Sau khi chia tay cặp vợ chồng mới cưới Rashesh và Aditi Banerjee ở khu chung cư Village Place, Tracy và Katie Pryor định lái xe đến thẳng Bellevue để nói chuyện với cha mẹ của Kavita Mukherjee, nhưng khi Tracy lái xe dọc theo đường Đại Học, Pryor chỉ vào cửa hàng Urban Trekking, nơi làm việc của Mukherjee.
“Gọi điện cho cha mẹ cô ấy đi. Nói với họ rằng chúng ta sẽ tới muộn vài phút.” Tracy nói, tính toán rằng cô sẽ dùng một mũi tên để bắn hai đích, vì có thể cô sẽ không có được mũi tên nào khác khi mà vụ South Park đang nóng lên. Cô và Pryor đỗ xe rồi đi ngược lên một lối đi bộ nườm nượp người mặc quần soóc và áo ba lỗ, đang hấp thụ vitamin D.
Một chiếc chuông rung lên khi Tracy và Pryor bước vào Urban Trekking, mặc dù khó mà nghe được tiếng chuông ấy giữa tiếng nhạc điện tử xập xình phát ra từ những cái loa trên trần. Quan sát nhanh những món quần áo được gấp gọn gàng trên giá kim loại hoặc được treo trên các mắc, có thể thấy rằng cửa hàng này giống như một thiên đường đối với các sinh viên đại học – món đồ nào cũng có giá phải chăng, từ những chiếc quần jean rách gối và cào xước ở đùi đến những chiếc áo phông đính đá nhuộm màu loang và những cái áo ba lỗ. Sẽ còn lâu nữa Tracy mới có thể mặc vừa những món đồ ở cửa hàng này.
Hai cô gái đứng sau quầy tính tiền đang gấp quần áo và tán gẫu. Họ liếc về phía các điều tra viên, thậm chí còn mỉm cười lịch sự, nhưng không có ý định bước ra săn đón, một dấu hiệu chỉ ra rõ ràng rằng họ không nghĩ các điều tra viên đến đây để mua hàng. Cô nhân viên người Mỹ gốc Phi chào Tracy và Pryor khi họ tới quầy. Cô nhân viên da trắng biến mất sau một bức vách ngăn, và một lát sau tiếng nhạc nhỏ đi.
“Các chị muốn chúng tôi tìm giúp thứ gì không?”
Ít nhất cô ta cũng có cố gắng. “Tôi nghĩ tôi có thể hơi quá già so với quần áo ở đây.” Tracy nói.
Cô nhân viên mỉm cười, nhưng trông có vẻ gượng gạo. “Vẫn có những khách hàng ở tuổi chị đến mua hàng ở đây suốt mà.”
Tracy nhìn Pryor. “Ối.” Cô thốt lên, khiến Pryor bật cười. Cô lấy ra thẻ cảnh sát của mình. “Thật ra, chúng tôi tới đây để hỏi thăm về một trong các nhân viên của cửa hàng này.”
“Kavita?” Cô nhân viên hỏi, tiến sát cái quầy hơn.
“Cô biết cô ấy à?” Tracy hỏi.
“Đương nhiên rồi.” Cô ta nói. “Nhưng hôm nay chị ấy không đi làm và ông chủ của chúng tôi không thể liên lạc với chị ấy. Tôi nghĩ ông ấy đành để mặc cho chị ấy nghỉ. Đó là lý do hôm nay tôi phải làm việc.” Đồng nghiệp của cô ta đã quay lại. Cô ta nhìn đồng nghiệp để xác nhận, nhưng cô gái trẻ kia chỉ nhún vai như muốn nói Tôi không biết đâu.
Pryor hỏi và ghi lại tên của hai cô gái. Cô nhân viên da đen tên là Charlotte, cô nhân viên da trắng với cái mũi và lông mày xỏ khuyên tên là Lindsay. Cả hai cô đều cao, tầm một mét bảy mươi hoặc một mét bảy ba, và họ ăn mặc như thể đang làm mẫu cho catalogue của cửa hàng.
“Lần cuối các cô nhìn thấy cô ấy là khi nào?” Tracy hỏi.
“Chúng tôi cùng nhau đóng cửa hàng vào hôm thứ Bảy.” Lindsay nói. “Đó là lần cuối cùng tôi thấy chị ấy.”
“Các cô thân với cô ấy đến mức nào?” Pryor hỏi.
Cả hai người họ đều nhún vai. “Chị ấy già hơn.” Charlotte nói. “Vì vậy chúng tôi không, nói thế nào nhỉ… không đàn đúm với nhau sau giờ làm hay điều gì đó đại loại thế.”
Nếu họ coi Mukherjee là già, vậy thì Tracy hẳn được xếp vào dạng cổ lai hy rồi. “Vậy là cô ấy chưa bao giờ nói với các cô rằng cô ấy muốn nghỉ?”
Cả hai người đều lắc đầu và trả lời đồng thanh: “Vâng.”
“Cô ấy có bạn trai không?” Tracy hỏi.
Hai cô gái nhìn nhau nhưng Lindsay là người lên tiếng: “Tôi nghĩ là không. Chị ấy chưa bao giờ kể về bạn trai.”
“Cô ấy là một cô gái xinh đẹp.” Tracy nói.
“Ôi, Chúa ơi.” Lindsay đáp, trở nên hoạt bát hơn. “Chị ấy rất xinh đẹp. Tôi nghĩ ông chủ của chúng tôi thuê chị ấy bởi vì chị ấy mặc đồ ở đây rất đẹp. Quần áo ở đây gần như là được thiết kế cho những cô gái cao ráo, chị biết đấy. Kavita rất cao, giống như chị vậy.”
