Bí Ẩn Quân Hậu Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
♛ ♛ ♛

❊ ❊ ❊

Đặt ống nghe xuống, cô đứng đó nín thở, cố kìm nén cảm giác muốn vùng chạy càng xa càng tốt. Một cơn rùng mình, một luồng không khí lạnh như băng chạy dọc cột sống khiến cô run lẩy bẩy, và cô phải tựa vào bàn để định thần lại. Julia không tài nào rời mắt khỏi chiếc điện thoại được. Giọng nói cô vừa nghe thấy hoàn toàn xa lạ, không thể đoán được là đàn ông hay đàn bà, giống như giọng mà những người có khả năng nói tiếng bụng thường lồng tiếng cho những con rối của họ, những con rối khiến người ta phải sởn tóc gáy. Một giọng nói với những tiếng nheo nhéo làm cô nổi da gà vì kinh hoàng.

“Phòng 12, Julia.” Im lặng, rồi đến tiếng thở bị bóp nghẹt, có thể vì một chiếc khăn tay đang che trên ống nói. “Phòng 12,” giọng nói lặp lại. “Brueghel Cha[1],” nó nói thêm sau một khoảng im lặng nữa. Sau đó là một tiếng cười ngắn ngủn khô khốc, độc địa, rồi tiếng gác máy lách cách.

Cô cố sắp xếp lại các ý nghĩ hỗn loạn đang quay cuồng trong đầu, không để cơn hoảng loạn chiếm quyền kiểm soát.

César từng nói với cô khi những con vịt bị những người xua thú lùa ra làm mồi trước họng súng của thợ săn, những con hoảng hốt luôn bị bắn hạ đầu tiên. César. Cô cầm ống nghe lên, quay số cửa hiệu của ông, rồi số nhà riêng, nhưng không có ai nhấc máy. Cô cũng không thành công hơn với Muñoz. Vậy là cô sẽ phải tự xoay xở lo cho bản thân, một ý tưởng khiến cô bất giác run bần bật.

Cô lấy khẩu súng ra khỏi túi và lên đạn. Ít nhất như thế, cô thầm nghĩ, cô cũng có thể trở nên đáng sợ như bất cứ ai. Một lần nữa, những lời César từng nói với cô hồi nhỏ lại vang lên rõ mồn một. Vào ban đêm, mọi thứ ở trong phòng vẫn hệt như lúc ban ngày; chỉ có điều cháu không thể nhìn thấy chúng thôi.

Súng trên tay, cô bước ra ngoài hành lang. Vào giờ này, tòa nhà đã hoàn toàn vắng lặng, chỉ còn các nhân viên bảo vệ đang đi tuần, nhưng cô không biết phải tìm họ ở đâu. Cô cần đi xuống ba tầng cầu thang làm thành một góc nhọn với một khoảng đầu cầu thang rộng ở mỗi tầng. Tại đó ánh đèn tạo ra những khoảng tranh tối tranh sáng ngả màu xanh, trong đó có thể lờ mờ nhận ra hình bóng tối sẫm của những bức tranh, lan can cầu thang bằng cẩm thạch và những bức tượng bán thân các vị quý tộc La Mã đang giương mắt nhìn ra từ trong các hốc tường.

Cô tháo giày ra cho vào túi xách. Cảm giác lạnh lẽo từ dưới sàn len lỏi qua gan bàn chân xâm nhập vào bên trong cơ thể cô. Cuộc phiêu lưu ban đêm này rất có thể cuối cùng sẽ khiến cô bị một cơn đau đầu sổ mũi ra trò. Chốc chốc, cô lại dừng bước, ngó qua lan can cầu thang, cho dù không nhìn thấy hay nghe thấy gì đáng nghi ngờ. Khi xuống tới chân cầu thang, cô cần phải đưa ra lựa chọn. Một đường, đi qua một loạt các căn phòng được sử dụng làm xưởng phục chế, sẽ dẫn cô tới một cửa an ninh mà sau khi sử dụng chiếc thẻ điện tử của mình để đi qua nó, cô có thể ra ngoài tới con phố nằm gần cổng Murillo. Đường còn lại, bắt đầu từ cuối một hành lang hẹp, sẽ dẫn cô tới một cánh cửa mở vào chính khu bảo tàng. Thường cánh cửa này vẫn bị khóa, nhưng không bao giờ trước 10 giờ tối, khi các nhân viên bảo vệ thực hiện xong phiên tuần tra đêm cuối cùng qua khu nhà nhánh.

