Tracy nhìn hai con chó chen lấn xô đẩy và sủa nhặng lên khi chúng tranh nhau chạy ra khỏi cửa để chào đón cô. Thật là tuyệt khi được yêu thương, mặc dù đây chỉ là một phản xạ có điều kiện trước tiếng chiếc xe tải của cô lăn bánh trên con đường trải sỏi dẫn vào nhà. Dan bước ra ngay sau chúng, ngắm nhìn Tracy từ ngưỡng cửa. Tình yêu của anh thì không phải là phản xạ có điều kiện, và nó khiến Tracy cảm thấy mình thật đặc biệt. Hình như hôm nay Dan đi làm về muộn, anh vẫn mặc com-lê, cà-vạt trễ nải và cổ áo sơ-mi đã được mở cúc.
Tracy đẩy mở cửa xe và bước xuống từ buồng lái, âu yếm lũ chó khi chúng đi vòng quanh cô. “Mấy cậu nhóc này đã đi chạy bộ chưa? Có vẻ là chưa nhỉ. Trông mấy nhóc tràn trề năng lượng.” Đi đến gần cửa chính, cô nói với Dan: “Em tưởng anh phải về nhà từ lâu rồi chứ – vào một ngày đẹp trời như thế này. Em cứ ngỡ sẽ thấy anh nằm lõa thể tắm nắng trên hàng hiên cơ đấy.”
Khóe môi Dan cong lên thành một nụ cười tự mãn. Anh nói bằng giọng Ireland. “Người đàn ông Ireland da trắng này chả làm vậy đâu. Chúng tôi tắm nắng như cái kiểu các luật sư nói sự thật ấy, chả bao giờ tự nguyện và cũng chả hề giỏi tí nào.” Anh hôn cô và bước tránh sang một bên để cô có thể vào nhà. Lũ chó vẫn ở bên ngoài. Dan để cửa mở he hé, mặc dù lũ chó chẳng tỏ vẻ gì là muốn đi vào bên trong. Chúng có thể lần theo mùi của một con thỏ hoặc một con sóc và chạy chơi quanh sân hàng tiếng đồng hồ.
Tracy thả ca táp xuống một trong những cái ghế chỗ bàn ăn và cởi áo vest, vắt nó lên lưng ghế. “Thấy chúng nó mừng em như vậy, em đoán là anh chưa dẫn chúng đi ra ngoài?”
Dan tiếp tục nói giọng Ireland. “Anh ghét phải nói với em điều này, nhưng khi chúng lao ra khỏi cửa, đó không phải là vì tình yêu. Nó giống một cuộc vượt ngục hơn. Anh về trước em có một lát thôi.”
Cô quàng tay quanh người anh. “Còn anh thì sao – anh đi ra ngoài có phải là vì nó giống như một cuộc vượt ngục không?”
“Anh sẽ phá bất cứ cái ngục nào để được ở gần em.” Anh nói và hôn cô.
Mặt trời gần như đã lặn, hắt những vệt sáng vào bên trong ngôi nhà trại. Một làn gió nhẹ lùa vào qua cánh cửa mở, mang theo mùi cỏ khô. “Lúc em chưa về…” Anh nói, vẫn mỉm cười khi Tracy tặng anh những nụ hôn nhẹ nhàng. “Anh đang định thay quần áo và đi chạy bộ trước khi trời tối hơn. Em muốn đi cùng anh không?”
Đã mấy ngày nay cô không tập thể dục rồi và cô có thể cảm thấy hai vai mình đang căng cứng. “Có, nhưng chỉ khi anh hứa bỏ cái giọng đó đi.”
Dan cắn môi dưới, cau mày và bắt đầu đấm bốc quanh cô, nhái giọng [*]Muhammad Ali. “Tôi không thể đừng được. Những từ ấy rất thú vị. Chúng thật là đẹp, Howard, giống như tôi vậy. Nhìn khuôn mặt này đi. Năm mươi trận đấu mà tôi chưa từng bị thương một lần nào.”
