Bí Ẩn Quân Hậu Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

“Tất nhiên,” Paco Montegrifo nói, “biến cố đáng tiếc này sẽ không ảnh hưởng tới thỏa thuận của chúng ta.”

“Cảm ơn ông.”

“Không cần cảm ơn tôi. chúng tôi biết những gì xảy ra hoàn toàn không phải lỗi của cô.”

Vị giám đốc văn phòng của Claymore đã tới gặp Julia tại xưởng phục chế của bảo tàng Prado, nhân tiện, như anh ta nói khi xuất hiện ở đó không hề báo trước, có một cuộc gặp với giám đốc bảo tàng để bàn về việc công ty anh ta được ủy nhiệm mua một tác phẩm của Zurbaran. Anh ta tìm thấy cô trong lúc cô đang bơm một hỗn hợp kết dính làm từ keo và mật ong vào một mảng bong tróc trên một tấm tranh bộ ba được cho là của danh họa Italia Duccio di Buoninsegna. Julia không thể dừng công việc đang làm dở dang, cô chào đón Montegrifo bằng một cái gật đầu trong lúc tiếp tục đẩy pít tông của chiếc xi lanh để bơm hỗn hợp. Montegrifo có vẻ rất thích thú được có cơ hội làm cô bất ngờ in fragrante[1] – như anh ta nói, đồng thời dành cho cô nụ cười long lanh nhất của mình. Rồi anh ta ngồi xuống một chiếc bàn và quan sát cô làm việc.

Julia cảm thấy không mấy thoải mái và cố hết sức để hoàn tất công việc đang làm dở nhanh nhất có thể. Cô che vùng tranh mới được xử lý bằng giấy không thấm nước để bảo vệ, rồi đặt lên trên một túi cát, cẩn thận chỉnh cho nó áp đều lên bề mặt bức tranh.

“Một họa phẩm tuyệt vời,” Montegrifo nói, chỉ về phía bức tranh. “Vào khoảng năm 1300, phải vậy không? Của danh họa Buoninsegna, nếu tôi không nhầm.”

“Đúng thế. Bảo tàng mới có bức tranh này mấy tháng trước.” Julia chăm chú ngắm nghía kết quả làm việc của mình một cách nghiêm túc. “Tôi gặp chút khó khăn với đám lá vàng nằm dọc rìa áo choàng của đức Mẹ. Tại đôi chỗ nó đã biến mất hoàn toàn.”

Montegrifo cúi người về phía bức tranh bộ ba, chiêm ngưỡng nó với con mắt nhà nghề.

“Vẫn là một nỗ lực tuyệt vời,” anh ta nói khi đã xem xét xong. “Như mọi công việc cô từng làm.”

“Cảm ơn ông.”

Montegrifo nhìn cô với vẻ cảm thông sâu sắc.

“Mặc dù, tất nhiên rồi,” anh ta nói, “không thể so sánh với bức tranh Flanders thân thuộc của chúng ta được.”

“Tất nhiên là không. Với tất cả sự tôn trọng dành cho Duccio.”

Cả hai cùng mỉm cười. Montegrifo khẽ kéo hai cổ tay áo sơ mi trắng tinh tươm lên để đảm bảo chúng nhô ra khỏi đôi ống tay của chiếc áo vest cài khuy chéo màu xanh hải quân đúng khoảng hai xăng ti mét cần thiết, vừa đủ để hé lộ chiếc khuy măng sét vàng mang hai chữ cái đầu họ tên anh ta. Ngoài ra, Montegrifo đang mặc một chiếc quần màu xám lịch thiệp không chê vào đâu được, còn đôi giày Italia đen của anh ta, bất chấp trời mưa, vẫn bóng nhoáng.

“Ông có biết thêm tin gì về bức tranh của Van Huys không?” Julia hỏi.

Người phụ trách đấu giá lựa chọn vẻ buồn bã một cách tao nhã.

“Than ôi, không.” Mặc dù sàn nhà phủ đầy mạt cưa, giấy vụn và những vết sơn màu bắn tung tóe, vị khách vẫn chu đáo gõ tàn thuốc xuống gạt tàn. “Nhưng chúng tôi vẫn giữ liên lạc thường xuyên với cảnh sát. Gia đình Belmonte đã ủy quyền cho tôi thực hiện mọi cuộc thương thảo.” Đồng thời, khuôn mặt anh ta bày tỏ thái độ tán thưởng gia đình người chủ sở hữu vì lựa chọn đúng đắn khi làm vậy, và vẻ lấy làm tiếc là họ không đưa ra lựa chọn này sớm hơn. “Trớ trêu ở chỗ, Julia, nếu bức Ván cờ có xuất hiện trở lại, toàn bộ chuỗi sự kiện không hay này sẽ đẩy giá của nó lên tận mây xanh.”

