Đam Mê Đắt Giá

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 34

❊ ❊ ❊

Del bước vào ô làm việc của đội A và rầu rĩ khi thấy rằng chỉ có một mình mình. Các đồng nghiệp chính là những gì anh thích nhất ở đội A. Những lời trêu chọc và đùa bỡn giữa họ khiến cho công việc vốn căng thẳng và nhiều áp lực này trở nên dễ chịu hơn hẳn. Anh ngờ là Tracy và Kins đang chạy đến chỗ thi thể mà Billy nói là được tìm thấy trong một công viên ở khu Đông, mặc dù xem chừng họ có thể sẽ mất thẩm quyền điều tra. Faz và Gonzalez thì đều đang bị đình chỉ công tác, một trong hai người họ có thể sẽ bị đình chỉ công tác vĩnh viễn.

Có thời gian yên tĩnh để suy nghĩ, Del không biết phải tin vào điều gì nữa. Anh sẽ ủng hộ Faz hết mức có thể. Nếu Faz nói ông không hét lên từ Súng!, vậy thì Del sẽ đứng về phía ông. Tuy nhiên…

Del biết cái cảm giác làm việc khi cõi lòng đang tan nát là như thế nào. Anh đã từng cố nén đau thương vì cái chết do sốc ma túy của cô cháu gái Allie để tập trung làm việc, nhưng có những ngày anh không thể tập trung nổi. Tâm trí anh sẽ lang thang vơ vẩn và anh sẽ mất vô khối thời gian. Những lúc như thế nếu Faz có nói gì đó thì Del cũng sẽ chẳng biết ông đang nói gì. Chuyện trở nên tồi tệ đến nỗi anh đã tính đến chuyện xin nghỉ phép. Anh không muốn bất cứ ai bị tổn hại vì sự lơ đãng của anh.

Và cho dù anh yêu quý cháu gái đến mức nào thì mối quan hệ bác cháu giữa họ cũng chẳng thể nào so sánh được với mối quan hệ vợ chồng. Anh không thể hình dung ra hết mức độ căng thẳng mà Faz đang phải chịu đựng.

Vậy thì, có thể nào Faz đã hét lên từ Súng! và không thể nhớ là mình đã làm vậy?

Del không muốn nghĩ đến chuyện đó. Anh đã từng trải qua việc đó rồi. Anh biết. Điều đó là có thể.

Anh bám lấy cái ghế bằng cả hai tay và rón rén ngồi xuống, lưng anh vẫn cứng đờ.

“Del.” Johnny Nolasco bước vào ô làm việc của họ.

“Trưởng ban.” Del nói, chầm chậm xoay người lại.

“Lưng anh thế nào rồi?”

“Đỡ đau rồi.” Del nói. “Nhưng vẫn cứng ngắc.”

“Anh đã nghe nói rằng chúng ta sẽ thiếu người một thời gian rồi nhỉ.”

“Vâng, tôi đã nghe nói.” Anh đáp. “Đó là lý do tôi đi làm đây.”

“Tôi vừa nhận được thông báo rằng sáng mai tờ Times sẽ tiếp tục đăng một bài báo về vụ nổ súng và dùng nó để phản bác lại lời khen mới đây của Bộ Tư pháp về sự tiến bộ của Sở Cảnh sát chúng ta.”

“Họ sẽ khai thác chủ đề ấy đến cùng cho đến chừng nào không còn khai thác được nữa thì thôi.”

“Phóng viên đó đã biết nghi phạm không có vũ khí.”

“Tôi đã đọc bài báo đó sáng nay. Chúng ta có biết ai đã làm rò rỉ thông tin ấy không?”

“Các nguồn tin.” Nolasco nói.

Sở Cảnh sát Seattle có một chỗ rò rỉ. Nó luôn có một chỗ rò rỉ. Giống như câu chuyện dân gian về cậu bé chọc các ngón tay vào những cái lỗ để ngăn nước chảy vậy. Từ lâu Sở Cảnh sát Seattle đã chẳng còn thừa ngón tay, ngón chân nào mà bịt nữa rồi.

“Vậy nên chúng ta có thể suy đoán rằng bài báo đó sẽ chẳng hay ho gì.” Nolasco nói.

“Có lúc nào họ viết điều gì đó tốt đẹp về chúng ta sao?” Del hỏi.

“Chà, các sếp lớn sẽ không thích điều này đâu.”

