Đại Hí Cốt

Lượt đọc: 446 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
367 Bùng Nổ Tin Tức

❊ ❊ ❊

Thoắt cái đã là hai giờ sáng, đối với một nơi như Park City, lẽ ra đây phải là thời điểm vạn vật tĩnh mịch. Thế nhưng trong suốt khuôn khổ Liên hoan phim Sundance, sự ồn ào lúc nửa đêm lại chính là một trong những kỳ quan của liên hoan. Đó không chỉ là bữa tiệc của người hâm mộ, mà còn là cuồng hoan của điện ảnh.

Eli ngẩng đầu nhìn đám đông đang tấp nập xung quanh mình. Chẳng biết từ lúc nào, khán giả vây quanh đã ngày càng đông đúc. Dần dần, ba bốn chục người lấy ghế dài làm trung tâm, vây thành vòng tròn, cao đàm khoát luận đưa ra quan điểm của bản thân, dáng vẻ tinh thần phấn chấn đó trông chẳng mảy may mệt mỏi chút nào.

Thật khó tưởng tượng tất cả những người này đều nán lại vì bộ phim "Like Crazy", tranh nhau tham gia thảo luận chỉ vì một bộ phim tình cảm quy mô nhỏ như vậy, quả thực không thể tin nổi.

"Like Crazy" không phải một bộ phim dễ lấy lòng khán giả, nói nghiêm túc thì thậm chí còn khó ưa hơn cả "Buried".

Ít nhất, với tư cách là một bộ phim giật gân hồi hộp, "Buried" có thể khiến người ta xem một cách sảng khoái, tận hưởng cảm giác kích thích và khoái cảm mà dòng phim loại hình mang lại. Nhưng "Like Crazy" lại không làm được điều đó, cái cảm giác đắng chát và sự khốn đốn của hiện thực cứ nghẹn lại trong lồng ngực, khiến người ta không thở nổi.

Thế nhưng, dòng suy tư cuồn cuộn sau khi xem phim xong lại cứ mãi vương vấn, khiến người ta luôn không kiềm chế được mà muốn truy vấn, muốn thảo luận, muốn tranh luận, muốn trút bầu tâm sự, muốn phản kháng.

Mỗi một khán giả trong tầm mắt đều như vậy, họ thích bộ phim một cách thuần túy và cuồng nhiệt. Vì phim mà vui vẻ, cũng vì phim mà đau lòng. Họ vừa nghiến răng nghiến lợi, chán ghét, thậm chí là buông lời chửi bới "Like Crazy", nhưng mặt khác lại luyến tiếc không rời, tay không buông, đứng trong gió lạnh run cầm cập mà vẫn không muốn quay về ngủ.

Đây chính là bộ phim khiến người ta không thể yêu thích nổi, nhưng lại khiến người ta không thể tự rút chân ra được.

"Không không, mình thấy Lam Lễ Hoắc Nhĩ xuất sắc hơn Ryan Gosling nhiều! Diễn xuất của Ryan phần lớn đều đang mượn nhờ ảnh hưởng của ánh sáng và màu sắc, thứ mà anh ấy truyền tải cho nhân vật bị giới hạn trong khung hình của đạo diễn; nhưng diễn xuất của Lam Lễ lại có chiều sâu hơn nhiều, sở hữu nhiều thứ của riêng mình hơn, quan trọng hơn là câu chuyện mà anh ấy diễn giải hoàn toàn khác biệt!"

"Mình cũng nghĩ vậy. Trước đó mình cứ mãi suy nghĩ, rốt cuộc nên hình dung như thế nào. Giờ thì cuối cùng cũng hiểu ra rồi!"

"Trong mắt anh ấy có câu chuyện!"

"Đúng đúng, chính là như vậy! Đôi mắt anh ấy thực sự có những câu chuyện kể mãi không hết! Mình không biết anh ấy làm thế nào, mới hai mươi mốt tuổi thôi mà trông cứ như năm mươi mốt tuổi vậy, cái khí chất câu chuyện giữa đôi mày và ánh mắt đó, thực sự quá tuyệt vời!"

