Bí Ẩn Quân Hậu Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
♛ ♛ ♛

❊ ❊ ❊

Muñoz tới cửa hiệu của César một giờ sau đó, với đôi tai nhô ra trên cổ áo mưa và mái tóc ướt đẫm. Trông bộ dạng của ông chẳng khác gì một con chó hoang gầy trơ xương, Julia thầm nghĩ trong lúc quan sát ông giũ nước mưa ngoài cửa. Ông bắt tay Julia, một cái bắt tay ngắn ngủi, không chút hồ hởi, một tiếp xúc đơn thuần không kèm theo bất cứ sự hứa hẹn nào từ phía ông, rồi chào César bằng một cử chỉ gật đầu. Cố hết sức không giẫm đôi giày ướt nhẹp lên thảm, vị khách bình thản lắng nghe kể lại những gì đã xảy ra ở chợ Rastro, thỉnh thoảng hơi cử động đầu như một cử chỉ mơ hồ xác nhận đã hiểu cả, như thể câu chuyện về chiếc Ford màu xanh và cây gậy sắt của César chẳng hề khiến ông bận tâm chút nào. Đôi mắt vô hồn của vị khách chỉ sáng lên khi Julia lấy tấm thẻ từ trong túi của cô ra và đặt nó xuống trước mặt ông. Mấy phút sau, ông lại bày ra bộ bàn cờ bỏ túi, món đồ hầu như bất ly thân với ông trong thời gian gần đây, rồi chăm chú nghiên cứu vị trí của các quân cờ sau nước đi cuối cùng.

“Điều tôi không hiểu,” Julia nói, nhìn qua vai Muñoz, “Là tại sao bình khí rỗng đó lại được để lại trên nắp ca pô. Chắc chắn kiểu gì chúng tôi cũng sẽ thấy nó được để đó. Trừ phi hắn đã để quên trong lúc vội vàng.”

“Có thể đó chỉ là một lời cảnh cáo,” César đưa ra ý kiến từ chiếc ghế bành bọc da dưới khung cửa sổ kính mờ xỉn. “Một lời cảnh cáo có khẩu vị không thể lợm hơn.”

“Nhưng để làm việc đó cũng phải bỏ ra không ít công sức, đúng không nào? Chuẩn bị bình khí, xì hơi ra khỏi lốp, sau đó bơm lại như cũ. Chưa tính việc bà ta có nguy cơ bị phát hiện trong lúc thực hiện tất cả những trò này… Thực sự hoàn toàn lố bịch,” cô nói thêm, “nhưng bác có để ý thấy cháu gọi đối thủ giấu mặt của chúng ta là bà ta không? Cháu không thể dứt bỏ được suy nghĩ về người đàn bà bí ẩn mặc áo mưa đó.”

“Có thể chúng ta đang đi quá xa,” César nói. “Nếu cháu cân nhắc lại, chắc chắn cháu sẽ thấy chí ít cũng có hàng tá phụ nữ tóc vàng mặc áo mưa nữa ở Rastro sáng nay. Một số trong bọn họ thậm chí cũng có thể đeo kính đen nữa. Nhưng về chiếc bình rỗng thì cháu có lý. Để nó lại ngay trên chiếc xe, ở chỗ ai cũng thấy. Thật là kỳ cục.”

“Có thể chưa hẳn đã kỳ cục đâu,” Muñoz nói, và cả hai người cùng đưa mắt nhìn ông. Ngồi trên ghế đẩu, trước bộ cờ vua bỏ túi được bày trên một cái bàn thấp, người kỳ thủ chỉ còn mặc áo sơ mi, hai tay áo được xắn lên quá khuỷu tay. Ông lên tiếng mà không hề rời mắt khỏi các quân cờ. Và Julia, đang ngồi bên cạnh ông, nhìn thấy ở một bên khóe miệng ông một biểu hiện khó diễn tả đã trở nên quen thuộc với cô, một thái độ biểu cảm nằm đâu đó giữa một suy tưởng im lặng và một nụ cười thoáng qua, và cô hiểu ông đã giải mã thành công nước đi cuối cùng của đối thủ.

Image

Muñoz đưa một ngón tay về phía quân tốt ở ô a7 mà không chạm hẳn tay vào nó.

