Đại Hí Cốt

Lượt đọc: 446 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
322 Giận Không Thể Kìm Nén

❊ ❊ ❊

Lễ trao giải Quả Cầu Vàng lại một năm nữa đã khép lại, nhưng ảnh hưởng từ danh sách người đoạt giải mới chỉ bắt đầu lan tỏa, bước sóng lần này sẽ kéo dài bao lâu, thật khó mà đong đếm.

Jennifer cùng một nhóm nữ diễn viên khác đã rời đi trước, họ phải vội vàng trở về, thay một bộ trang phục, trang điểm và làm tóc khác, rồi mới kịp tham dự bữa tiệc ăn mừng lát nữa.

Đối với các nữ diễn viên mà nói, nếu mặc cùng một bộ đồ đi dự lễ trao giải lẫn tiệc ăn mừng, thì hoàn toàn có thể coi là nỗi nhục nhã ê chề. Ngay cả những nữ diễn viên nghèo đến mức không mở nổi nồi cơm, để tham dự một buổi lễ như Quả Cầu Vàng, chi phí cho tạo hình tuyệt đối không thể tiết kiệm, vay ngân hàng để sắm sửa trang phục không chỉ chẳng phải chuyện lạ, mà còn là con đường đường hoàng và chính đáng nhất.

Đây chính là Hollywood.

Do thời gian nghỉ giữa lễ trao giải và tiệc tùng chỉ chưa đầy hai tiếng đồng hồ, thời gian vô cùng eo hẹp. Vì vậy, phần lớn các nữ diễn viên đều đặt một phòng khách sạn gần đó để quay về thay đồ ngay. Với những lễ trao giải như Quả Cầu Vàng, nữ diễn viên hạng A sẽ chọn khách sạn Hilton, nữ diễn viên hạng hai, hạng ba thì chọn nhà nghỉ gần đó, hoặc mượn không gian nhà bạn bè.

Jennifer chỉ là diễn viên mới, tuy tốc độ nổi lên nhanh chóng mặt, nhưng hiện tại vẫn chưa tìm được nhà tài trợ, đây cũng là lý do bộ lễ phục tối nay của cô không quá kinh diễm. Khách sạn cô chọn nằm trên đại lộ Santa Monica, cách đây mười lăm phút đi xe, ngày thường thì tất nhiên là quá gần, nhưng trong tối nay, đây lại là cuộc đua từng giây từng phút.

Ngược lại, các nam diễn viên thì thuận tiện hơn nhiều. Đối với những nam diễn viên hạng ba vốn eo hẹp về kinh phí, việc mặc cùng một bộ vest dự tiệc cũng chẳng sao cả, không ai quan tâm đến trang phục của nam diễn viên; còn đối với những diễn viên hàng đầu, thay đổi tạo hình là quá trình tất yếu, nhưng đàn ông thay vest vốn dĩ đơn giản hơn, hơn nữa cũng không cần thay đổi trang điểm và kiểu tóc, trước sau khoảng ba mươi phút là đủ.

Vì vậy, Lam Lễ và Ryan đều không vội rời đi, chờ đợi làn sóng nữ diễn viên đầu tiên rời khỏi rồi mới thong thả đi theo.

Mặc dù hai người đã đợi nửa tiếng mới đứng dậy, nhưng xung quanh vẫn chen chúc vô số người, ồn ào náo nhiệt, đủ loại âm thanh văng vẳng bên tai, ngay trong không gian ồn ào đó, một giọng nói trầm thấp khàn khàn đột ngột vang lên, "Lam Lễ Hoắc Nhĩ!"

Mọi người lần lượt nhìn theo hướng phát ra âm thanh đó, nhưng ngay lập tức thu hồi tầm mắt. Ở dịp như thế này, ít nhiều gì cũng sẽ gặp vài người quen cũ, gọi nhau không phải chuyện lạ.

Lam Lễ vừa quay đầu lại, đập vào mặt là một luồng đèn flash. Sau hơn nửa năm rèn luyện, Lam Lễ đã dần quen với trạng thái đèn flash chĩa thẳng vào mắt, nhờ vậy mới tránh được việc nhắm mắt theo phản xạ. Ánh sáng đèn flash như thủy triều dần rút đi, nhưng mắt vẫn chưa kịp khôi phục, có hiện tượng đốm sáng ngắn hạn.

Tuy nhiên, điều này không cản được Lam Lễ nhận ra người tới, anh đặt hai tay ra sau lưng, mơ hồ cảm nhận được bóng dáng kia dừng chân trước mặt mình, mỉm cười giới thiệu, "Ryan, Edith; Edith, Ryan."

Người tới không phải Edith Hall thì còn là ai.

Tối nay Edith vẫn đầy vẻ cá tính, mái tóc ngắn được vuốt hết sang bên trái, những sợi tóc còn lại bên phải được tết thành từng bím xương cá nhỏ, xếp ngay ngắn, dáng vẻ oai phong khiến người ta sáng mắt; khoác một chiếc váy dài bằng vải voan đen, ghép từ da và vải voan, vừa năng động lại vừa mang đậm cá tính riêng; thế nhưng dưới chân lại đi một đôi giày cao gót hở ngón quai mảnh màu đỏ rực, bộc phát sự gợi cảm chết người; toàn thân không có bất kỳ trang trí hay điểm xuyết thừa thãi nào, long trọng mà sắc bén, phô trương và rõ nét.