Tracy cười phá lên và lắc đầu. “Thôi quên lũ chó đi, anh nhất định cần chạy bộ.”
Sau khi thay sang bộ đồ chạy bộ, họ khởi động vài phút trước khi bắt đầu chạy dọc theo một con đường đất đằng sau ngôi nhà. Con đường quanh co dẫn về phía những ngọn đồi phủ đầy cây cối. Lũ chó nhảy cẫng lên đằng trước họ, và đổi hướng khi mũi chúng ngửi thấy mùi gì đó. Từ khi chuyển về trang trại này, Dan đã lập ra những lộ trình chạy khác nhau với những độ dài khác nhau, tùy thuộc vào việc họ muốn chạy bao xa và thể lực của họ lúc đó thế nào. Nhiệt độ lúc sâm sẩm tối đã dịu hơn nhiều so với lúc ban ngày, với một cơn gió nhẹ lùa qua những rặng cây, mặc dù trời vẫn còn nóng đến nỗi Tracy không cần phải mặc áo dài tay, và các cơ của cô nhanh chóng được thả lỏng. Cô mang theo một chai nước. Dan cũng vậy. Bác sĩ của cô nói trong mấy tháng đầu tiên của thai kỳ, nếu cô cảm thấy mình có đủ sức để chạy bộ thì việc chạy bộ cũng tốt, nhưng ông ta khuyên cô không nên để bị mất nước. Dan đã trở nên phát-xít trong chuyện bắt cô uống nước.
“Sao em về muộn vậy?” Dan nói giữa những nhịp thở, cả hai người họ vẫn đang cố gắng điều hòa nhịp thở, một việc đang càng lúc càng trở nên khó khăn hơn đối với Tracy khi cái thai trong bụng cô ngày một lớn dần. Đôi giày chạy bộ của họ gõ nhịp trên con đường đất với những bước chạy không đều nhau.
“Em nghĩ là em chưa kể với anh. Em đã nhận được một cú điện thoại từ Katie Pryor. Anh còn nhớ cô ấy không?”
“Cô nhân viên cảnh sát sống ở Tây Seattle ấy hả? Em có muốn dừng lại để thở lấy hơi không?”
“Không, chỉ cần chạy chậm lại một chút thôi.”
Tracy cảm thấy hơi thở của cô hòa hợp với nhịp bước khi họ bắt đầu leo lên con dốc đầu tiên, Dan chạy lên trước cô vì lúc này con đường đã hẹp lại. “Mấy tháng trước, cô ấy đã chuyển công tác. Cô ấy đang làm việc ở đơn vị tìm kiếm người mất tích.”
“Có phải em đã giúp cô ấy nhận công việc đó không?”
“Phải. Cô ấy đã gọi điện cho em vì cô ấy đang tiếp nhận vụ một cô gái trẻ bị mất tích. Cô ấy có linh cảm không tốt về vụ đó và hỏi liệu em có thể xem xét giúp cô ấy không.”
Dan liếc nhìn cô, tỏ vẻ lo lắng thấy rõ, bởi anh nghĩ đến những gì đã xảy ra với em gái của Tracy. “Cô gái ấy mất tích bao lâu rồi?”
“Từ tối thứ Hai, nhưng trường hợp này thật bất thường.”
Rex và Sherlock lao vụt qua họ.
Tracy giải thích những gì cô biết về sự biến mất của Kavita Mukherjee và mối quan hệ của cô ấy với gia đình. Khi cô kể xong, Dan nói: “Vậy là em không biết liệu cô gái ấy chỉ đang buồn chán và cần chút thời gian riêng tư hay có chuyện gì đã xảy ra với cô ấy.”
“Rủi thay, đối với một cô gái trẻ, trường hợp thứ hai thường hay xảy ra hơn.”
“Nhưng em không biết chắc.”
“Vâng.”
“Em đang điều tra vụ đó à?”
“Katie đã nhờ em trợ giúp. Tối nay em đã nói chuyện với bạn cùng phòng và gia đình của cô gái bị mất tích.”
“Và em đang tránh trả lời câu hỏi của anh bởi vì em không nghĩ Nolasco sẽ để cho em điều tra vụ này?”