“Quân tốt đen ở ô a7 ăn quân tháp trắng ở ô b6,” ông nói, chỉ cho hai người thấy tình hình trên bàn cờ. “Đó là những gì đối thủ của chúng ta nói trên tấm thẻ.”

“Và điều đó nghĩa là gì?” Julia hỏi.

“Có nghĩa là hắn từ chối thực hiện một nước đi nữa, nước đi mà chúng ta đã e ngại có thể hắn sẽ thực hiện. Ý tôi là, dùng quân tháp đen ở ô c1 để ăn quân hậu trắng ở ô e1. Nước đi đó chắc chắn sẽ dẫn tới một cuộc đổi hậu.” Ông ngẩng đầu lên khỏi các quân cờ và dành cho Julia một cái nhìn đượm vẻ lo ngại. “Đó là tất cả ý nghĩa của nó.”

Hai mắt Julia mở to hết cỡ.

“Ý ông là hắn đã từ chối tấn công tôi?”

Khuôn mặt Muñoz vẫn có vẻ nước đôi.

“Cô có thể hiểu như thế.” Ông cúi xuống nghiên cứu quân hậu trắng.

“Và, nếu đúng là vậy, điều hắn muốn nói với chúng ta là: ‘Tôi hoàn toàn có khả năng giết các người, nhưng tôi sẽ chỉ làm thế khi tôi muốn.’ ”

“Giống như mèo vờn chuột,” César lẩm bẩm, không ngừng gõ lên tay vịn của chiếc ghế bành đang ngồi. “Gã đàn ông này quả là một tên khốn kiếp.”

“Đàn ông hoặc đàn bà,” Julia nói.

César tặc lưỡi.

“Không ai nói rằng người đàn bà mặc áo mưa, nếu quả thực người đã xuất hiện trong con hẻm chính là bà ta, đã tự mình ra tay. Rất có thể người đàn bà này là tòng phạm của một kẻ khác.”

“Phải, nhưng của ai đây?”

“Đó chính là điều bác muốn biết, cô bé thân mến.”

“Dù sao đi nữa,” Muñoz nói, “nếu các vị quên người phụ nữ mặc áo mưa đi và tập trung vào tấm thẻ, rất có thể các vị sẽ có kết luận khác hẳn về tính cách đối thủ của chúng ta.” Ông lần lượt nhìn hai người trước khi chỉ xuống bàn cờ, như thể cho rằng việc tìm kiếm câu trả lời ở bất cứ nơi nào khác chỉ là chuyện mất thời gian vô ích. “Chúng ta biết hắn là một kẻ đầu óc đồi bại, nhưng hóa ra hắn cũng cực kỳ tự mãn. Người đàn ông này, hay đàn bà này cũng rất ngạo mạn. Hắn đang đùa cợt chúng ta.” Ông lại chỉ vào bàn cờ, thúc giục hai người còn lại hãy tập trung quan sát vị trí của các quân cờ. “Hãy nhìn xem, theo cách nói thực tế, hoàn toàn thuần túy cờ vua, ăn quân hậu trắng nhiều khả năng là một nước đi tồi. Bên trắng khi đó sẽ không còn lựa chọn nào khác ngoài chấp nhận đổi hậu, tức là ăn lại quân hậu đen bằng quân tháp trắng ở ô b2, nước đi này sẽ đẩy quân đen vào tình thế rất xấu. Lối thoát duy nhất cho quân đen khi đó là đưa tháp đen từ ô e1 sang ô e4 để đe dọa vua trắng. Nhưng vua trắng hoàn toàn có thể bảo vệ mình bằng cách chuyển tốt trắng từ ô d2 tới ô d4. Sau đó, nếu nhìn tới vị trí vua đen, lúc ấy bị vây quanh bởi các quân đối phương mà không có bất kỳ cơ hội được trợ giúp nào, thì việc bị chiếu hết là không thể tránh khỏi. Khi đó quân đen sẽ thua.”

“Ý ông là,” Julia hỏi, “toàn bộ chuyện cố tình để lại chiếc bình rỗng lẫn việc đe dọa quân hậu trắng chỉ đơn thuần là một đòn nghi binh thôi sao?”

“Điều này hoàn toàn không hề làm tôi ngạc nhiên.”

“Nhưng tại sao?”

