Cô tra chìa khóa vào ổ an toàn và xoay hai vòng. Muñoz đứng đợi bên cạnh cô ngoài lối đi. Ông đã cởi áo mưa ra, gập lại vắt lên tay.
“Nhà tôi đang bừa bộn lắm,” cô nói. “Sáng nay tôi không có thời gian dọn dẹp.”
“Đừng lo. Cà phê mới là thứ đáng quan tâm.”
Julia bước vào trong nhà, kéo bức rèm lớn che khung cửa sổ trời lên. Ánh sáng lờ mờ của một ngày sương mù rọi vào trong căn phòng, chiếu sáng không gian bằng thứ ánh sáng xám xịt không đủ để xua bóng tối ra khỏi những góc phòng xa nhất.
“Vẫn còn tối quá,” cô nói và vừa định bật công tắc chiếu sáng lên thì trông thấy cái nhìn trên khuôn mặt Muñoz. Một cảm giác hoảng hốt đột ngột bùng lên, cô hướng mắt trông theo cái nhìn của ông.
“Cô đã để bức tranh ở đâu?” ông hỏi.
Julia không trả lời. Cô cảm thấy như vừa có thứ gì đó vỡ bung ra bên trong cô, tận sâu thẳm bên trong, và cô đứng hoàn toàn bất động, hai mắt mở to hết cỡ, nhìn chằm chằm vào chiếc giá trống trơn.
“Menchu,” cuối cùng cô lẩm bẩm, cảm thấy như thể mọi thứ đang quay cuồng xung quanh mình. “Tối qua bà ấy vừa cảnh cáo tôi về chuyện này, chỉ có điều tôi đã không ngờ tới nó.”
Dạ dày cô co thắt lại, cô cảm thấy dường như có vị mật đắng ngắt trong miệng mình. Cô ngơ ngẩn nhìn Muñoz như người mất trí rồi chạy vội về phía buồng tắm, nhưng rồi, cảm thấy mình đang xỉu dần, cô dừng lại, tựa lưng vào khung cửa phòng ngủ. Và đúng lúc đó cô nhìn thấy Menchu. Bà đang nằm ngửa trên sàn nhà dưới chân giường. Chiếc khăn đã bị dùng để siết cổ Menchu vẫn còn quàng nguyên quanh cổ bà. Váy của bà bị tốc ngược lên tận hông, và một cái chai bị nhét sâu đến tận cổ cửa mình Menchu.