"Cảnh quay mình thích nhất chính là ánh mắt của Jacob và Anna trong buổi hẹn hò đầu tiên, Chúa ơi! Thật sự khiến người ta tan chảy, đúng không?"

"Đúng, đúng thế! Cậu có để ý sự thay đổi trong ánh mắt của Lam Lễ không? Quá trình biến chuyển cảm xúc đó, trời ơi, mình thực sự muốn ăn tươi nuốt sống anh ấy mất! Á á á!"

"Các cậu nên xem thử 'The Pacific', mình nói thật đấy, diễn xuất của thiếu gia trong tập chín, mình thực sự đã thấu hiểu thế nào gọi là tan nát cõi lòng."

Chẳng biết từ lúc nào, tiêu điểm của cuộc thảo luận đã tập trung vào Lam Lễ.

Eli cảm thấy đây là một việc rất thú vị. Những khán giả giây trước còn đang nghiến răng nghiến lợi vì "Like Crazy", giây sau đã đồng thanh nhất trí vì Lam Lễ.

Hơn nữa, trong bộ phim "Like Crazy", thực ra Jacob và Anna đều không phải là những nhân vật dễ được lòng người, nhất là Jacob, đứng trên lập trường của khán giả nữ, rất dễ nảy sinh sự bài xích. Thế nhưng, Lam Lễ vẫn dễ dàng chiếm được trái tim của khán giả.

Nhìn những khán giả đang tranh luận không hồi kết trước mắt, Eli bỗng nhiên thích bộ phim "Like Crazy" này. Không chỉ vì nó xây dựng nên cầu nối giữa họ, khiến một nhóm người xa lạ trở thành bạn bè, mà còn vì nó đã để lại ký ức độc nhất vô nhị trong đêm tuyết tại Park City này. Nhiều năm sau nữa, anh sẽ chẳng thể nào tìm lại được sự nhiệt huyết và cuồng nhiệt của đêm nay nữa.

"Cá nhân mình vẫn thấy diễn xuất của Lam Lễ trong 'Buried' là xuất sắc nhất, các cậu có thấy ánh mắt của anh ấy không?" Eli cũng tham gia vào cuộc tranh luận, anh thậm chí phải cất cao giọng mới tránh khỏi việc bị nhấn chìm trong cơn tranh cãi.

Cổ họng vẫn hơi đau, gió lạnh ngày càng buốt giá, nhiệt độ cũng liên tục giảm xuống, sự ê ẩm của cơ bắp ngày càng rõ rệt. Nhưng Eli chẳng hề bận tâm, dù ngày mai thức dậy có bị cảm cúm sốt cao, anh vẫn thấy vui vì điều đó.

Liên hoan phim Sundance năm nay đã đón chào cao trào thực sự. "Like Crazy" đã tạo nên kỷ lục cháy vé 12 suất chiếu liên tiếp tại một cụm rạp. Đây là lần thứ hai kể từ sau bộ phim "Precious" năm 2009, có một bộ phim đạt tới tầm cao như vậy. Điều khó tin hơn nữa là, 12 suất chiếu của "Precious" đều là suất ban ngày, còn "Like Crazy" còn bao gồm cả hai suất chiếu lúc nửa đêm.

Độ khó khi bán vé suất chiếu ban ngày và suất chiếu nửa đêm không thể so sánh với nhau, ngay cả với "Precious", các suất chiếu nửa đêm cũng chưa bao giờ bán sạch vé.

Kỷ lục bán vé 13 suất chiếu liên tiếp của "Like Crazy" đã bị phá vỡ vào suất chiếu nửa đêm của đêm thứ ba, tỷ lệ lấp đầy của suất nửa đêm đó cao tới tám mươi phần trăm, tuy nhiên rốt cuộc vẫn không thể bán hết sạch.

Nhưng, kỷ lục bán sạch vé các suất chiếu ban ngày của tác phẩm được yêu thích này vẫn đang tiếp diễn. Theo dữ liệu mới nhất, "Like Crazy" đã bán sạch vé của 14 suất chiếu ban ngày liên tiếp, hơn nữa vẫn cung không đủ cầu, đà phá kỷ lục chẳng có dấu hiệu chậm lại chút nào.