“Em không tránh né… nhưng đúng vậy, em không nghĩ Nolasco sẽ cho phép. Tuy nhiên, năm ngoái, bọn em đã lờ đi một vụ mất tích và người ta đã tìm thấy những mảnh thi thể của người phụ nữ ấy trong các thùng rác rải khắp thành phố. Một mệnh lệnh đã được đưa xuống, yêu cầu bọn em phải xử lý năng nổ hơn đối với những vụ mất tích, đặc biệt là trong bốn mươi tám giờ đầu tiên.”
“Được rồi, nhưng tại sao lại là em? Em đang tham gia một phiên tòa mà.”
“Việc tranh tụng đã kết thúc vào hôm nay. Hơn nữa, em biết chuyện này là như thế nào, Dan ạ, và em nói thế không phải là nói bừa đâu. Em biết gia đình cô gái ấy đang trải qua những gì bởi vì em đã từng trải qua điều đó. Họ cần một câu trả lời. Em không muốn bất cứ ai phải chờ đợi hai mươi năm giống như em đã từng… giống như gia đình em đã chờ đợi. Điều đó đã hủy hoại cha mẹ em.”
“Anh chỉ lo em sẽ gánh thêm stress, đặc biệt là khi em đang mang thai.”
“Em biết, cảm ơn anh đã lo lắng cho em, nhưng stress đi đôi với công việc này mà.” Cô nói. Họ tiếp tục chạy thêm vài giây nữa. Rồi cô đổi chủ đề cuộc trò chuyện. “Nhưng mối quan hệ giữa các thành viên trong gia đình họ thật thú vị. Người cha chắc chắn được coi là chủ gia đình, nhưng người mẹ mới có vẻ là người thực sự nắm giữ quyền hành. Nếu ánh mắt có thể giết người, vậy thì cậu con út của bà ta hẳn đã lăn ra chết khi cậu bé nói rằng mình đã nhắn tin với chị gái.”
“Và cô con gái không liên lạc gì với cha mẹ chỉ vì bà mẹ muốn cô ấy chuyển về nhà và chấp nhận một cuộc hôn nhân sắp đặt?”
“Em có cảm giác còn có lý do gì hơn thế nhưng đó có vẻ là nguồn cơn.” Tracy nói.
Dan đưa vạt áo lên lau mồ hôi trên trán. Anh chạy chậm lại ở một trong những địa điểm quay đầu mà anh đã định sẵn và họ chạy bước nhỏ tại chỗ. “Em cảm thấy thế nào? Em muốn quay lại hay chạy tiếp?”
“Em đủ sức để chạy tiếp.” Cô nói.
“Em chắc chứ? Bé nòng nọc của chúng ta có ổn không? Em uống đủ nước chưa?”
“Em ổn.” Cô nói và dốc nước vào miệng.
Vì vầng dương đã gần như nằm dưới đường chân trời, con đường mòn trở nên chìm trong sắc xám. Dan lại bắt đầu chạy.
“Em phải nói điều này.” Tracy cũng tiếp tục chạy, và nói ở đằng sau Dan vì anh đã lại chạy vượt lên trước nơi con đường thu hẹp lại. “Một cuộc hôn nhân sắp đặt nghe thật man rợ – giống như đem gia súc đến một địa điểm đấu giá và phơi bày tất cả các bộ phận của chúng để cho người ta xem xét vậy. Chỉ có điều hình như bây giờ họ làm thế trên Internet.”
“Anh tưởng Internet là dành cho phim khiêu dâm chứ.” Dan nói. Họ đã xem vở nhạc kịch Đại lộ Q ngay từ đầu mùa ở nhà hát Seattle, và bài hát ấy – Internet là dành cho phim khiêu dâm – đã in hằn trong đầu anh. “Em đừng vội phán xét như vậy.”
“Anh không thấy việc đó là man rợ à?”
