Bí Ẩn Quân Hậu Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
♛ ♛ ♛

❊ ❊ ❊

Nhưng tối hôm đó không có tấm thẻ nào xuất hiện, và cô có thể dồn hết tâm trí vào việc chăm sóc Menchu, lúc này dường như đang lơ mơ giữa một biển sương mù. Julia cho bà uống hai tách cà phê trước khi đưa bà vào giường nằm. Với cảm giác của một bác sĩ tâm thần ngồi bên ghế của bệnh nhân, dần dần, với sự nhẫn nại cao độ, cô cũng hình dung được chính xác chuyện gì đã xảy ra từ những lời lắp bắp lộn xộn của Menchu. Vào khoảnh khắc tồi tệ nhất có thể, Max, anh chàng Max vô ơn, lại nảy ra ý tưởng thực hiện một chuyến ra nước ngoài, một câu chuyện ngớ ngẩn nào đó về một công việc tại Bồ Đào Nha. Bà bạn cô đang có một khoảng thời gian tồi tệ, và việc anh ta đi ra nước ngoài như thế dường như là một hành động trốn tránh trách nhiệm đầy ích kỷ. Hai người đã cãi nhau, và thay vì giải tỏa rắc rối trên giường như họ vẫn thường làm, lần này anh ta đã bỏ đi, đóng sầm cửa lại trước mũi bà. Menchu không rõ anh ta có định quay lại hay không, nhưng dù thế nào bà cũng bất cần. Quyết tâm không chịu cảnh cô đơn, bà tìm tới quán Stephan. Vài dải bột cocain đã giúp đầu óc bà tỉnh táo hơn, đồng thời đẩy bà tới trạng thái hưng phấn đến hung hãn. Đã tống khứ xong anh chàng Max vào quên lãng, bà ngồi trong góc của mình uống hết ly này tới ly khác thứ martini nguyên chất và ngắm nhìn một anh chàng bảnh trai đã để mắt đến bà. Thế rồi giai điệu của buổi tối bất ngờ đổi nhịp. Thật không may cho Paco Montegrifo, anh ta cũng chường mặt ra ở đó, dắt theo một trong những ả làng chơi trang sức đầy người mà thỉnh thoảng người ta lại bắt gặp thấy bên cạnh anh ta. Câu chuyện về tỷ lệ phần trăm vẫn còn nóng hổi trong trí nhớ của bà, và Menchu nghĩ bà đã nhận ra ít nhiều sự mỉa mai trong cách anh ta chào mình. Và như người ta vẫn nói trong các cuốn tiểu thuyết, điều đó giống như ngoáy mũi dao vào một vết thương vậy. Bà tung ra một cái tát duy nhất, bốp, một cú ra trò, khiến đám khách trong hộp đêm nhao lên. Tiếp theo là một tràng om sòm ầm ĩ, hết chuyện. Hạ màn.

Julia đắp một tấm chăn lên người Menchu và ngồi bên bà hồi lâu. Cuối cùng bà cũng ngủ thiếp đi vào khoảng 2 giờ sáng. Thỉnh thoảng, bà lại trở mình và lẩm bẩm những từ nghe không rõ, đôi môi mím chặt, tóc xõa đầy trên khuôn mặt. Julia quan sát những nếp hằn quanh miệng và môi bà, những vết đen lem nhem ở nơi nước mắt và mồ hôi đã làm nhòe nhoẹt lớp trang điểm. Chúng làm cho khuôn mặt bà trở nên thật thảm hại: giống như khuôn mặt của một kỹ nữ sau một đêm tồi tệ. Nếu được tận mắt chứng kiến, kiểu gì César cũng rút ra vài kết luận cay độc nào đó, nhưng lúc này Julia không muốn nghĩ tới César. Cô chợt nhận ra mình đang cầu xin cuộc sống hãy cho cô đủ sự cam chịu cần thiết để ngẩng cao đầu đón nhận tuổi già khi đến lượt cô. Hẳn sẽ khủng khiếp lắm khi đúng vào khoảnh khắc đắm tàu lại không có chiếc bè vững chãi nào để bấu víu. Cô nhận ra Menchu đã đủ tuổi để làm mẹ cô, và cảm thấy xấu hổ trước ý nghĩ đó, như thể theo một cách nào đó cô đang lợi dụng lúc bạn mình ngủ để phản bội bà.

