Bí Ẩn Quân Hậu Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

Điện thoại đổ chuông làm cô bật dậy. Một cách cẩn thận, cô gỡ miếng bông tẩm đẫm dung môi khỏi góc bức tranh đang phục chế dở dang – chút véc ni bướng bỉnh bám vào một khoảng nhỏ trên trang phục của công tước Ferdinand xứ Ostenburg – và cắn lấy chiếc nhíp giữa hai hàm răng. Sau đó cô đưa mắt nhìn chiếc điện thoại đang nằm trên mặt thảm ngay dưới chân mình với vẻ ngờ vực, tự hỏi liệu khi nhấc ống nghe lên cô có phải lắng nghe thêm một hồi im lặng dài dằng dặc nữa, những khoảng im lặng đã trở nên quen thuộc trong mấy tuần qua. Ban đâu, cô chỉ đơn giản đưa ống nghe lên tai mà không nói gì, sốt ruột chờ đợi một âm thanh nào đó, dù chỉ là tiếng thở, cho thấy sự hiện diện của sự sống, sự có mặt của một con người, ở đầu dây bên kia, cho dù điều đó có làm cô bất an đến mấy. Nhưng cô chỉ gặp một sự im lặng trống rỗng, thậm chí còn không có cả cảm giác được an ủi mơ hồ khi nghe thấy tiếng lạch cạch của ống nghe được đặt xuống ở đầu dây bên kia. Lần nào cũng vậy, kẻ gọi điện bí ẩn – dù là đàn ông hay đàn bà – luôn trụ lại lâu hơn. Cho dù ở đầu dây bên kia là ai, kẻ đó chỉ đơn giản đứng đó, im lặng lắng nghe, không thể hiện bất cứ dấu hiệu nóng vội nào, cũng chẳng hề có vẻ e ngại khả năng cảnh sát có thể theo dõi cuộc gọi để định vị vị trí của hắn. Điều tồi tệ nhất là kẻ gọi điện cho cô không hề biết hắn hoàn toàn an toàn. Julia đã không nói với ai về những cuộc gọi đến này, kể cả César hay Muñoz. Không thực sự hiểu rõ tại sao, cô chỉ thấy xấu hổ về những cuộc gọi này, cảm thấy bị bẽ mặt trước cách chúng xâm nhập vào không gian riêng tư của cô, xâm nhập vào buổi đêm và sự im lặng cô vẫn yêu quý trước khi cơn ác mộng này bắt đầu. Chuyện này giống như một sự cưỡng bức về tinh thần, không cần đến bất cứ lời nói hay cử chỉ nào, không ngừng lặp đi lặp lại hằng ngày.

Khi chuông điện thoại vang lên tới hồi thứ sáu, cô nhấc máy lên, và thực sự nhẹ nhõm khi nghe thấy giọng nói của Menchu. Nhưng cảm giác nhẹ nhõm chỉ được trong chốc lát, vì Menchu rõ ràng đang say mềm. Có lẽ, Julia lo ngại thầm nghĩ, trong máu bà bạn của cô còn đang có thứ gì đó mạnh hơn cả cồn. Cố nói lớn tiếng để át đi những âm thanh ồn ã của những cuộc trò chuyện và tiếng nhạc, gần như một nửa các câu nói của bà biến thành một mớ hỗn độn không đầu không đuôi, Menchu cho Julia hay bà đang ở quán Stephan, rồi sau đó thuật lại một câu chuyện lủng củng dính dáng đến Max, bức tranh của Van Huys và Paco Montegrifo. Julia không hiểu bà muốn nói gì, và khi cô đề nghị bạn mình giải thích lại xem chuyện gì đang xảy ra, Menchu bèn phá lên cười như người mất trí. Rồi gác máy.

Bầu không khí thật nặng nề, lạnh lẽo và ẩm thấp. Co ro trong chiếc áo khoác da lùng nhùng dài tới gối, Julia mò xuống đường vẫy một chiếc taxi. Những ánh đèn của thành phố lướt qua khuôn mặt cô như những chớp sáng khi chốc chốc cô lại phải gật đầu hưởng ứng những câu bắt chuyện huyên thuyên chẳng hề được chào đón của tay lái xe taxi. Cô ngả lưng tựa lên ghế rồi nhắm mắt lại. Trước khi rời khỏi nhà, cô đã bật hệ thống báo động điện tử và khóa an ninh, và xoay chìa khóa đủ hai vòng trong ổ. Dừng chân trước cánh cửa dưới tầng, cô không thể không liếc mắt đầy nghi ngờ vào khung lưới sắt bên chuông cửa của mình, e sợ sẽ tìm thấy một tấm thẻ nữa được cài vào đó. Nhưng cô không thấy gì hết. Gã kỳ thủ vô hình vẫn đang nghiền ngẫm nước đi tiếp theo của hắn.

