Bí Ẩn Quân Hậu Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
♛ ♛ ♛

❊ ❊ ❊

Menchu đang rất kích động, nhưng không phải vì kỳ thủ bí hiểm. Khi Julia thuật lại cho bà những gì đã xảy ra, đôi mắt Menchu trở nên tròn xoe, như thể nếu lắng nghe thật cẩn thận, ta có thể nghe thấy tiếng chiếc máy tính tiền reo chuông khi báo tổng số tiền cho khách hàng. Sự thật là mỗi khi liên quan đến tiền, Menchu luôn tỏ ra rất tham lam. Và vào lúc đó, trong lúc hân hoan nhẩm tính lợi nhuận thu được trong tương lai, bà lại càng tham lam hơn bao giờ hết. Và ngu ngốc nữa, Julia tự nhủ với chính mình, vì Menchu dường như hoàn toàn dửng dưng trước khả năng tồn tại một gã sát nhân thích chơi cờ vua. Trung thành với bản chất của mình, phương pháp ưa thích của bà để đương đầu với các rắc rối là làm như thể chúng không tồn tại. Không bao giờ chịu chú ý tới điều gì ổn định vững chắc trong một quãng thời gian dù ngắn hay dài, và có lẽ đã chán ngấy sự hiện diện của Max trong nhà mình với vai trò vệ sĩ – một sự có mặt khiến cho những cuộc ái ân trăng gió khác trở nên khó khăn – Menchu đã quyết định nhìn nhận toàn bộ vụ làm ăn từ một góc nhìn khác hẳn. Với bà, giờ đây nó chỉ là một chuỗi những sự trùng hợp lạ lùng, hoặc một trò đùa kỳ cục và nhiều khả năng hoàn toàn vô hại, được ai đó có khiếu hài hước hơi khác người bày đặt ra, còn mục đích của người này thì quá khó hiểu để bà có thể luận giải được. Đó là cách giải thích những sự kiện vừa diễn ra giúp người ta thấy yên tâm nhất, nhất là khi có thể kiếm được rất nhiều từ vụ làm ăn này. Còn về cái chết của Alvaro, chẳng lẽ Julia chưa bao giờ nghe tới các sai lầm tư pháp sao? Như vụ gã Dreyfus sát hại Zola, hay là ngược lại nhỉ[1]? Rồi Lee Harvey Oswald[2] và những vụ sai lầm ngớ ngẩn tương tự. Hơn nữa, trượt chân trong bồn tắm là việc có thể xảy ra với bất kỳ ai. Hay hầu như bất cứ ai.

“Còn về bức tranh của Van Huys, rồi cô sẽ thấy: chúng ta sẽ kiếm được cả núi tiền từ nó.”

“Thế chúng ta sẽ làm gì với Montegrifo?”

Chỉ có vài khách hàng trong phòng trưng bày: hai quý bà đứng tuổi đang đứng trò chuyện trước một bức tranh sơn dầu theo phong cách cổ điển vẽ cảnh biển, một người đàn ông mặc bộ đồ sẫm màu đang lật qua tập ca ta lô những bức phù điêu chạm khắc. Menchu đặt một bàn tay lên hông như thể đặt lên báng một khẩu súng ổ quay rồi hạ giọng nói, chớp chớp mi làm bộ:

“Anh ta rồi cũng phải biết điều thôi, cô em thân mến.”

“Bà nghĩ vậy sao?”

“Hãy tin tôi đi. Hoặc anh ta đồng ý, hoặc chúng ta sẽ tìm tới kẻ thù của anh ta.” Bà mỉm cười đầy tự tin. “Với bản báo cáo nghiên cứu của cô và câu chuyện giật gân về công tước Ostenburg cùng cô vợ nanh nọc của ông ta, bên Sotheby hay Christie chắc chắn sẽ dang rộng vòng tay chào đón chúng ta. Mà Paco Montegrifo thì không phải là gã ngốc.” Rồi dường như bà chợt nhớ ra điều gì đó.

“Nhân tiện, chiều nay chúng ta sẽ đi uống cà phê với anh ta. Hãy trang điểm thật lộng lẫy vào.”

Chúng ta sẽ đi gặp ông ta sao?”

“Phải, cô và tôi. Sáng nay anh ta gọi điện, hết sức ngọt ngào mềm mỏng. Gã con hoang khốn kiếp đó có một giác quan thứ sáu thật nhạy bén nếu nói tới chuyện làm ăn.”

“Thôi đi nào, đừng có lôi tôi vào chuyện này.”

“Tôi đâu có làm thế. Anh ta cứ khăng khăng đề nghị cả cô cũng đến. Tôi không nghĩ ra nổi anh ta thấy gì ở cô, cô em yêu quý. Cô chỉ toàn da bọc xương.”

