Faz chưa bao giờ có cơ hội. Tòa nhà ở mặt trước của khu đất không chỉ là một cửa hàng bán lẻ; nó còn là trung tâm giám sát khu đất. Ông nhận ra điều này khi được dẫn vào bên trong một căn phòng và nhìn thây vô số màn hình máy tính giám sát từng giây từng phút mỗi phân mỗi tấc của dãy nhà kho từ mọi góc độ có thể tưởng tượng được. Ông đã lọt vào một trong những màn hình này ngay từ giây phút đặt chân lên khu đất, và bọn chúng đã theo dõi ông. Mật độ camera ở đây đã xác nhận những gì ông vốn nghi ngờ, những dãy nhà kho này đang chứa thứ gì đó giá trị hơn nhiều so với những món đồ gia dụng thông thường.
Gã đàn ông chĩa nòng súng vào đầu Faz lúc nãy chính là gã đô con bơm Steroid đã đứng gác ở đường dẫn vào nhà Jimmy Nhỏ vào cái đêm diễn ra bữa tiệc sinh nhật của hắn. Từng mạch máu trên hai cánh tay gã trông như những con giun béo múp đang đào bới bên dưới làn da, và cơ bắp ở vai và ngực gã kéo căng lớp vải của một cái áo nhân viên bảo vệ màu xanh dương. Hắn tước vũ khí và còng tay Faz, rồi lấy điện thoại của ông, đây là một rắc rối, bởi vì Faz chưa kịp báo cho Del biết mình đang ở đâu hay gửi bất cứ tấm ảnh nào cho anh.
“Tôi nhớ đã gặp cậu tối hôm nọ.” Faz nói khi gã bảo vệ còng tay ông vào một cái ống dày gần tám phân chạy dọc theo chiều dài bức tường. “Chắc cậu đã bị một con ong to khủng khiếp đốt nhỉ. Cậu thực sự nên cân nhắc chuyện dùng [*]epinephrine để làm giảm tất cả chỗ sưng phồng đó.”
Gã đàn ông nhìn Faz như thể ông bị điên, nhưng không đáp lời ông. Rõ ràng gã không hiểu lời nói đùa ấy.
Gã rời đi và vài phút sau đã quay lại, lần này là đi cùng người đàn ông mà Faz đã đi theo từ công viên đến khu nhà kho này và một người đàn ông nữa mà Faz không nhận ra. Họ đều nói tiếng Tây Ban Nha. Faz không thể hiểu họ đang nói gì, nhưng ông khá chắc chắn ông biết chủ đề cuộc trò chuyện giữa họ.
Làm thế nào ông đến được đây và ông đã nhìn thấy gì?
Người đàn ông mà Faz đã đi theo bước lại gần hơn. “Ông là điều tra viên đã đến căn hộ và bắn chết Eduardo.”
“Không phải tôi.” Faz nói. “Tôi chỉ là một người ngoài cuộc vô tội.” Ông quyết định rằng tốt hơn hết là không nên tiết lộ mối quan hệ của anh chàng này với Andrea Gonzalez cho đến khi ông hiểu rõ hơn chuyện gì đang diễn ra. “Tôi sẽ cần tên của các người để viết báo cáo đây.”
“Ông là đồ đầu đất.” Gã đô con nói.
“Chắc là mấy cái tên ấy khó phát âm lắm. Biệt danh thì sao nhỉ?”
Gã đô con tung một cú đấm móc vào ngay phía trên thái dương bên phải của Faz. Có cảm giác như gã đã vung một cây búa tạ vậy. Cú đấm ấy làm Faz chao đảo và ông khuỵu gối xuống, dù hai tay ông vẫn ở trên cao, vì cái còng không thể trượt qua miếng kim loại dùng để gắn cái ống vào tường. Đầu ông giần giật và ông gắng gượng lắc lắc để xua đi những ngôi sao đang bay lượn trước mắt mình.
“Trời đất!” Ông nói. “Các người thực sự cần cải thiện khiếu hài hước.”
Gã đô con bước về phía Faz, dáng vẻ như định tung thêm một cú đấm nữa, nhưng người đàn ông mà Faz đi theo đã ngăn gã lại, một lần nữa họ lại nói bằng tiếng Tây Ban Nha. Cuộc nói chuyện biến thành một cuộc tranh cãi sôi nổi, cho đến khi gã đô con quay người rời đi.
“Cậu nhận ra tôi đã gọi cho cộng sự của tôi rồi nhỉ.” Faz nói khi vẫn đang trong tư thế khuỵu gối. “Cậu ấy đã có được ảnh chụp biển số xe của cậu và biết tôi đang ở đâu. Vì thế, nếu có bất cứ chuyện gì xảy ra với tôi, vaquerocao bồi à, cậu sẽ phải đối mặt với cơn bão rắc rối khủng khiếp nhất đấy. Nếu tôi là cậu, tôi sẽ chạy đến biên giới ngay. Chúng tôi không có hứng thú với cậu. Chúng tôi có hứng thú với Jimmy Nhỏ. Hãy rời bỏ hắn ngay bây giờ và cao bay xa chạy. Cậu sẽ có thể bình an vô sự.”
Người đàn ông ấy quay lưng lại với Faz, nói nhỏ gì đó với người đàn ông thứ ba trong phòng. Không rõ anh ta nói gì, nhưng người đàn ông kia không đồng ý. Gã hoa tay múa chân loạn lên trong không khí. Xen giữa những từ ngữ không thể nào hiểu nổi, Faz nghe thấy từ Jimmy Nhỏ được thốt ra bằng tiếng Anh nhiều lần, có lẽ vì từ Jimmy Pequeno nghe không có sức đe dọa bằng.
Vài phút sau, người đàn ông mà Faz đã đi theo tiến lại gần ông. “Ông sẽ phải nói điều đó với Jimmy Nhỏ. Tôi có một lời cảnh cáo dành cho ông đây. Anh ta không ưa ông lắm đâu.”
Faz cảm thấy một vết sưng đang to ra ở chỗ ông bị đấm lúc nãy, và ông vẫn đang cố gắng kìm nén sự đau đớn và nỗi mệt mỏi. Ông quyết định rằng trong trường hợp này, sự phòng thủ tốt nhất chính là tấn công, bất cứ kiểu tấn công nào, thậm chí là một đòn tấn công dọa dẫm. Ông nhún vai. “Các cậu đã có cơ hội của mình. Tất cả các cậu. Hãy nhớ lấy lời tôi. Nếu giết một cảnh sát, nơi này sẽ chìm trong biển lửa. Họ sẽ thiêu rụi nơi này, thiêu rụi toàn bộ hoạt động ở đây, và kèm theo đó là tất các các cậu. Nếu các cậu không chết, các cậu cũng sẽ phải ngồi chung với nhau trong một xà lim ở nhà tù Walla Walla. Đừng có nói là tôi không cảnh cáo các cậu trước đấy nhé!”