Johnny Nolasco đã xác nhận lai lịch của Jeffrey Blackmon, và cả việc Andrea Gonzalez làm việc cho DEA hơn ba năm qua. Nolasco nói rằng DEA đang có một vụ truy quét lớn trên khắp vùng Bờ Tây, bao gồm Seattle, và Gonzalez chính là đặc vụ phụ trách chuyên án ấy nên cần một vỏ bọc. Thông tin này không thể được công bố rộng rãi và người thu xếp việc đó là cấp trên của Nolasco. Vậy là một câu hỏi đã được giải quyết, nhưng Del vẫn chưa tìm ra đáp án cho vấn đề cấp bách nhất. Faz đang ở nơi quái quỷ nào?
Sau khi ngắt kết nối với Nolasco, Del lại gọi điện cho Faz nhưng một lần nữa cuộc gọi của anh được chuyển thẳng vào hộp thư thoại. Anh đang định gọi đến số máy bàn ở nhà Faz thì điện thoại reo lên trong tay anh. Tên hiển thị trên màn hình chỉ ra rằng cuộc gọi này đến từ số máy bàn của nhà Faz.
“A lô.” Del nói, nhanh chóng trả lời. “May quá, anh đã gọi cho tôi rồi. Có một cơn bão khủng khiếp đang diễn ra. Nolasco đã gọi cho anh chưa?”
“Del phải không?”
Del thoáng bối rối khi nghe thấy giọng nói của phụ nữ.
Rồi anh hỏi: “Chị Vera à?”
“Vâng.”
“Tôi xin lỗi. Tôi cứ tưởng là Faz.”
“Anh ấy không ở cùng chỗ cậu à?”
“Không. Không, anh ấy không ở cùng tôi. Chị chưa nghe tin gì từ anh ấy à?”
“Chưa, từ lúc anh ấy rời nhà sáng sớm nay. Tôi không thể gọi vào số di động của anh ấy, và anh ấy cũng không ở văn phòng.”
“Tôi tin chắc không có chuyện gì đâu, chị Vera. Có lẽ anh ấy chỉ dừng chân để ăn gì đó trên đường về nhà thôi.” Nhưng Del không tin vào điều đó. Có chuyện không ổn rồi.
“Vậy tại sao anh ấy không nghe máy?”
Del không biết.
Sau khi trấn an Vera rằng anh sẽ gọi điện ngay khi nghe được tin gì, Del gác máy và ấn số di động của Faz. Cuộc gọi của anh lại lập tức được chuyển thẳng đến hộp thư thoại, khiến cho Del có linh cảm không hay. Anh đi đi lại lại quanh căn phòng ở mặt sau của ngôi nhà với tầm nhìn hướng về khu trung tâm của Seattle. Các ô cửa sổ trên các tòa cao ốc lấp lánh ánh đèn vàng rực. Bóng tối đang buông phủ mang theo mình một điềm gở đáng sợ.
Del gọi vào số di động của Billy Williams. Williams bắt máy và Del giải thích lý do anh gọi điện cho ông. Anh nói với Billy: “Anh ấy đang theo dõi Gonzalez, cố xác định xem cô ta đi đâu, và liệu cô ta có gặp ai đó đáng ngờ không.”
“Lần cuối anh nghe tin từ anh ấy là khi nào?” Billy hỏi.
“Tôi đã nói chuyện với anh ấy vào sáng nay, trước khi Gonzalez đi bất cứ đâu. Lúc đó anh ấy đang ngồi đợi bên ngoài căn hộ của cô ta.”
“Và từ bây đến giờ anh chưa nghe tin gì từ anh ấy? Không một cuộc điện thoại, tin nhắn hay email?”
“Không có gì cả.” Del nói.
Williams lắng nghe chăm chù, rồi nói rằng ông không biết gì về bất cứ lực lượng đặc nhiệm nào, nhưng ông sẽ gọi điện hỏi các sếp lớn và gọi lại cho Del nếu nghe được tin gì.
Del không định chờ đợi Billy. Anh túm lấy cái áo khoác và bước ra ngoài cửa trước. Anh biết địa chỉ nhà Gonzalez, nó ở ngay gần đây thôi. Anh chui vào trong chiếc Impala và động cơ của nó gầm lên khi được khởi động. Trên đường đi, anh lại bấm số của Faz lần nữa, nhưng vẫn giống như lúc nãy, cuộc gọi của anh được chuyển thẳng vào hộp thư thoại.
Đến tòa chung cư của Gonzalez, anh đỗ xe trên đường và tiến đến cửa trước, tìm kiếm danh sách các cư dân, nhưng không thấy. Càng ngày càng có nhiều tòa chung cư không tiết lộ tên của các cư dân để ngăn chặn đám người chào hàng và bảo đảm an ninh, đặc biệt là cho những người cao tuổi. Tòa nhà này không lớn, nhưng Del ước đoán nó có ít nhất mười hai căn hộ. Anh ấn một cái chuông, chờ đợi. Một giọng đàn ông trả lời và Del đề nghị được gặp Andrea Gonzalez.
“Anh nhầm nhà rồi.”
“Tôi xin lỗi. Chắc là tôi đã ghi nhầm số nhà. Anh có tình cờ biết số nhà của cô ấy không?
“Không, xin lỗi.”
Del thử ấn chuông một căn hộ khác nhưng không ai trả lời. Anh ấn chuông căn hộ thứ ba và rồi căn hộ thứ tư. Những người trả lời anh hoặc là không biết Gonzalez hoặc là ngập ngà ngập ngừng đủ để khiến Del biết họ sẽ không tiết lộ căn hộ của cô ta cho một người lạ, ngay cả khi họ biết nó. Anh thử thêm vài lần nữa nhưng hoặc là không có ai trả lời hoặc là không có thông tin gì.
Tức tối, anh bước trở lại lối đi bộ, cảm thấy một cơn gió nhẹ thoảng qua cổ, cố gắng tập trung, nhưng chẳng nghĩ ra được điều gì. Anh lại gọi vào số di động của Faz, và một lần nữa cuộc gọi lại được chuyển thẳng tới hộp thư thoại. Anh lẩm bẩm chửi thề khi quay trở lại chỗ chiếc Impala.
Khi đã vào trong xe, anh gọi điện cho người trực ca đêm và đề nghị được gặp Ron Mayweather. “Tôi cần anh lập một tờ đơn để xin dò tìm tọa độ cuối cùng được biết đến của điện thoại di động của Faz.”
“Có chuyện gì vậy, Del?”
“Tôi không biết. Anh ấy không ở nhà, không ở chỗ làm và không nghe điện thoại. Anh có thể làm việc đó giúp tôi không?”
“Vâng, tôi làm ngay đây. Tôi sẽ gọi cho anh ngay khi nghe được tin gì.”