Đôi giày cao gót của Menchu – chúng được làm hoàn toàn bằng tay với mức giá cắt cổ, song đôi gót giày chỉ đơn giản là cao hơn một phân so với mức thực sự cần thiết – để lại những dấu vết khiến người ta phải xót ruột trên tấm thảm màu be. Trong phòng trưng bày của bà, trong cách chiếu sáng gián tiếp, tông màu nhạt và những khoảng không gian mở rộng rãi, hiển hiện một ưu thế rõ nét của cái mà César quen gọi là “nghệ thuật man rợ”. Điểm nhấn chủ đạo được tạo ra nhờ màu acrylic, màu bột kết hợp với tranh cắt dán, vài bức tranh nổi làm từ mảnh bao tải và những chiếc mỏ lết han gỉ hay ống nhựa và vô lăng sơn tuyền màu xanh da trời. Thỉnh thoảng, ở một góc khuất, bạn có thể tìm thấy một bức tranh chân dung hay phong cảnh ít nhiều trông bình thường hơn, giống như một vị khách lạc lõng, lúng túng song lại cần thiết để minh chứng cho sở thích phong phú của một nữ chủ nhân hợm hĩnh. Dẫu vậy, Menchu vẫn kiếm ra tiền từ phòng trưng bày; thậm chí cả César cũng phải (miễn cưỡng) thừa nhận điều này, đồng thời nhắc lại với vẻ hoài cổ những ngày mà bất cứ gian phòng họp nào cũng được trang hoàng bằng ít nhất một bức tranh được đánh giá cao, đã đạt được độ chín hợp lý nhờ thời gian, được lồng trong một khung gỗ nặng thếp vàng, chứ không phải những cơn ác mộng hậu công nghiệp đang trở thành thời thượng – tiền plastic, đồ dùng plastic, nghệ thuật plastic – của những thế hệ mới lúc này đang ngự trị trong chính những phòng họp đó, nơi được trang hoàng nhờ các chuyên gia trang trí nội thất hợp thời trang nhất và ra giá cắt cổ nhất.

Tình cờ, vào lúc đó Menchu và Julia đang chiêm ngưỡng một hỗn hợp pha trộn lạ lùng giữa màu đỏ và màu lục được dành cho cái tên phô trương là Cảm xúc. Nó mới chỉ dâng trào ra vài tuần trước từ bảng pha màu của Sergio, cơn điên rồ lãng mạn mới nhất của César, và cũng chính César đã giới thiệu anh ta, cho dù ít nhất anh chàng cũng biết phép lịch sự khi khiêm tốn nhìn đi nơi khác trong khi ông đề cập tới chuyện đó.

“Bằng cách nào đó tôi sẽ bán được nó,” Menchu nói, kèm theo một tiếng thở dài cam chịu, sau khi cả hai người đã ngắm nhìn bức tranh một hồi lâu. “Thực ra, cho dù chuyện này nghe có vẻ khó tin, nhưng cuối cùng thì thứ gì rồi cũng bán được hết.”

“Bác César sẽ rất biết ơn bà,” Julia nói. “Và tôi cũng vậy.”

Menchu nhăn mũi đầy trách cứ.

“Chính chuyện đó làm tôi bận tâm đấy. Rằng cô lại biện hộ cho những trò xuẩn ngốc của ông bạn buôn đồ cổ của cô. Đã đến lúc bà hoàng già khú này nên hành xử cho phù hợp với lứa tuổi của ông ta rồi.”[3]

Julia dứ dứ một nắm đấm đầy đe dọa trước mũi bà bạn.

“Bà để ông ấy yên. Bà cũng biết rồi đấy, với tôi bác César luôn là thiêng liêng.”

“Chẳng phải tôi đúng hay sao. Kể từ khi tôi biết cô, lúc nào cũng là César thế này, César thế kia.” Bà khó chịu nhìn bức tranh của Sergio. “Cô cần mang trường hợp của mình đến gặp một chuyên gia phân tích tâm lý; ông ta chắc sẽ phát điên. Tôi có thể mường tượng cảnh cô nằm dài thượt ra trên xô pha, lải nhải kể cho ông ta câu chuyện ướt rượt xưa rích kiểu học thuyết tâm lý Freud[4]. ‘Bác sĩ, ông thấy đấy, tôi chưa bao giờ muốn ngủ với bố tôi, tôi chỉ muốn nhảy điệu waltz với bác César thôi. Nhân đây nói để ông hay, ông ấy đồng tính, nhưng ông ấy thực sự tôn thờ tôi.’ ”

Julia nhìn bạn cô với khuôn mặt không hề có chút dấu hiệu nào của sự thích thú.