Không cần trang điểm khói cầu kỳ, không cần xăm mình thừa thãi, cũng không cần ăn mặc dị hợm, chỉ là trang phục dự tiệc tối bình thường, nhưng Edith đã kết hợp hoàn hảo cá tính của bản thân với khí chất quý tộc, cú va chạm thị giác mạnh mẽ khiến người ta phải liếc nhìn.

Lam Lễ đã sớm quen với phong cách của Edith, không hề ngạc nhiên khi cô có thể gây kinh diễm cả khán phòng, trong lễ trao giải Quả Cầu Vàng tụ hội các ngôi sao, cô không phải người đẹp nhất, nhưng cá tính độc đáo tuyệt đối là một điểm nhấn sáng giá; nhưng Ryan thì không quen như vậy, trong mắt lóe lên tia kinh ngạc, tầm mắt hiếu kỳ quét qua lại giữa Lam Lễ và Edith.

"Tôi và anh ta chẳng có quan hệ gì cả." Edith vẻ mặt chán ghét nói, sốt sắng cố gắng tách khỏi Lam Lễ để làm rõ.

Lam Lễ lại chẳng hề phản bác, khóe miệng nhếch lên, "Tôi tưởng cấp bậc của cô đủ cao rồi chứ, đừng đến loại hiện trường này nữa, chẳng phải đây là việc chỉ có mấy kẻ không ra gì mới nhận sao?"

Với tư cách là nhiếp ảnh gia, Edith xuất hiện tại hiện trường Quả Cầu Vàng có hai khả năng, hoặc là đại diện cho tạp chí, hoặc là đang chụp ảnh tại hiện trường. Theo góc độ xác suất, khả năng sau cao hơn một chút.

Edith hất cằm, vẻ mặt đầy chính nghĩa nói, "Tôi đến đây chuyên để chụp ảnh tư liệu, bốn công ty quan hệ công chúng cùng thuê, nếu không phải vì thế, tôi mới lười đến đây. Ai cũng biết lễ trao giải Quả Cầu Vàng chán ngắt, phần hấp dẫn thực sự nằm ở tiệc ăn mừng lát nữa. Nhưng mà, tôi không phải paparazzi, tôi chẳng có hứng thú với mấy cái đó đâu."

Cái gọi là ảnh tư liệu, hiểu thì không khó. Mỗi diễn viên để tham dự dịp như thế này đều chắc chắn ăn mặc hết sức kỹ lưỡng, nhưng trong những bức ảnh hiện trường chính thức thường là cảnh người đông đúc, ngay cả ảnh báo chí chính thức cũng chưa chắc đã khiến người ta hài lòng. Vì vậy, các công ty PR sẽ tự thuê những nhiếp ảnh gia dày dạn kinh nghiệm, cao cấp để vào hiện trường chụp ảnh tư liệu, ghi lại những khoảnh khắc đẹp nhất của diễn viên.

Trên mạng có một bức ảnh hậu trường Oscar được lưu truyền rộng rãi, Audrey Hepburn và Grace Kelly ngồi trước bàn trang điểm, chờ đợi khoảnh khắc công bố Ảnh hậu, tao nhã và tĩnh lặng. Những bức ảnh như vậy chính là ảnh tư liệu đời đầu, chỉ là khi đó do nhiếp ảnh gia chính thức của Oscar chụp.

Trong lúc nói chuyện, Edith cúi đầu nhìn máy ảnh của mình, khoảnh khắc Lam Lễ quay đầu, Ryan ngẩng đầu vừa rồi, cô đã bắt lấy được. Quả nhiên, thần thái của Lam Lễ vẫn là rạng rỡ nhất trong lúc động, bức ảnh hơi mất nét một chút lại ghi lại được cái khí chất lắng đọng trong dòng thời gian đó.

"Vậy thì bây giờ cô nên đến hậu trường đi, chỗ đó bây giờ mới là nơi náo nhiệt nhất." Lam Lễ thân thiện nhắc nhở.

Edith "ha ha" phá lên cười lớn, "Tôi biết chứ, tôi đến đây chuyên để chế nhạo cậu một chút thôi." Cô nháy mắt phải, "Thế nào, tối nay ăn quả đắng, cảm giác thế nào?" Nhìn nụ cười không đổi của Lam Lễ, Edith vỗ mạnh vào tay Lam Lễ, gật đầu thật mạnh, vẻ mặt "Tôi hiểu nỗi khổ của cậu", "Bé cưng đừng khóc, cố gắng lên, năm sau làm lại."

Sau đó, Edith đắc ý quay người, bước những bước chân nhẹ nhàng bỏ đi.

Ryan đứng bên cạnh thực sự ngơ ngác, "...Cô ấy là bạn gái cũ của cậu?"

