Những người hàng xóm của gia đình Blaismith đã ra khỏi nhà, tò mò khi thấy chiếc Jetta bị cột vào sàn của một chiếc xe tải kéo sàn phẳng. Faz ngờ rằng những lời đồn lan khắp khu vực này còn nhanh hơn cả những đứa trẻ chơi trò cho kẹo hay bị ghẹo trong ngày Halloween.
Ông và Del sẽ đi theo chiếc xe tải kéo để tới phòng xử lý xe cộ ở Park 95. Ông đã email cho Gonzalez và bảo cô ta chuyển tiếp lệnh khám xét đã ký cho Đơn vị Xử lý Dấu vân tay chìm, cũng nằm ở Park 95. Sáng mai, các kỹ thuật viên sẽ tìm kiếm các dấu vân tay trên mui xe. Họ thậm chí có thể tìm được ADN, mặc dù điều đó còn tùy thuộc vào việc chiếc xe đã ở dưới ánh mặt trời bao lâu, vì ánh mặt trời có thể làm hỏng bằng chứng ADN.
Mặc dù việc tìm ra một dấu vân tay có thể sử dụng được và kiểm tra xem liệu dấu vân tay đó có khớp với dấu vân tay nào trong hệ thống của họ không vẫn còn gian nan lắm, nhưng ít nhất họ cũng đang tiến lại gần hơn một bước.
Faz quan sát Doug Blaismith, đang đứng ở lối xe chạy vào ngôi nhà hoàn hảo của anh ta trong khu nhà quy hoạch hoàn hảo. Trông Blaismith giống như một người đang bị cháy nhà mà không có cách nào cứu được bất cứ thứ gì ở bên trong vậy. Doug không hề phản đối khi Faz nói với anh ta rằng họ sẽ mang cái xe đi. Faz ngờ rằng Doug cũng đang nóng lòng muốn xác định xem liệu vợ anh ta có xuất hiện ở khu South Park hay không, mặc dù dựa vào phản ứng của cô vợ, họ đã biết có thể cô ta đã đến đó. Tại sao cô ta có mặt ở đó thì lại là một vấn đề hoàn toàn khác, Del và Faz có thể không bao giờ có được câu trả lời hoặc họ cũng không cần phải biết câu trả lời. Sau khi bỏ bình xịt [*]Windex và cái giẻ lau xuống, Sandy Blaismith cứ câm như hến. Khi cô ta mở miệng nói, cô ta đã đòi gọi luật sư.
“Dạo này phụ nữ xem phim CSI nhiều quá rồi.” Del đã nói. “Tôi đã định hỏi liệu cô ta muốn một luật sư bào chữa tội phạm hay một luật sư giải quyết vấn đề ly hôn.”
Faz và Del đã nhất trí không bắt giữ Sandy Blaismith về tội cản trở người thi hành công vụ, bởi vì Del đã can thiệp kịp thời trước khi cô ta có thể lau chùi chiếc xe. Họ không thực sự quan tâm liệu cô ta lái xe đến South Park là để mua ma túy hay vì lý do nào khác, chẳng hạn như một vụ ngoại tình. Đó là chuyện giữa cô ta và gia đình cô ta.
Khi chiếc xe tải kéo sàn phẳng rời đi, Del và Faz lái chiếc xe công vụ đi theo sau. Del vặn nhỏ âm lượng của chiếc radio đang tường thuật trận đấu của đội Mariners.
“Anh có nghĩ rằng cô ta đến đó là vì ma túy không?” Anh hỏi. “Anh có nghĩ rằng lúc đó cô ta đang mua ma túy?”
“Dựa vào phản ứng và khuôn mặt tái nhợt của cô ta, tôi nghĩ lý do có thể còn riêng tư hơn cả chuyện mua ma túy.”
“Cô ta đang lừa dối chồng sao?” Del nói.
“Có thể. Nhưng đây thực sự không phải là chuyện chúng ta cần tìm hiểu ngọn ngành.” Faz nói. “Đây là chuyện ảnh hưởng đến một gia đình, đến hai đứa trẻ vô tội.”
Vâng, tôi biết Del nói. “Tôi chỉ bực mình vì cô ta cố xóa bằng chứng của một vụ điều tra án mạng chỉ để giữ bí mật của mình… Loại người gì mà lại làm thế chứ?”
“Tôi không biết.” Faz nói. Ông nghĩ về Doug Blaismith đứng đơn độc ở cuối đường dẫn vào nhà. Thế rồi, khi tâm trạng phân khích của buổi tối nay đã dịu đi, Faz lại nghĩ đến Vera. Ông tự hỏi liệu bà có ổn không khi ở nhà một mình, vắng bóng ông một lần nữa. Trong suốt sự nghiệp của Faz, Vera đã phải ở nhà một mình vào ban đêm rất nhiều lần, nhưng ông chưa bao giờ lo lắng liệu bà có ổn không. Ông chỉ phỏng đoán là bà vẫn ổn. Giờ thì ông ước gì mình đã gọi điện cho bà thường xuyên hơn để kiểm tra tình hình của bà, để cho bà biết là ông đang nghĩ đến bà, quan tâm đến bà.
“Cuộc sống quá ngắn ngủi, chẳng việc gì phải chịu đựng cái chuyện trời ơi đất hỡi như vậy.” Del nói.
“Không đâu, nếu anh ta yêu vợ mình…” Faz nói, nhưng chưa kịp nói hết câu thì những cảm xúc của ngày hôm đó, những cảm xúc mà Faz đã cố gắng hết sức để kìm nén, chợt vỡ òa, khiến ông sụp đổ và bật khóc.