“Bởi vì đối thủ của chúng ta đã lựa chọn nước đi hẳn tôi sẽ thực hiện ở vị trí của hắn: ăn tháp trắng ở ô b6 bằng quân tốt ở ô a7. Việc này giúp giải tỏa sức ép của quân trắng lên vua đen, hiện đang lâm vào tình thế rất khó khăn.” Ông lắc đầu ngưỡng mộ. “Tôi đã nói với các vị hắn là một kỳ thủ rất giỏi.”

“Vậy giờ thì sao đây?” César hỏi.

Muñoz đưa một bàn tay lên vuốt trán và trầm ngâm nhìn bàn cờ.

“Giờ chúng ta có hai lựa chọn. Có thể chúng ta nên ăn quân hậu đen, nhưng làm thế sẽ buộc đối thủ của chúng ta thực hiện đổi hậu,” ông nói trong lúc nhìn Julia, “và tôi không thích điều đó xảy ra. Chúng ta không nên ép buộc hắn phải làm một việc mà hắn đã quyết định không làm.” Ông lại lắc đầu như thể các quân cờ đen và trắng vừa xác nhận những ý nghĩ của mình. “Điếu lạ lùng là ở chỗ hắn biết chúng ta sẽ suy nghĩ như thế nào, một điều có lợi thế riêng của nó, vì tôi được thấy tận mắt những nước đi hắn thực hiện và gửi tới cho chúng ta, trong khi hắn chỉ có thể hình dung ra các nước đi của tôi. Tuy nhiên, hắn vẫn có thể gây ảnh hưởng tới chúng. Cho tới giờ, chúng ta vẫn luôn làm những gì hắn muốn chúng ta làm.”

“Chúng ta có lựa chọn nào không?” Julia hỏi.

“Đến giờ thì chưa. Nhưng sau này thì có thể.”

“Vậy nước đi tiếp theo của chúng ta là gì?”

“Chúng ta chuyển quân giám mục từ ô f1 tới ô d3, đe dọa hậu của hắn.”

“Vậy hắn sẽ làm gì tiếp theo?”

Muñoz im lặng trước khi trả lời. Ông ngồi bất động trước bàn cờ, như thể không nghe thấy câu hỏi.

“Ngay cả trong cờ vua,” cuối cùng ông lên tiếng, “việc dự đoán những nước đi khả thi cũng có giới hạn của nó. Nước cờ tốt nhất có thể, hay nước cờ nhiều khả năng nhất sẽ được thực hiện, là nước đi đưa đối thủ của kỳ thủ đó vào vị trí có ít lợi thế nhất. Chính vì thế một cách để ước lượng khả năng xảy ra của nước đi tiếp theo chỉ đơn thuần là hình dung ra trường hợp nước cờ đó đã được thực hiện, rồi sau đó phân tích cục diện ván cờ từ vị thế đối thủ của mình. Có nghĩa là quay trở lại sử dụng chính năng lực tư duy của mình, nhưng lần này ngồi vào vị trí đối phương. Từ đó, cô thực hiện một nước đi giả định nữa rồi lập tức lại đặt mình vào vai đối thủ của đối thủ của mình, hay nói cách khác là chính cô. Và cứ thế tiếp tục, tiến xa hết mức cô có thể. Nói vậy ý tôi là tôi biết phải đi tới đâu, nhưng tôi không thể biết hắn sẽ đi xa tới mức nào.”

“Theo cách suy luận đó,” Julia nói, “chẳng phải nhiều khả năng hắn sẽ chọn nước cờ gây cho chúng ta nhiều tổn thất nhất sao?”

Muñoz đưa tay lên gãi gáy. Sau đó, rất chậm rãi, ông di chuyển quân giám mục trắng tới ô d3, đặt nó xuống gần hậu đen. Dường như người kỳ thủ hoàn toàn bị thu hút vào dòng suy nghĩ của mình trong lúc phân tích tình thế mới của ván cờ.

“Có một điều tôi dám chắc,” cuối cùng ông lên tiếng, “đó là hắn chuẩn bị ăn một quân nữa của chúng ta.”

có vài bản sao chụp tài liệu và một danh sách sự kiện được đánh máy theo trình tự thời gian. “Xem này. Có vẻ như anh ấy quyết định không đến, nhưng đã gửi cho chúng ta thứ này.” “Vẫn khiếm nhã như xưa,” César lẩm bẩm dè bỉu. “Đáng ra hắn t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.