“Có chàng trai nào vào đây và bắt chuyện với cô ấy không?” Tracy hỏi.
“Lúc nào chẳng có.” Charlotte nói. “Họ là sinh viên ở trường đại học và tán tỉnh tất cả chúng tôi, rủ chúng tôi đến những bữa tiệc của họ, đại loại vậy.”
“Kavita có bao giờ nhận lời không?”
“Chúa ơi, không.” Lindsay nói, trông có vẻ ngỡ ngàng trước câu hỏi ấy. “Nhưng chị ấy không cư xử thô lỗ. Chị ấy chỉ đưa đẩy với họ một chút, nhưng không phải theo kiểu dễ dãi, lả lơi, chị biết chứ? Họ sẽ mua áo và những thứ đại loại vậy, nghĩ rằng có lẽ chị ấy sẽ đi chơi với họ. Nhưng chị ấy chẳng bao giờ đi cả. Chị ấy sẽ nói với họ rằng chị ấy có hẹn rồi hoặc chị ấy phải làm việc.”
“Có ai trong số họ hiểu lầm về cách xử sự đó của cô ấy không?”
“Hiểu lầm ư?” Lindsay hỏi.
“Có ai đó từng khó chịu hay tức giận không? Hay nói gì đó với cô ấy?” Tracy hỏi.
“Ý chị là giống như một kẻ bám đuôi?” Charlotte hỏi.
“Hoặc một kẻ đáng sợ như thế?” Pryor nói.
Hai cô gái trẻ nhìn nhau rồi lắc đầu. “Không hẳn. Ý tôi là, họ biết Kavita nằm ngoài tầm với của họ, chị biết chứ? Các chàng trai đều biết điều đó, nhưng có vài người thì cho rằng có làm sao đâu, thử một lần thì có chết ai. Sao thế, đã có chuyện gì xảy ra với chị ấy à?” Lindsay hỏi.
“Chúng tôi đang cố tìm hiểu điều đó đây.” Pryor nói.
“Các chị đến đây không phải vì, ờ, chị ấy đã chết hay gặp chuyện gì đó đại loại thế chứ?” Lindsay hỏi.
“Không phải.” Tracy nói. “Nhưng có vài người đang lo lắng cho cô ấy.”
“Bạn cùng phòng của chị ấy đã gọi điện để tìm chị ấy.” Charlotte nói.
“Khi nào vậy?” Tracy hỏi.
“Hôm nay. Lúc nãy. Chị ta muốn biết liệu Kavita có đi làm không.”
“Kavita có tâm trạng như thế nào vào lần cuối các cô nhìn thấy cô ấy? Cô ấy có vẻ thất vọng không?” Pryor hỏi.
Cả hai người họ đều nhún vai. Charlotte nói: “Chị ấy có vẻ vẫn bình thường lúc chị ấy làm việc.”
“Cô ấy có bao giờ nhắc đến hộp đêm hay quán bar nào không, những nơi cô ấy đã từng đến?”
Lại là những cái lắc đầu. “Tôi không nghĩ chị ấy thích hộp đêm lắm. Ít nhất là chị ấy chưa bao giờ nói với tôi về chúng.” Lindsay nói. “Như tôi đã nói, chị ấy già hơn chúng tôi. Chị ấy suốt ngày cắm đầu vào làm việc thôi.”
“Chị ấy đang cố thi vào trường y.” Charlotte nói. “Chị ấy muốn trở thành bác sĩ.”
“Cô ấy được trả lương bao nhiêu khi làm việc ở đây?”
“Mức lương tổi thiểu. Giống như chúng tôi.” Lindsay nói.
Tracy nhanh chóng tính toán trong đầu. Nếu Kavita làm việc ba mươi giờ một tuần với mức lương mười lăm đô la một tiếng, cô ấy sẽ kiếm được bốn trăm năm mươi đô la trước thuế, hoặc xấp xỉ một nghìn tám trăm đô la một tháng. Tiền thuê nhà của cô ấy khoảng chín trăm đô la khi ở chung với Aditi. Tracy phải khen ngợi cô gái ấy vì đã không chịu nhượng bộ trước áp lực của cha mẹ, nhưng việc cô ấy xé tấm séc chi trả một nửa tiền thuê nhà trong hai tháng tới của Aditi có vẻ không phải là một hành động khôn ngoan. Một lần nữa, Tracy lại tự hỏi phải chăng Kavita đã làm điều đó trong lúc tức giận.
Tracy và Pryor đưa danh thiếp của mình cho hai cô gái trẻ. “Nếu các cô nghe được tin gì từ cô ấy hoặc nghĩ ra được bất cứ điều gì mà cô ấy có thể đã nói hay nơi nào mà cô ấy có thể đã đi, xin hãy gọi điện cho chúng tôi. Chúng tôi sẽ rất cảm kích.”
“Tôi thực sự mong chị ấy vẫn ổn.” Lindsay nói, xem xét tâm danh thiếp. Cô ta nhìn Tracy. “Các chị sẽ nói cho chúng tôi biết nếu có bất cứ điều gì xảy ra với chị ấy, được chứ? Cái cách chị ấy bỏ đi thật rùng rợn.”
“Chắc chắn rồi.” Tracy nói. Cô và Pryor bắt đầu rời khỏi cửa hàng. Thế rồi, nhận ra rằng quãng đường tới Bellevue có thể rất dài, Tracy quay lại. “Ở đây có nhà vệ sinh không? Tôi có thể sử dụng nó không?”