Điều khó tin hơn nữa là, làn sóng thảo luận mà "Like Crazy" khơi dậy trong lòng khán giả đã đạt tới tầm cao chưa từng có. Dường như ai ai cũng tham gia vào cuộc thảo luận, dù là thích hay ghét, họ đều tranh nhau đưa ra ý kiến của mình, những người chưa từng xem bộ phim này bỗng chốc trở nên lạc hậu.

Ba suất chiếu nửa đêm liên tiếp đều đã đốt cháy sự nhiệt tình của khán giả, nhất là đêm thứ ba, dù tỷ lệ lấp đầy không đạt tới một trăm phần trăm, nhưng sau khi tan rạp, hơn một nửa số khán giả đều nán lại hiện trường, trò chuyện thâu đêm suốt sáng. Cảnh tượng sôi nổi hừng hực như thế thực sự đã quá lâu, quá lâu rồi chưa từng thấy.

Là thánh địa của phim độc lập, Sundance cũng phải thỏa hiệp với thị trường. Nếu họ cố chấp bảo thủ, đóng cửa tự tỏa, chỉ biết tự tiêu khiển thì những tác phẩm xuất sắc đó rốt cuộc cũng chỉ có thể lưu truyền trong phạm vi nhỏ hẹp, đừng nói đến việc kiếm lợi nhuận, ngay cả việc quảng bá cũng là điều không thể. Cứ tiếp tục như vậy, những nghệ sĩ chân chính sẽ ngày càng khốn đốn, phim nghệ thuật cũng sẽ dần lụi tàn.

Vì vậy, sau khi bước vào thế kỷ hai mươi mốt, Sundance đã mở rộng cửa chào đón Hollywood, đặc biệt là sau năm 2006, các thế lực Hollywood đại diện bởi Paramount và Weinstein Company bắt đầu tiến quân vào Sundance, khai thác nhiều tác phẩm xuất sắc hơn, đẩy chúng đến mùa giải thưởng cuối năm, điều này khiến ngày càng nhiều tác phẩm của Sundance bước lên sân khấu quốc tế, thu hút nhiều sự chú ý hơn, giành lấy nhiều cơ hội hơn cho các nhà làm phim độc lập.

Có được thì cũng có mất, tương ứng với đó, Sundance cũng ít nhiều dính dáng đến chút "khói lửa trần gian", khuynh hướng thương mại hóa vẫn không thể tránh khỏi việc tác động đến liên hoan phim. Thể hiện trực tiếp nhất chính là, ngày càng nhiều khách du lịch không phải là người hâm mộ điện ảnh chuyên nghiệp, thậm chí chẳng phải là người hâm mộ, đã đến đây góp vui, bầu không khí thảo luận ở Park City cũng bắt đầu trở nên phù hoa.

Thảo luận thâu đêm suốt sáng về những tác phẩm điện ảnh mình yêu thích, ngày đêm không nghỉ rong ruổi qua các rạp chiếu để xem phim, những cuộc tranh luận về điện ảnh hiện diện khắp nơi… Đã có thời, đây là bầu không khí điện ảnh mà Sundance tự hào nhất, bây giờ lại chỉ còn đọng lại trong tận cùng ký ức.

Nhớ lại năm 1992, họ tranh luận không ngớt lời rằng Quentin Tarantino, Gregg Araki, Allison Anders, ba vị đạo diễn mang theo tác phẩm đầu tay tới Park City, rốt cuộc ai xuất sắc hơn, rốt cuộc ai xứng đáng giành giải thưởng của ban giám khảo, và rốt cuộc ai có thể tỏa sáng rực rỡ tại Hollywood.

Nhưng có ai ngờ được rằng, năm đó lại là một đạo diễn mới khác đã giành giải thưởng của ban giám khảo năm ấy với tác phẩm đầu tay của mình? Alexandre Rockwell, một cái tên đã sớm chìm vào dòng sông lịch sử của Hollywood, thậm chí hiện tại chẳng có mấy người từng nghe đến sự tồn tại của ông.