Cô uống nốt chỗ cà phê còn lại của mình, lúc này đã lạnh ngắt, và châm một điếu thuốc lá. Mưa lại đang giội xuống khung cửa sổ, âm thanh của sự cô đơn hiu quạnh, cô buồn bã thầm nghĩ. Nó làm cô nhớ đến một đêm mưa dầm khác, cách đây đã một năm, khi cô chấm dứt mối quan hệ với Alvaro và biết rằng có thứ gì đó đã đổ vỡ vĩnh viễn trong cô, giống như một cỗ máy bị trục trặc vô phương sửa chữa. Và cô cũng biết rằng, kể từ giây phút đó, nỗi cô đơn trộn lẫn cay đắng ngọt ngào đang đầy ắp trái tim cô sẽ là một người đồng hành trung thành đi cùng cô trên bất cứ chặng đường nào còn lại để cô dấn bước theo, dưới một thiên đường nơi các vị thần đang chết dần chết mòn giữa những tràng cười ầm ĩ. Tối hôm đó cô đã ngồi bó gối dưới vòi hoa sen, hơi nước bao quanh cô như một màn sương mù nóng bỏng, nước mắt cô hòa lẫn vào dòng nước đang xối xả chảy xuống mái tóc ướt sũng và thân hình trần trụi của cô. Thứ nước sạch sẽ, ấm áp đó đã cuốn trôi Alvaro đi một năm trước khi cái chết thực sự tìm đến anh. Và như một trong những trùng hợp lạ kỳ đầy mỉa mai mà Số phận vẫn luôn ưa thích, đó cũng chính là cách Alvaro kết thúc cuộc đời mình, trong một bồn tắm, với đôi mắt mở to và cái cổ gãy, ngay dưới vòi hoa sen, dưới làn nước xối xả tuôn xuống như mưa.

Cô xua đuổi ký ức đó đi, cảm nhận được nó mờ dần, chìm khuất vào giữa những bóng đen trong căn hộ của cô. Rồi cô nghĩ về César và chậm rãi lắc đầu theo giai điệu của một bản nhạc tưởng tượng buồn bã. Vào một lúc như thế này, cô hẳn sẽ ao ước được tựa đầu lên vai ông, nhắm mắt lại và hít mùi thuốc lá quyện lẫn nhựa thơm nhè nhẹ cô đã quen từ khi còn nhỏ, mùi hương đồng nghĩa với César. Và để cùng ông sống lại tất cả những câu chuyện mà cô biết quá rõ từ trước rằng sẽ có một kết thúc hạnh phúc. Dường như giờ đây chúng đã lùi đi thật xa, ngày tháng của những kết thúc hạnh phúc đó không còn phù hợp với bất cứ suy nghĩ tỉnh táo nào của tuổi trưởng thành! Và đôi lúc thật nặng nề khi phải nhìn vào chính mình trong gương và biết cô đã vĩnh viễn bị lưu đày khỏi Neverland.

Cô tắt đèn, ngồi xuống thảm trước bức tranh của Van Huys, ngắm nhìn các nhân vật trong tranh bằng trí tưởng tượng của mình, lắng nghe những tiếng vọng xa xăm từ cuộc đời họ, xoay quanh ván cờ đã kéo dài bấy lâu qua thời gian, không gian và giờ vẫn đang được chơi tiếp – giống như bộ máy chậm rãi, không gì cản nổi của một chiếc đồng hồ thách thức cả những thế kỷ trôi qua bên cạnh nó – một ván cờ mà không ai có thể dự đoán được kết cục. Rồi cô quên đi tất cả – quên đi Menchu, quên đi những hoài niệm về quá khứ – thay vào đó giờ đây cô lại cảm thấy một cơn ớn lạnh quen thuộc lan khắp người, một cơn rùng mình vì sợ hãi, cũng xuất hiện một cách mơ hồ, như một nguồn an ủi không ngờ tới. Một kiểu trông chờ pha lẫn hồi hộp. Giống như khi cô còn là một đứa trẻ ngồi nép người bên cạnh César lắng nghe một câu chuyện mới. Có lẽ thuyền trưởng Hook rốt cuộc cũng không hề biến mất vào trong màn sương mù của quá khứ. Thay vì thế, có lẽ giờ đầy hắn chỉ đơn giản đang chơi cờ.

có vài bản sao chụp tài liệu và một danh sách sự kiện được đánh máy theo trình tự thời gian. “Xem này. Có vẻ như anh ấy quyết định không đến, nhưng đã gửi cho chúng ta thứ này.” “Vẫn khiếm nhã như xưa,” César lẩm bẩm dè bỉu. “Đáng ra hắn t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.