“Chắc chắn là thế. Nhưng như ông vừa nói, đó là nếu nó xuất hiện trở lại.”

“Dường như cô không lạc quan lắm.”

“Sau những gì đã trải qua mấy ngày vừa rồi, tôi thực sự không có nhiều lý do để lạc quan.”

“Tôi hiểu. Nhưng tôi tin vào cuộc điều tra của cảnh sát. Hoặc vận may. Và nếu chúng ta tìm lại được bức tranh và đưa nó ra bán đấu giá, tôi có thể cam đoan với cô đây sẽ là một sự kiện thực thụ.” Anh ta mỉm cười như thể đang có một món quà tuyệt vời dành cho cô sẵn ngay trong túi. “Cô đã đọc qua tạp chí Nghệ thuật và cổ vật chưa? Họ đã dành năm trang in màu cho câu chuyện này. Chúng tôi đã nhận được không biết bao nhiêu cuộc điện thoại của các nhà báo chuyên ngành. Còn tạp chí Thời báo tài chính đang sửa soạn đăng một bài về bức tranh của chúng ta vào tuần tới. Nhân đây tôi muốn nói luôn, một vài người trong số các nhà báo đó đã yêu cầu được liên hệ với cô.”

“Tôi không muốn bất cứ cuộc phỏng vấn nào.”

“Tiếc quá, nếu cô không phật ý khi tôi nói như vậy. Danh tiếng cũng chính là cần kiếm cơm của cô. Quảng bá tên tuổi chỉ làm tăng thêm vị thế chuyên môn của cô.”

“Không phải là dạng quảng bá đó. Nói cho cùng, bức tranh đã bị đánh cắp trong chính căn hộ của tôi.”

“Chúng tôi đang cố ém chi tiết đó đi. Cô không hề có lỗi, và báo cáo của cảnh sát đã chứng minh quá rõ điều đó. Mọi thứ đều hướng tới khả năng bạn trai của bạn cô đã chuyển bức tranh cho một kẻ đồng phạm chưa rõ danh tính. Đó là hướng điều tra chính của cảnh sát. Tôi chắc chắn nó sẽ đem lại kết quả. Không dễ gì mang được một bức tranh nổi tiếng như bức của Van Huys ra khỏi biên giới một cách bất hợp pháp. Ít nhất về mặt lý thuyết là vậy.”

“Tôi rất vui vì ông có niềm tin đến vậy. Đó là điều tôi vẫn gọi là tính cách của một người thua cuộc đàng hoàng. Tinh thần thượng võ, tôi nghĩ người ta hay gọi thế. Tôi từng nghĩ vụ trộm này hẳn sẽ là một đòn nghiêm trọng với công ty của ông.”

Montegrifo tỏ vẻ đau khổ. Không gì khiến người ta phiền muộn bằng sự ngờ vực, đôi mắt anh ta dường như đang nói vậy.

“Quả thực đúng là thế,” anh ta đáp, nhìn Julia như thể cô vừa xử sự rất không công bằng với mình. “Trên thực tế, tôi đã phải giải trình rất nhiều với trụ sở chính của chúng tôi ở London. Nhưng những rắc rối kiểu này luôn có nguy cơ xảy ra trong nghề này. Dẫu sao, nó vẫn là một chuyện chẳng hay ho gì… Chi nhánh của chúng tôi tại New York vừa khám phá ra một bức tranh nữa của Van Huys: bức Người đổi tiền ở Louvain.”

“Tôi thấy từ ‘khám phá’ có vẻ như hơi thổi phồng quá. Đó là một bức tranh nổi tiếng và đã được đưa vào các danh mục. Nó thuộc sở hữu của một nhà sưu tầm tư nhân.”

“Tôi thấy là cô được thông tin rất tốt. Ý tôi muốn nói chúng tôi đang thương lượng với người chủ sở hữu. Ông ấy cho rằng lúc này chính là thời điểm để kiếm được mức giá hời cho bức tranh của mình. Các đồng nghiệp của tôi tại New York đã nhanh chân hơn các đối thủ cạnh tranh của chúng tôi.”

“Xin chúc mừng.”