Lần này, Sundance lại tái hiện khung cảnh thịnh vượng như vậy một lần nữa. Tất nhiên, điều này không thể sánh ngang với năm 1992, nhưng vẫn khiến người ta nhìn thấy lại được vinh quang của Sundance. Phim ảnh, tất cả những điều này đều là về phim ảnh, và cũng chỉ là về phim ảnh mà thôi. Giống như tác phẩm "Like Crazy" này vậy, tất cả chỉ là về tình yêu.

Khung cảnh thịnh vượng như thế lại một lần nữa lên trang nhất chuyên mục giải trí của các phương tiện truyền thông báo chí lớn. Vô số ánh mắt đều đổ dồn về Park City băng giá, trong lớp tuyết trắng xóa đó, sự nhiệt tình cuồn cuộn chảy tựa như nham thạch phun trào từ núi lửa, khiến cả thị trấn tỏa sáng rạng rỡ, tựa như giữa mùa hè oi ả.

Ngay sau đó, phóng viên Eli Vala của tờ "Seattle Post-Intelligencer" lập tức tung ra tin tức nội bộ: "Focus Features với năm triệu năm trăm ngàn đô la đã mạnh mẽ giành lấy quyền phát hành tại Bắc Mỹ của 'Like Crazy'!"

Tin tức vừa tung ra đã gây chấn động toàn bộ Bắc Mỹ. Giá giao dịch bản quyền năm triệu năm trăm ngàn đô la, ngay cả ở Toronto cũng được coi là mức thượng lưu, mà đặt tại Sundance, một Sundance năm 2011, thì đây chính là mức giá đỉnh cao, cũng là tác phẩm thứ hai kể từ sau "Precious" năm 2009 có giá giao dịch bản quyền phát hành cao hơn năm triệu đô, gây ra một tiếng vang lớn trong ngành, vô số bài báo đưa tin theo sau ập đến.

"Weinstein Company bỏ lỡ quyền phát hành Bắc Mỹ của 'Like Crazy', Harvey vô cùng tức giận."

"Paramount tiếc nuối rút lui khỏi cuộc cạnh tranh, trong cuộc chiến giành giải thưởng năm sau, đã thua một nước cờ."

"Fox Searchlight cho biết không hứng thú với 'Like Crazy': Nhưng đó đúng là một tác phẩm thú vị."

"Focus Features nhắm thẳng tới mùa giải thưởng năm 2011, chứng kiến sự trỗi dậy mạnh mẽ của Lam Lễ Hoắc Nhĩ."

"Lại một 'Precious' nữa? 'Like Crazy' bất ngờ nổi lên từ Sundance!"

Thông thường, các công ty phát hành sẽ thận trọng hơn một chút trong các hành động tại Sundance. Không giống như Cannes, Toronto hay những nơi khác, trong quá trình diễn ra liên hoan phim, tin tức về giao dịch bản quyền đã bay đầy trời. Do tính chất phim độc lập đặc thù của Sundance, các công ty phát hành đều sẽ đợi sau lễ bế mạc mới ra tay, nhìn xem xu thế giải thưởng, nhìn xem đánh giá của truyền thông, nhìn xem phản hồi của thị trường khán giả.

Nhưng năm nay, Focus Features lại giành lấy ưu thế trước một đám đối thủ cạnh tranh, ra tay trước chiếm lấy thời cơ, một hơi thu "Like Crazy" vào túi. Chỉ riêng hành động này thôi đã có thể thấy được quyết tâm của Focus Features.

Tất nhiên, nếu "Like Crazy" có thể giành được giải thưởng tại lễ trao giải thì đương nhiên là nước lên thì thuyền lên; nhưng nếu ra về tay trắng thì thương vụ này của Focus Features lại tỏ ra hơi quá vội vàng.

Vấn đề nằm ở chỗ, hành vi giành giật như đánh bạc này của Focus Features liệu có xứng đáng với giá tiền hay không?

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.