“Hồi anh làm việc ở Boston, anh có một cô thư ký người Ấn Độ, cô ấy cũng có một cuộc hôn nhân sắp đặt. Cô ấy có vẻ hạnh phúc. Anh chỉ đang muốn nói rằng, anh không nghĩ chúng ta có quyền phán xét những gì chúng ta không hiểu. Tỷ lệ ly hôn của họ thấp hơn ở Mỹ.”
“Bà mẹ của cô gái ấy cũng nói như vậy.” Tracy nói.
“Họ cũng có ý thức cao về bổn phận đối với gia đình, bao gồm cả ông bà. Khác với người Mỹ, họ không tống người già vào viện dưỡng lão.”
“Ông bà nội của cô gái ấy cũng sống trong ngôi nhà đó.” Tracy nói, nghĩ về ông bà cụ ngồi trên xô-pha, họ không nói tiếng nào, cũng chẳng để lộ cảm xúc gì.
“Theo những gì anh hiểu, cha mẹ và con cái chăm sóc cho ông bà. Khi người con trai kết hôn, vợ anh ta chuyển đến sống cùng họ và chu trình đó lại tiếp tục.”
Tracy liếc nhìn anh. “Anh nói nghiêm túc đấy chứ?”
Dan nhún vai. “Jayanti, thư ký của anh, đã chuyển đến sống cùng cha mẹ chồng của cô ấy. Có những ngày cô ấy đi làm với đôi mắt lờ đờ và dáng vẻ uể oải. Cô ấy làm việc cả ngày, rồi về nhà nấu bữa tối, giặt giũ, và giúp con cái làm bài tập về nhà. Cô ấy nói đó là lối sống của người Ấn Độ, rồi một ngày nào đó con trai cô ấy cùng vợ thằng bé sẽ chăm sóc cô ấy và chồng cô ấy.”
Dan dẫn Tracy chạy xuống một con dốc và cô bước loạng choạng để tránh giẫm vào gót giày anh. Cô có thể cảm thấy một vết thương cũ ở đầu gối nhói lên. “Cô ấy có nói là cô ấy yêu chồng mình không?”
“Anh không nhớ.” Dan vừa nói vừa ngoái lại nhìn cô. “Anh đã gặp anh ta ở các buổi lễ của công ty. Anh ta có vẻ cũng được. Anh cũng không biết nữa. Anh chỉ đang muốn nói chúng ta thực sự không có quyền phán xét. Nhìn chúng ta mà xem. Chúng ta đã kết hôn chóng vánh.”
“Chúng ta đã sống chung với nhau hai năm trước khi kết hôn mà.”
“Anh vẫn có cảm giác quá chóng vánh.” Dan nói.
Tracy đấm vào giữa hai xương bả vai của anh và Dan bật cười. Con đường lại mở rộng và cô tăng tốc để chạy sóng đôi với anh. “Em muốn con trai hoặc con gái của chúng ta yêu người mà nó lấy làm vợ hoặc chồng và hai đứa nó không thể rời xa nhau.”
“Này.” Dan nói. “Có thể nó là con gái đấy.” Anh lại nhái giọng Muhammad Ali. “Anh sẽ hạ nốc ao thằng ngốc đó.”
Em nghĩ đó là lời của Mr. T, không phải Muhammad Ali Dan cười. “Nói đến việc chúng ta không thể rời xa nhau…”
“Có ai nói gì đến chúng ta đâu nhỉ?”
“Này, em đã bấm nút khởi động hệ thống phóng tên lửa khi em về nhà. Đừng mong anh hủy nó. Anh với em cùng chạy đua về nhà nhé? Người thắng cuộc sẽ được cởi đồ cho người kia.”
“Miễn là anh hứa không cười nhạo cái bụng của em.”
Dam mỉm cười. “Anh có thể làm cho bụng của mình to bằng bụng của em để em không cảm thấy tự ti.”
“Tha cho em đi.” Cô nói.
Anh vỗ vỗ bụng mình. “Không, tha cho anh chứ.”
“Anh đúng là đồ gàn dở.”
Anh tăng tốc khi họ theo con đường đất xuống khỏi dãy đồi và chạy đua về nhà.