“Tôi nghĩ chúng ta có thể ăn mừng.” Anh ta nhìn chiếc đồng hồ Rolex đeo trên cổ tay. “Đã gần 7 giờ rồi, cô nghĩ sao nếu tôi mời cô cùng ra ngoài ăn tối? Chúng ta cần thảo luận về những công việc tương lai mà cô sẽ làm cho chúng tôi. Có một bức tượng Thánh Miguel được sơn nhiều màu, niên đại từ thế kỷ 17, xuất xứ từ vùng thuộc địa của Bồ Đào Nha tại Ấn Độ tôi đang muốn cô xem giúp.”

“Ông thật tốt quá, nhưng tâm trạng của tôi vẫn đang không được tốt. Cái chết của bạn tôi, rồi vụ mất trộm bức tranh… Tối nay chắc tôi không thể là một người bạn đồng hành dễ chịu được.”

“Tùy cô vậy.” Montegrifo đón nhận lời từ chối của cô với thái độ cam chịu lịch thiệp và không hề mất đi nụ cười. “Nếu cô muốn, tôi sẽ gọi điện cho cô vào đầu tuần tới. Thứ Hai được chứ?”

“Được.” Julia đưa một bàn tay ra, và anh ta nhẹ nhàng bắt tay cô. “Cảm ơn ông đã ghé qua.”

“Được gặp cô luôn là một niềm hân hạnh đối với tôi, Julia. Nếu cô cần bất cứ thứ gì” – anh ta nhìn cô hồi lâu, đầy những ngụ ý mà cô không thể giải mã hết – “và ý tôi thực sự là bất cứ thứ gì, cho dù nó là gì đi nữa, đừng do dự mà gọi cho tôi.”

Anh ta ra về, quay người lại khi ra tới cửa để hướng về phía cô một nụ cười rạng rỡ cuối cùng. Julia dành thêm nửa giờ nữa cho bức tranh của Buoninsegna trước khi thu xếp ra về. Muñoz và César đã nhất quyết đề nghị cô không quay về nhà trong vài ngày, và một lần nữa César lại đề nghị cô tới nhà ông; song Julia vẫn không chịu thay đổi chỗ ở, cô chỉ thay ổ khóa. Cứng đầu và không tài nào thuyết phục nổi, César đã gọi cô như thế với vẻ bực bội giữa một trong những cuộc điện thoại ông liên tục gọi đến cho cô để kiểm tra xem mọi thứ có ổn hay không. Cả Muñoz cũng vậy, Julia biết vì César đã để lộ với cô rằng cả hai người đã trải qua cả đêm sau lúc xảy ra vụ án mạng để chầu chực canh chừng gần tòa nhà cô đang ở, co ro vì rét, chỉ với một chiếc phích đựng cà phê và một chai rượu brandy (mà César đã nhìn xa trông rộng mang theo) làm bạn đồng hành. Quấn kín người trong áo khoác và khăn quàng cổ, họ củng cố thêm tình bạn lạ lùng mà hoàn cảnh đã thúc đẩy hình thành giữa hai con người có tính cách rất khác biệt qua mối liên hệ của họ với Julia. Khi biết chuyện, Julia lập tức cấm hai người không được lặp lại màn canh phòng này thêm lần nào nữa, đổi lại cô cũng hứa sẽ không mở cửa cho bất cứ ai và sẽ đi ngủ với khẩu súng để sẵn dưới gối.

Cô trông thấy khẩu súng khi thu dọn đồ đạc vào trong túi và bất giác đưa các đầu ngón tay chạm lên bề mặt kim loại mạ crom lạnh ngắt của nó. Đã bốn ngày kể từ khi Menchu chết, bốn ngày không có thêm tấm thẻ hay cuộc điện thoại nào. Có lẽ cơn ác mộng đã kết thúc, cô nhủ thầm mà không mấy tin tưởng vào điều mình nghĩ. Cô trùm một tấm vải lên bức tranh của Buoninsegna, treo bộ áo liền quần cô vẫn mặc khi làm việc vào trong tủ áo rồi khoác áo mưa lên người. Chiếc đồng hồ có mặt hướng vào trong cổ tay trái của cô cho biết đã 7 giờ 45. Cô vừa định tắt đèn thì điện thoại đổ chuông.

❀ ❀ ❀

[1] : Bắt gặp giữa lúc đang làm điều gì đó.

có vài bản sao chụp tài liệu và một danh sách sự kiện được đánh máy theo trình tự thời gian. “Xem này. Có vẻ như anh ấy quyết định không đến, nhưng đã gửi cho chúng ta thứ này.” “Vẫn khiếm nhã như xưa,” César lẩm bẩm dè bỉu. “Đáng ra hắn t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.