“Đúng là rác rưởi. Bà biết quá rõ mối quan hệ giữa chúng tôi là gì mà.”

“Có thật vậy không?”

“Ôi, quỷ tha ma bắt bà đi. Bà biết quá rõ là…” Cô dừng lại, khịt mũi, cảm thấy bực bội với chính mình. “Thật lố bịch. Mỗi khi bà nói về bác César, cuối cùng tôi lại phải biện hộ cho chính mình.”

“Bởi vì, cô em yêu quý ơi, đúng là có điều gì đó ám muội trong mối quan hệ giữa hai người. Nhớ lại xem, ngay cả khi cô còn qua lại với Alvaro…”

“Nào, đừng có bắt đầu với Alvaro nữa. Bà có Max để lo rồi.”

“Ít nhất Max cũng đem đến cho tôi thứ tôi cần… Nhân tiện, tay kỳ thủ mà cô luôn kín tiếng đến thế là người thế nào? Tôi rất nóng lòng muốn có dịp được chiêm ngưỡng anh ta.”

“Muñoz?” Julia không khỏi mỉm cười. “Bà sẽ rất thất vọng đấy. Ông ấy không phải loại bà thích. Hay tôi thích, nếu bà tò mò muốn biết.” Cô nghĩ ngợi một lát, vì chưa bao giờ cô bận tâm tới chuyện mình sẽ mô tả lại ông ra sao. “Ông ấy trông giống một nhân viên văn phòng trong một bộ phim đen trắng thời xưa vậy.”

“Nhưng anh ta đã giải thế cờ trong bức tranh của Van Huys cho cô.” Menchu chớp mi làm bộ ngưỡng mộ người kỳ thủ. “Hẳn anh ta phải có chút tài năng nào đó.”

“Ông ấy có thể thực sự xuất chúng, theo cách riêng của mình. Nhưng không phải lúc nào cũng thế. Có lúc ông ấy dường như rất tự tin vào mình, đưa ra những lời biện giải như một chiếc máy, thế rồi ngay sau đó ông ấy chỉ đơn giản là tắt phụt, ngay trước mắt bà. Bà sẽ thấy mình nhận ra chiếc cổ áo sơ mi cũ sờn, vẻ ngoài hoàn toàn bình thường của ông ấy, và tôi dám cá bà sẽ nghĩ ông ấy là một trong những người đàn ông tầm thường ngoài kia, những người có đôi tất luôn nặng mùi.”

“Ông ấy có vợ chưa?”

Julia nhún vai. Cô đang nhìn ra ngoài con phố nằm sau khung cửa sổ trưng bày có vài bức tranh và mấy món đồ gốm tô màu.

“Tôi không biết. Ông ấy không thích tâm sự cho lắm.” Cô nghĩ lại những gì vừa nói và nhận ra thậm chí trước đây cô còn chưa bao giờ nghĩ về chuyện đó. Cô quan tâm đến Muñoz như một cách giải quyết khó khăn hơn là như một con người. Chỉ mới hôm qua, ngay trước khi tìm thấy tấm thẻ, khi hai người sắp chào tạm biệt nhau, chỉ tới tận lúc đó cô mới biết thoáng qua về cuộc đời ông. “Tôi đoán ông ấy đã có vợ. Hoặc đã từng… Dường như ông ấy đã bị tổn thương theo cách mà chỉ chúng ta, những người phụ nữ, có thể làm đàn ông tổn thương.”

“Thế César nghĩ sao về ông ấy?”

“Bác César thích ông ấy. Tôi nghĩ bác César nhìn nhận ông ấy như một người có tính cách. Bác đối xử với ông ấy với vẻ gì đó lịch sự pha lẫn mỉa mai. Có vẻ như bác César cảm thấy ghen tị mỗi khi Muñoz đưa ra vài phân tích đặc biệt ấn tượng về một nước cờ. Nhưng ngay khi Muñoz rời mắt khỏi bàn cờ, ông ấy lại trở nên bình thường, và bác César cảm thấy thoải mái hơn.”

Cô ngừng lời, bất giác thấy bối rối. Cô vừa nhận ra bên kia đường, một chiếc xe có vẻ quen quen đang đậu sát bờ hè. Cô đã thấy nó ở đâu rồi nhỉ?

Một chiếc xe buýt lao qua, chắn chiếc xe nọ khỏi tầm nhìn. Menchu đã nhận ra vẻ lo lắng trên khuôn mặt cô.

“Có gì không ổn sao?”