“Ông nghĩ họ đang muốn biến ai đó thành [*]con dê gánh tội à?”

Biểu cảm trên mặt Nolasco mách bảo cho Del biết khả năng đó là có thể. Rồi ông ta nói: “Chẳng ai chia sẻ thông tin đó với tôi cả. Là tự tôi muốn báo cho anh biết thôi.”

Del biết Nolasco nói với anh điều này để anh có thể nói lại với Faz. “Cảm ơn ông, Trưởng ban.”

“Trong trường hợp có bất cứ ai gọi điện đến để xin một lời phát biểu, hãy bảo họ liên lạc với Bennett Lee.” Lee là sĩ quan phụ trách vấn đề quan hệ công chúng của Sở Cảnh sát Seattle.

“Vâng, không vấn đề gì.” Del nói. “Bao giờ thì Faz và Gonzalez đi làm trở lại?”

“Tôi không biết.” Nolasco nói. “Có thể sẽ mất một thời gian. Và anh đã nghe nói Tracy và Kins mới nhận một vụ án mạng vào đêm qua rồi chứ?”

“Vâng. Nhưng nghe nói thi thể ấy được tìm thấy trên địa phận khu Đông. Tại sao chúng ta phải xử lý vụ đó?”

“Câu hỏi hay lắm.” Nolasco nói, rõ ràng là không hài lòng. “Nhưng tạm thời họ sẽ vướng bận. Có thể tôi sẽ cần anh nhảy vào một vụ nào đó đấy.”

“Chúng tôi vẫn còn vụ Monique Rodgers mà.” Del nói.

Nolasco lắc đầu. “Tối qua Gonzalez đã bắn thủ phạm rồi.”

“Nếu không tìm ra hung khí thì chúng ta không thể chứng minh được điều đó.”

“CSI đã tìm thấy một khẩu súng lục ổ quay 38 ly đặc biệt trong căn hộ của Lopez. Sáng nay Đơn vị Nghiên cứu Đạn đạo học đang kiểm tra. Hãy gọi điện đến đó để tìm hiểu xem họ đã thu được kết quả gì rồi và khi nào thì chúng ta có được báo cáo. Nếu họ có thể khớp viên đạn với khẩu súng đó, chúng ta sẽ xong việc.”

Del lắc đầu, cảm thấy mình cứ như người rừng, mặc dù anh mới nghỉ có một ngày. “Có các nhân chứng nói rằng vụ nổ súng ấy là một vụ ám sát có chủ đích, bởi vì Rodgers dám công khai chỉ trích các băng đảng và vấn nạn ma túy.”

“Các anh có manh mối nào dẫn chúng ta tới kết luận đó không?”

“Chúng tôi mới đang bắt đầu điều tra, thưa Trưởng ban. Trong quá trình điều tra, cái tên của Jimmy Nhỏ đã bất ngờ nổi lên và chúng tôi biết rằng người ta sợ hắn, và hắn đã đe dọa họ.”

“Chúng ta không có người để tiếp tục theo đuổi vụ đó. Nếu anh nghĩ là vẫn còn vấn đề gì, hãy tổng kết vụ án lại và chuyển hồ sơ cho Đội Chống ma túy. Liệu giữa Lopez và Jimmy Nhỏ có mối liên kết hay không, liệu có phải Jimmy Nhỏ đã hạ lệnh ám sát Monique Rodgers, Đội Chống ma túy sẽ có những nguồn tin mật tìm hiểu điều đó.”

“Và nếu có bằng chứng cho thấy Jimmy Nhỏ đã hạ lệnh ám sát thì sao?”

“Vậy thì chúng ta sẽ chuyển vụ việc cho công tố viên.”

Del muốn cãi lại lời Nolasco. Anh muốn đưa ra một lời phản bác có tình có lý. Vấn đề là, có thể Nolasco nói đúng. Không có Lopez thì họ sẽ chẳng có kẻ tình nghi nào để ép khai ra Jimmy Nhỏ. Và nếu viên đạn và khẩu súng khớp với nhau thì họ đã giải quyết xong vụ sát hại Monique Rodgers. Liệu Jimmy Nhỏ có phải là kẻ đã hạ lệnh ám sát Monique Rodgers hay không, Đội Chống ma túy sẽ dễ dàng kết luận được điều đó bằng cách sử dụng các nguồn tin tay trong của họ.