Lam Lễ cạn lời nhìn Ryan, đảo mắt một cái, "Thẩm mỹ của tôi không tệ đến mức đó, được chưa?" Ryan còn muốn biện giải, nhưng thấy vẻ mặt nghiêm túc của Lam Lễ, những lời phía sau đành phải nuốt ngược vào trong.

Nhìn vẻ mặt Ryan rõ ràng tò mò không chịu nổi nhưng lại không thể hỏi ra lời, Lam Lễ cảm thấy rất vui.

Anh biết, Edith đến đây là để bày tỏ sự quan tâm của mình, theo cái cách "dậu đổ bìm leo". Người nhà họ Hall đều không giỏi bày tỏ cảm xúc của mình, hoặc là không muốn bày tỏ, lạnh lùng, bình tĩnh, thờ ơ, mọi cảm xúc giống như điện tâm đồ ngừng đập, không chút gợn sóng, giống hệt như Alfie vậy. Nếu Edith không quan tâm, cô đã chẳng đời nào mò đến đây.

Nhìn bóng lưng Edith lại biến mất vào đám đông, xung quanh không ít người chủ động tiến lên chào hỏi. Rõ ràng, hiện tại ở Hollywood, Edith sống tốt hơn Lam Lễ nhiều.

Thu hồi tầm mắt, Lam Lễ nhìn thấy Tom Hanks ở không xa, "Ryan, tôi định qua đó chào hỏi một tiếng, cậu đi cùng không?" Nếu Ryan muốn, anh có thể giới thiệu Ryan với Tom, nhưng Ryan lắc đầu, "Tôi vừa hay qua đó chào Fincher một tiếng."

David Fincher?

"Chúc cậu may mắn." Lam Lễ cười hì hì nói, rồi bước về phía Tom. Lam Lễ chưa kịp lại gần, Tom đã nhìn thấy anh, trên mặt hiện lên nụ cười rạng rỡ, dang rộng vòng tay, điều này khiến Lam Lễ không khỏi sững sờ, ôm? Tom bình thường đâu phải kiểu người thích ôm ấp.

Tuy nghi hoặc, nhưng Lam Lễ vẫn tiến lên ôm Tom một cái. Cảnh tượng này đã lọt vào mắt không ít người xung quanh.

Tom vỗ vỗ lưng Lam Lễ, bày tỏ sự an ủi, "Tối nay thật sự quá đáng tiếc." Những lời nói nhẹ bẫng đó, có thể nghe ra, ông đã khôi phục lại sự bình tĩnh thường ngày, sự hoang đường và mất kiểm soát khi giải thưởng được công bố lúc nãy đã tan biến. Tuy nhiên, vẻ mặt giận dữ vẫn thoáng hiện lên trong đáy mắt.

"The Pacific" ra về trắng tay trong tối nay, thực sự khiến Tom cảm thấy bất mãn.

Sau đó Tom buông vòng tay ra, nghiêm túc nhìn Lam Lễ, "Cậu biết không, Steven cách đây không lâu, thực ra đã từng cân nhắc, muốn mời cậu đóng vai chính trong 'War Horse'."

Đây không phải lời khách sáo, "War Horse" là bộ phim mới mà Steven đang quay, độ tuổi của nhân vật nam chính được thiết lập khoảng hai mươi tuổi, hơn nữa khí chất cũng có điểm tương đồng với Eugene Sledge trong "The Pacific", còn có nhiều điểm khác biệt hơn nữa. Góc nhìn của bộ phim khóa chặt vào một con chiến mã, không gian để nam chính phát huy không lớn lắm, điều này cũng đòi hỏi diễn viên phải trau chuốt kỹ lưỡng hơn một chút.

Suy đi nghĩ lại, Lam Lễ chính là ứng viên phù hợp nhất.

"Nhưng tiếc là, Steven chậm một bước, cậu đã bắt đầu quay tác phẩm mới rồi." Tom vẻ mặt tiếc nuối, "Vì chuyện này, Steven còn phát cáu một trận."

Lam Lễ có chút bất ngờ, lộ ra vẻ tiếc rẻ, "Chẳng phải người nên phát cáu phải là tôi sao? Lỡ mất lần này, không biết lần hợp tác tiếp theo ở đâu nữa."

Lời bông đùa này khiến Tom bật cười, "Tối nay lỡ mất khoảnh khắc thuộc về cậu, tôi và Steven đều rất tiếc nuối. Tôi rất thích phần diễn xuất của cậu trong 'Buried'. Cậu biết không, phần tôi thích nhất là ở đâu không?" Tom úp mở, sau khi dừng lại hai giây, mới lên tiếng nói, "Đoạn mở đầu. Màn trình diễn trong bóng tối, thực sự khiến người ta cảm nhận được năng lực và thiên phú của cậu. Tôi vẫn luôn mong đợi, tương lai có thể thấy nhiều tác phẩm của cậu hơn."

Câu này của Tom có ý gì? Tại sao Lam Lễ luôn cảm thấy ông ấy nói có ẩn ý? Hay là, chỉ là chính mình nghĩ quá nhiều?

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.