Cô đứng dưới chân cầu thang, súng trong tay, cân nhắc giữa hai khả năng. Cô có thể chọn hoặc thoát ra ngoài nhanh nhất có thể, hoặc tìm hiểu xem có chuyện gì diễn ra tại phòng 12. Lựa chọn thứ hai đồng nghĩa với một cuộc hành trình chẳng mấy thú vị kéo dài chừng sáu hay bảy phút qua tòa nhà vắng vẻ. Trừ phi trên đường cô may mắn gặp được nhân viên bảo vệ phụ trách khu vực đó, một anh chàng trẻ tuổi bất cứ khi nào nhìn thấy Julia làm việc trong xưởng đều đi lấy cà phê từ máy bán tự động mang đến cho cô rồi tán hươu tán vượn về chuyện cô có đôi chân đẹp đến thế nào, đồng thời quả quyết rằng chúng chính là điểm hấp dẫn chính của cả bảo tàng.

Quỷ tha ma bắt, cô tự nhủ, nói cho cùng, cô cũng đã từng giết cướp biển rồi kia mà. Nếu kẻ sát nhân đang ở đâu đó ngoài kia, đó sẽ là một cơ hội tốt, thậm chí có khi là duy nhất, để gặp hắn mặt đối mặt. Không khác gì một chú vịt nhạy cảm, cô liếc nhìn xung quanh qua hai khóe mắt; trong lúc đó, bàn tay phải của cô đang cầm trong tay nửa cân kim loại mạ crom được khảm xà cừ và nạp đạn chì, và một khi được siết cò ở khoảng cách ngắn, khẩu súng có thể dễ dàng đảo ngược các vai trong cuộc đi săn lạ lùng này.

Nở rộng hai lỗ mũi như thể cố gắng ngửi xem nguy hiểm có thể tới từ phía nào, cô nghiến chặt răng lại, huy động toàn bộ cảm giác phẫn nộ chất chứa trong những ký ức về Alvaro và Menchu tới trợ giúp, cùng với quyết định không cam chịu làm một con tốt bất lực run rẩy trên bàn cờ, mà là một người mà một khi có cơ hội, hoàn toàn có khả năng buộc đối phương phải đổi mạng. Nếu hắn, cho dù có là ai đi nữa, muốn tìm cô, kiểu gì hắn cũng sẽ tìm được cô, dù là ở phòng 12 hay dưới địa ngục.

Cô đi qua cánh cửa phía trong, vẫn chưa khóa đúng như cô nghĩ. Người bảo vệ hắn vẫn còn ở xa, vì bốn phía vẫn hoàn toàn im lặng. Cô đi qua một dãy hành lang với những chiếc bóng đầy ám ảnh của những bức tượng cẩm thạch đang nhìn cô đi qua bằng đôi mắt cứng đờ vô cảm, rồi tiếp tục đi qua căn phòng trưng bày một bức tranh trang trí ban thờ thời Trung cổ, từ trong những bóng đen chúng tạo thành trên các bức tường, cô chỉ có thể thỉnh thoảng bắt gặp một tia phản chiếu lờ mờ từ bề mặt được thếp hay dát vàng lá. Về phía tay trái, ở cuối hành lang dài đó, cô nhìn thấy cầu thang nhỏ dẫn tới dãy phòng trưng bày các bức tranh trường phái Flemish thời kỳ đầu, trong số những căn phòng đó có phòng 12.

Cô dừng lại trên bậc thang đầu tiên, nhìn chằm chằm vào bóng tối với sự thận trọng cao độ. Ở khu vực này trần nhà thấp hơn, và ánh sáng từ các ngọn đèn an ninh cho phép nhìn rõ hơn các chi tiết. Trong màn ánh sáng xanh mờ mờ, mọi màu sắc của các bức tranh đều chuyển thành một tông đơn điệu. Cô có thể nhận ra bức Đưa Chúa xuống từ cây thập tự của danh họa Van der Weyden, gần như không thể thấy rõ trong bóng tối. Trong thứ bóng tối hư ảo này, bức tranh trở nên trang nghiêm một cách u ám, chỉ những khoảng màu sáng nhất của nó mới hiện rõ lên, như thân hình của Chúa cùng khuôn mặt người mẹ của Ngài đang ngất đi, đôi cánh tay rũ xuống song song với hai cánh tay đã chết của người con trai.