Có khá đông người tại quán Stephan. Người đầu tiên cô nhận ra là César, đang ngồi trên một chiếc xô pha, cạnh Sergio. Anh chàng trẻ tuổi đang gật đầu, trông thật hấp dẫn với mái tóc vàng bù xù xõa xuống đôi mắt, trong lúc César thì thầm gì đó với anh ta. César đang ngồi hút thuốc, hai chân bắt tréo. Bàn tay kẹp điếu thuốc lá đang đặt trên đầu gối ông; còn bàn tay kia ông huơ lên không khí trong khi nói, sát gần cánh tay chàng thanh niên được ông bảo trợ, song không bao giờ thực sự chạm vào nó. Vừa thấy Julia, ông đứng ngay dậy chào đón cô. Dường như ông không mấy ngạc nhiên khi bắt gặp cô ở đây vào giờ này, không trang điểm và mặc quần jean.

“Bà ấy ở đằng kia,” ông nói, chỉ tay vào phía trong hộp đêm với vẻ mặt bình thản song vẫn hiện rõ chút chờ đợi háo hức. “Trên một trong những chiếc xô pha kê phía cuối phòng.”

“Bà ấy uống nhiếu lắm phải không?”

“Như một cái hũ không đáy. Và bác e rằng bột trắng đang tuôn ra mù mịt từ khắp người bà bạn của cháu. Bà ấy đã ghé vào phòng vệ sinh nữ với mức độ thường xuyên đáng ngờ; bà ấy không thể có chuyện cần tiểu tiện nhiều đến thế.” Ông ngắm nhìn chỗ tàn trên điếu thuốc của mình và nở một nụ cười ranh mãnh. “Lúc trước bà bạn cháu vừa gây ra một màn ẩu đả tại quầy bar: bà ta tát Montegrifo. Cháu tưởng tượng được không, cô bé yêu quý? Cảnh tượng lúc đó quả thực là” – ông nhâm nhi tận hưởng ý nghĩ của mình như một người sành thưởng thức, trước khi nói ra thành tiếng những từ cuối cùng – “tuyệt hảo.”

“Còn Montegrifo?”

Vẻ mặt César chợt trở nên tàn nhẫn.

“Đáng kinh ngạc, cô bé yêu quý, gần như là siêu phàm. Anh ta rời đi với điệu bộ cứng nhắc, kiêu hãnh quen thuộc của mình, mang theo trong vòng tay một cô nàng tóc vàng rất hấp dẫn, có phần hơi tầm thường nhưng ăn mặc chỉn chu. Cô ta đã vô cùng bối rối, người đẹp tội nghiệp, mà có thể hoàn toàn có lý do. Nói thực lòng, cháu cũng không thể trách cô nàng được.” Ông mỉm cười đậm vẻ tàn nhẫn. “Bác buộc phải thừa nhận, công chúa à, rằng gã khốn đó quả là có phong cách. Anh ta đón nhận cái tát một cách rất bình tĩnh, thậm chí không chớp mắt, hệt như những tay cứng cựa trên phim vậy. Một nhân vật rất thú vị, anh chàng chuyên bán đấu giá của cháu. Bác đành phải thừa nhận anh ta cư xử chẳng chê vào đâu được. Bình thản như không vậy.”

“Vậy Max đâu?”

“Tối nay bác không thấy anh ta, rất tiếc phải báo cho cháu biết như vậy.” Một lần nữa nụ cười tinh quái lúc trước lại xuất hiện. “Giờ thì hẳn sẽ vui lắm đây. Đã hay lại còn hay hơn.”

Rời khỏi César, Julia đi vào sâu trong hộp đêm. Cô chào hỏi vài người quen biết nhưng không dừng lại nói chuyện, rồi nhìn thấy Menchu đang ngồi ngật ngưỡng một mình trên một chiếc xô pha. Đôi mắt bà đờ đẫn vô hồn, chiếc váy ngắn đang mặc bị kéo xếch lên, một bên tất có một vết rách kệch cỡm. Trông bà già đi đến cả chục tuổi.

“Menchu.”

Bà nhìn Julia, khó khăn lắm mới nhận ra cô. Lẩm bẩm không đầu không đuôi, bà lắc đầu rồi bật cười, tiếng cười ngắn, mơ hồ của một người đã say.