Julia lúng túng lắc đầu. Sau chiếc xe buýt là một chiếc xe tải giao hàng dừng lại trước đèn đỏ, khiến cô không biết liệu chiếc xe kia có còn đậu ở đó hay không. Nhưng rõ ràng cô từng trông thấy nó. Đó là một chiếc Ford.

“Có chuyện gì vậy?”

Menchu hết nhìn Julia lại nhìn ra đường, tỏ vẻ không hiểu gì. Julia cảm thấy một cảm giác trống rỗng từ dạ dày dâng lên, một cảm giác khó chịu đã trở nên quá quen thuộc với cô trong mấy ngày qua. Cô đứng hoàn toàn bất động, nhìn chằm chằm sang bên kia đường, như thể đôi mắt của cô, chỉ nhờ vào sức mạnh ý chí cô truyền cho nó, có thể nhìn xuyên qua chiếc xe tải tới chiếc xe nọ. Một chiếc Ford màu xanh.

Cô phát hoảng. Cảm giác sợ hãi đang từ từ len lỏi lan đi khắp cơ thể, cô có thể cảm nhận thấy nó đang rần rật ở hai cổ tay và hai bên thái dương. Nói cho cùng, hoàn toàn có khả năng ai đó đang bám theo cô. Và kẻ đó đã làm thế từ nhiều ngày nay, kể từ khi Alvaro và cô… Một chiếc Ford màu xanh có kính đen.

Rồi cô nhớ ra: chính nó đã đậu đối diện văn phòng công ty dịch vụ chuyển phát và vượt qua đèn đỏ để bám theo sau họ vào buổi sáng trời mưa hôm đó. Vậy lần này sao lại không thể chính là chiếc xe đó?

“Julia.” Menchu lúc này đã thực sự thấy lo lắng. “Trông cô xanh xao quá.”

Chiếc xe tải vẫn ở đó, vẫn dừng trước đèn giao thông. Có thể chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Thế giới này chẳng thiếu gì những chiếc xe màu xanh lắp kính đen. Cô bước một bước về phía cửa phòng trưng bày, thò bàn tay vào trong chiếc túi da cô đang đeo trên vai. Alvaro nằm trong bồn tắm, các vòi nước mở hết cỡ. Cô lục lọi bên trong túi, bỏ qua thuốc lá, bật lửa, hộp phấn. Cô chạm tay vào báng khẩu súng ngắn với cảm giác hân hoan nhẹ nhõm, kèm theo sự căm ghét tột độ chiếc xe lúc này đang nằm ngoài tầm mắt, hiện thân cho chiếc bóng hắc ám trần trụi của nỗi sợ hãi. Đồ khốn kiếp, cô thầm nghĩ, bàn tay đang giữ món vũ khí trong túi bắt đầu run lên vì kinh hoàng pha lẫn căm hận. Cho dù mi là ai, tên khốn kiếp kia, cho dù đang đến lượt quân đen đi, ta sẽ cho mi biết cần chơi cờ vua như thế nào. Và trước sự ngạc nhiên của Menchu, Julia lao ra ngoài đường, hàm nghiến chặt, đôi mắt nhìn chằm chằm vào chiếc xe tải đang che khuất chiếc xe đáng ngờ. Cô len qua giữa hai chiếc xe khác đang đậu sát vỉa hè đúng lúc đèn chuyển sang xanh. Cô né người tránh đầu một chiếc xe khác, tảng lờ tiếng còi đang réo lên ngay sau lưng mình, và trong lúc sốt ruột đợi chiếc xe tải vượt qua, cô đã định rút khẩu súng ngắn ra khi cuối cùng, giữa một đám khói xăng xe, cô cũng sang được bên kia đường vừa đúng lúc để nhìn thấy một chiếc Ford màu xanh có các khung cửa kính đen với biển kiểm soát kết thúc bằng các chữ cái TH biến mất trong dòng xe cộ phía trước.

❀ ❀ ❀

[1] : Thực ra đây là vụ Dreyfus, một sĩ quan gốc Do Thái, bị kết tội oan làm gián điệp. Emile Zola là một trong những người đấu tranh quyết liệt đòi trả lại danh dự cho Dreyfus.

[2] : Tay súng bị tình nghi đã ám sát tổng thống Mỹ Kennedy năm 1963.

[3] : Menchu mỉa mai chuyện César đồng tính.

[4] : Sigmund Freud (1856-1939), thuyết phân tâm học.

có vài bản sao chụp tài liệu và một danh sách sự kiện được đánh máy theo trình tự thời gian. “Xem này. Có vẻ như anh ấy quyết định không đến, nhưng đã gửi cho chúng ta thứ này.” “Vẫn khiếm nhã như xưa,” César lẩm bẩm dè bỉu. “Đáng ra hắn t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.