Nolasco gật đầu với Del trước khi rời khỏi ô làm việc của đội A. Khi ông ta vừa đi khuất, Del bèn nhấc điện thoại lên.

Mười lăm phút sau, Del gác máy. Anh đã gọi điện cho Faz trước để thông báo cho ông biết cuộc khám xét nhà Lopez đã thu được những gì. Rồi anh gọi điện cho Đơn vị Nghiên cứu Đạn đạo học. Họ thông báo tin tức cho anh qua điện thoại rồi gửi báo cáo qua email. Khẩu súng mà họ thu được ở nhà Lopez và viên đạn đã giết chết Monique Rodgers khớp với nhau. Cảm ơn Chúa vì điều đó. Trước sự tấn công dồn dập của giới báo chí về cái chết của một nghi phạm không có vũ khí, ít nhất họ có thể chống chế rằng Lopez không phải một kẻ vô tội. Hắn đã giết Rodgers một cách máu lạnh. Họ có khẩu súng và cuốn băng video. Lopez cũng bước ra khỏi một căn hộ với một cái điện thoại di động màu bạc trong tay, vì thế việc Gonzalez hiểu nhầm hắn cầm một khẩu súng trở nên có lý hơn nhiều. Ít nhất điều đó cũng giúp lý lẽ bào chữa của cô ta trở nên vững chắc.

Nhưng tất cả chỉ là mơ tưởng. Ở một thành phố tự do phóng khoáng như Seattle, nơi cảnh sát làm thế này cũng không đúng mà làm thế khác cũng chẳng xong, Sở Cảnh sát chỉ có thể chuẩn bị tinh thần đón nhận một cơn bão cuồng nộ, đặc biệt là nếu một viên luật sư to gan nào đấy tìm ra được gia đình của Lopez.

Trong lúc này, Del và Faz coi như đã xử lý xong vụ án đó. Theo hướng dẫn, Del sẽ đóng lại hồ sơ và gửi nó cho Đội Chống ma túy, kèm theo yêu cầu Đội Chống ma túy cố gắng xác minh mối liên kết giữa Lopez và Jimmy Nhỏ. Anh bám vào bàn để đứng dậy, và đi tới cái bàn kê ở chính giữa ô làm việc. Những cái giá bên dưới nó là nơi lưu giữ các tập hồ sơ đang xử lý của đội A. Anh cúi xuống, cẩn thận rút ra tập hồ sơ của Monique Rodgers. Vì là sĩ quan phụ trách vụ án đó, anh có trách nhiệm lưu giữ hồ sơ giấy và cập nhật hồ sơ điện tử. Del vẫn cần viết lại cuộc thẩm vấn của họ với Tanny ở cửa hàng tiện lợi, để giải thích làm thế nào họ lấy được dấu vân tay từ chiếc Volkswagen, dẫn đến việc biết được địa chỉ nhà của Eduardo Lopez. Và anh cần bổ sung báo cáo của Đơn vị Nghiên cứu Đạn đạo học trước khi chuyển tập hồ sơ này cho Đội Chống ma túy.

Del mang tập hồ sơ đến bàn làm việc, đeo kính vào, đăng nhập vào máy tính, và mở tệp tin hồ sơ của Rogers ra. Anh nhìn vào màn hình và thấy một điều mà anh không ngờ đến. Tệp tin chỉ ra rằng anh đã đăng nhập vào các hồ sơ riêng tư của mình vào ngày hôm qua. Điều đó không thể xảy ra được vì hôm qua anh đã ở nhà cả ngày để dưỡng cái lưng đau. Anh cầm điện thoại di động lên, định gọi điện cho Faz và hỏi có phải ông đã đăng nhập vào các tệp tin này không – bởi vì họ biết mật khẩu của nhau – thì điện thoại trên bàn anh kêu reng reng.

“Del.” Nolasco nói khi anh bắt máy. “Tommy Fritz cần trợ giúp việc thẩm vấn trong vụ xả súng liên quan đến các băng đảng một tuần trước. Cộng sự của anh ta đang nghỉ. Tôi đã nói với anh ta rằng anh có thể giúp một tay. Gọi điện cho anh ta đi.”

“Vâng, không vấn đề gì.” Del gác máy, vẫn nhìn chằm chằm vào máy tính. Rồi anh hét lên qua mép vách ngăn sang ô làm việc của đội bên kia. “Này, Fritz? Trưởng ban nói anh cần hỗ trợ vào chiều nay.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.