“Cô đã lỡ mất lúc ấy,” bà nói sau một hồi cố gắng, giọng líu lại. “Gã con hoang khốn kiếp đó đứng đờ tại chỗ, một bên mặt đỏ rần.” Bà ngồi thẳng dậy, đưa tay xoa chiếc mũi đỏ ửng, hoàn toàn không biết tới những cái nhìn tò mò pha lẫn vẻ chướng mắt của các vị khách ngồi ở những chiếc bàn gần đó. “Đồ kênh kiệu khốn kiếp ngu ngốc.”

Julia có cảm giác mọi con mắt đang đổ dồn cả vào mình; cô nghe thấy những lời rì rầm bình phẩm và không khỏi đỏ bừng mặt.

“Bà có đủ sức đứng dậy để rời khỏi đây không?”

“Tôi nghĩ là có. Nhưng trước hết tôi cần phải cho cô hay…”

“Hãy cho tôi biết sau. Đi thôi.”

Menchu loạng choạng cố đứng dậy, vụng về kéo váy xuống. Julia khoác chiếc áo choàng lên vai bà và dìu ra cửa với bộ dạng tương đối nghiêm chỉnh. César bước tới gặp họ. “Mọi chuyện ổn cả chứ?”

“Ổn. Cháu nghĩ cháu có thể lo liệu được.”

“Cháu chắc chứ?”

“Chắc. Mai cháu sẽ gặp lại bác.”

Ra tới ngoài phố, Menchu lảo đảo lắc lư, và một kẻ nào đó hét lớn một câu thật tục tĩu về phía bà từ sau khung cửa một chiếc xe lao ngang qua.

“Đưa tôi về nhà, Julia. Xin cô đấy.”

“Nhà bà hay nhà tôi?”

Menchu nhìn cô như thể không nhận ra cô. Bà lảo đảo bước đi như người mộng du.

“Nhà cô,” bà nói.

“Còn Max thì sao?”

“Mọi chuyện với Max kết thúc rồi. Chúng tôi cãi nhau. Chấm dứt rồi.”

Họ vẫy một chiếc taxi, Menchu chui vào và ngồi co ro trên băng ghế sau. Rồi bà bật khóc. Julia quàng một cánh tay quanh đôi vai đang run rẩy của bạn cô. Chiếc taxi dừng lại trước đèn giao thông và khung cửa kính sáng lung linh của một cửa hàng ven đường soi sáng khuôn mặt hốc hác của Menchu.

“Tôi xin lỗi. Tôi đúng là một…”

Julia cảm thấy thực sự bối rối và bất an. Chuyện này mới lố bịch làm sao. Quỷ tha ma bắt Max đi, cô thầm tự nhủ. Quỷ tha ma bắt tất cả bọn họ đi.

“Đừng ngốc thế,” cô lên tiếng cắt ngang lời bà bạn.

Cô vừa thấy tay lái taxi tò mò quan sát hai người họ qua gương chiếu hậu, và khi quay lại nhìn Menchu, cô bắt gặp một cái nhìn không bình thường trong đôi mắt bà, một thoáng tỉnh táo ngắn ngủi không ngờ tới, như thể vẫn còn nơi nào đó bên trong con người bà chưa bị rượu và ma túy chạm tới. Cô ngạc nhiên khi bắt gặp thứ gì đó xuất phát từ đáy sâu tối đen hun hút của nội tâm. Một cái nhìn quá không ăn khớp với tình trạng của Menchu, làm Julia không khỏi băn khoăn. Khi Menchu lên tiếng, những lời bà nói còn lạ lùng hơn.

“Cô chẳng hiểu gì hết,” bà nói, đau đớn lắc đầu như một con thú bị thương. “Nhưng cho dù là chuyện gì xảy ra… tôi muốn cô biết…”

Bà đột ngột ngừng bặt, như thể muốn rút lại những gì vừa nói, cái nhìn của bà một lần nữa lại chìm vào bóng tối, để mặc cho Julia bối rối. Thế là quá nhiều cho chỉ một đêm. Tất cả những gì cô cần thêm vào lúc này, Julia thầm nghĩ, cảm thấy một nỗi lo sợ mơ hồ không hứa hẹn điều gì tốt lành, là tìm thấy một tấm thẻ nữa gài bên chuông cửa.

có vài bản sao chụp tài liệu và một danh sách sự kiện được đánh máy theo trình tự thời gian. “Xem này. Có vẻ như anh ấy quyết định không đến, nhưng đã gửi cho chúng ta thứ này.” “Vẫn khiếm nhã như xưa,” César lẩm bẩm dè bỉu. “Đáng ra hắn t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.