹn!” Ông lớn tiếng lặp lại, đưa mắt nhìn quanh đầy thách thức: “Một chuyện thực sự đáng hổ thẹn!”
Julia nhấc một bình đựng khí rỗng tuếch ai đó đã đặt lên nắp ca pô xe ra và nhặt mảnh giấy lên, quả thực đó là một tấm thẻ nhỏ, kích thước cỡ một danh thiếp thông thường. Sau đó cô đứng sững lại, bất động như trời trồng, vẻ sững sờ hẳn đã hiện lên rõ mồn một trên khuôn mặt cô, vì César lập tức giật mình hối hả lao tới bên cô.
“Trông cháu xanh quá, cô bé yêu quý. Có gì không hay sao?
Khi cô lên tiếng, chính cô cũng không nhận ra được giọng nói của mình nữa. Cô chợt có mong muốn được chạy tới một nơi ấm áp, an toàn, nơi cô có thể nấp kín, nhắm mắt lại và cảm thấy bình yên.
“Không phải là giấy phạt, bác César ạ.”
Cô đưa tấm thẻ ra, và César thốt lên một từ không ai có thể nghĩ sẽ nghe thấy từ miệng ông. Bởi vì trên đó, theo cách viết tắt giờ đây đã trở nên quá quen thuộc, ai đó đã đánh máy những ký tự ngắn gọn đầy đe dọa:
❀ ❀ ❀
[1] : Giai đoạn năm 1815-1848 ở châu Âu, thời kỳ tầng lớp trung lưu phát triển mạnh và nghệ thuật trở nên gần gũi hơn với đại chúng.
[2] : Nữ hoàng cuối cùng của Pháp.
[3] : Nhà chính trị, ngoại giao tài giỏi và có ảnh hưởng lớn trong lịch sử nước Pháp và thế giới.
[4] : Nhân vật trong tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Robert Louis Stevenson, ông Hyde chính là bác sĩ Jekyll sau khi uống một thứ thuốc có khả năng thay đổi vẻ bề ngoài. Toàn bộ phần thú tính của bác sĩ Jekyll đã được bộc lộ dưới nhân dạng ông Hyde.