Không còn ai ở đó ngoài các nhân vật trong những bức tranh, và phần lớn họ, khuất trong bóng tối, dường như đang chìm trong một giấc ngủ dài. Nghi ngờ vẻ yên ắng bề ngoài đó và không khỏi bị ám ảnh bởi sự hiện diện của bấy nhiêu hình ảnh được tạo ra bởi bàn tay những con người đã chết từ hàng trăm năm trước, những hình ảnh như thể đang theo dõi cô từ trên các tấm khung treo trên tường cũ, Julia tới được cánh cửa dẫn vào phòng 12. Cổ họng khô khốc, nhưng cô không thể nuốt nước bọt. Cô đưa mắt nhìn về phía sau lần nữa, nhưng không thấy gì đáng ngờ. Ý thức được từng cú giật căng thẳng trên cơ hàm, cô hít một hơi thật sâu trước khi bước vào căn phòng theo tư thế giống như cô từng thấy các nhân vật trong phim vẫn làm: giữ khẩu súng bằng cả hai tay, chĩa súng vào bóng tối, ngón trỏ đặt sẵn sàng lên cò súng.

Không có ai trong phòng, và Julia cảm thấy một cảm giác nhẹ nhõm vô bờ bến, gần như khiến cô ngây ngất. Thứ đầu tiên cô nhìn thấy, với các gam màu chìm nghỉm trong bóng tối, là cơn ác mộng khiến người ta sững sờ của danh họa Bosch, bức Khu vườn hoan lạc, chiếm gần như trọn vẹn một bức tường. Cô tựa người vào bức tường đối diện, hơi thở của cô làm mờ đi tấm kính bảo vệ bức chân dung tự họa của họa sĩ người Đức Durer. Cô đưa mu bàn tay lên lau mồ hôi trán trước khi bước tới bức tường phía cuối phòng. Khi cô bước tới, các đường nét và mảng màu sáng trên bức tranh của Brueghel bắt đầu hiện lên. Bức tranh đó luôn có sự thu hút đặc biệt với cô. Âm hưởng bi kịch trong từng nhát cọ, sự sống động của vô vàn nhân vật run rẩy trong hơi thở chết chóc không gì thay đổi được, cũng như vô số bối cảnh nhỏ tạo thành tổng thể rùng rợn của bức họa đã khuấy động trí tưởng tượng của cô trong suốt nhiều năm qua. Thứ ánh sáng xanh lam yếu ớt tỏa ra từ trên trần rọi sáng những bộ hài cốt đang rùng rùng chui ra khỏi lòng đất thành từng đoàn, trong một cơn cuồng phong báo thù hủy diệt tất cả; những đám cháy phía xa làm nổi bật hình bóng của những đống đổ nát đen kịt ở chân trời; những chiếc bánh xe của Tantalus thấp thoáng ngoài xa, đang quay tròn trên đỉnh những chiếc cọc của chúng, bên cạnh bộ hài cốt đứng thẳng, tay vung lên thanh kiếm đã tuốt trần, chuẩn bị chém xuống cổ người tù nhân bị bịt mắt đang quỳ gối cầu nguyện; ở tiền cảnh, vị vua bị bất ngờ giữa buổi tiệc tùng, còn đôi tình nhân vẫn không hay biết gì cho dù đã tới giờ tận số, gần đó một bộ hài cốt đang mỉm cười đánh tiếng trống báo hiệu Ngày Phán xét; và vị hiệp sĩ, run rẩy vì kinh hoàng, vẫn còn đủ can đảm để thực hiện cử chỉ thách thức kiêu hãnh cuối cùng, rút thanh kiếm của mình ra khỏi vỏ, sẵn sàng chiến đấu cho tính mạng bản thân trong trận chiến vô vọng cuối cùng.

Tấm thẻ nằm đó, được cài vào khung tranh, ngay trên tấm biển mạ vàng mà trên đó Julia biết rõ có ghi bốn từ tàn khốc hợp thành tên của bức tranh: chiến thắng của Thần Chết.

❀ ❀ ❀

[1] : Pieter Bruegel Cha (1525 – 1569): họa sĩ theo trường phái Flemish, nổi tiếng với các bức tranh phong cảnh và nông dân.

có vài bản sao chụp tài liệu và một danh sách sự kiện được đánh máy theo trình tự thời gian. “Xem này. Có vẻ như anh ấy quyết định không đến, nhưng đã gửi cho chúng ta thứ này.” “Vẫn khiếm nhã như xưa,” César lẩm bẩm dè bỉu. “Đáng ra hắn t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.